Nguyễn Thị Thùy Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Bài văn trên viết theo thể thơ lục bát
Câu 2:Bài văn trên là của con viết cho mẹ
Câu 3:Theo em,biện pháp tu từ nhân hóa trong hai câu câu thơ trên là"Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen''.Nó là biện pháp nhân hóa bởi vì những sợi tóc không biết chen chúc mà chỉ con người mới biết chen chúc thôi nên đây là một biện pháp so sánh và tác giả miêu tả những sợi tóc bạc giống con người.Tác dụng của biện pháp tu từ là tăng sức gợi hình,gợi cảm,nhấn mạnh ý làm cho câu thơ,bài văn trở nên sinh động,tăng sức hấp dẫn của câu văn,câu thơ đối với người đọc.
Câu 4; Ở hai câu thơ trên,em hiểu được là bạn nhỏ ở trong bài thơ rất thương mẹ,ngoan ngoãn nghe lời để mẹ hết muộn phiền và buồn lòng.Câu "Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh'' nghĩa là bạn nhỏ đã ngoan ngoãn và ước gì mẹ sẽ trẻ lại như ngày nào.
Câu 5: Chúng ta phải yêu thương người thân khi còn có thể,chăm sóc họ,yêu thương và trân quý họ,không ganh tị,ganh ghét vì họ sẽ không thể ở bên ta mãi mãi được
Truyện truyền thuyết là một câu chuyện rất li kì và hấp dẫn, truyền thuyết còn có cả những bài học của ông cha truyền lại cho con cháu đời sau.Nhưng trong số đó, câu chuyện mà em yêu thích nhất đó chính là "Mị Châu-Trọng Thủy.
Ngày xưa, An Dương Vương có một cô con gái vô cùng xinh đẹp tên là Mị Châu.An Dương Vương sau khi xây thành Cổ Loa xong thì được thần Kim Quy tặng một chiếc nỏ thần.Chiếc nỏ này thần kì vô cùng,khi bỏ ba mũi tên vô nỏ và bắn thì lập tức biến thành một nghìn chiếc mũi tên.Khi biết An Dương Vương có chiếc nỏ thần, Triệu Đà bèn tìm cách muốn lấy chiếc nỏ,ông giả vờ làm lành với nước Nam ta và gả Trọng Thủy cho An Dương Vương,Mị Châu yêu Trọng Thủy vô cùng, anh muốn gì thì cô làm nấy.Một hôm, Trọng Thủy muốn Mị Châu dẫn mình đi xem chiếc nỏ thần,lúc đầu Mị Châu còn hơi do dự vì cô sợ vua cha phát hiện nhưng vì thấy Trọng Thủy thích và vua cha đi vắng thế là cô mở cửa căn phòng chứa chiếc nỏ thần cho Trọng Thủy vào xem.Khi vào bên trong Trọng Thủy ngắm nghía và nhân lúc Mị Châu không để ý, anh liền tráo chiếc nỏ thần với một chiếc nỏ thường và bỏ nỏ thần vào trong túi.Khi đã có được chiếc nỏ thần, Trọng Thủy giả vờ nói với Mị Châu và An Dương Vương rằng anh rất nhớ cha mình, muốn về thăm nhà mấy bữa và hứa là sẽ quay lại.Trước khi đi, Trọng Thủy còn tặng cho Mị Châu một chiếc áo lông ngỗng, dặn cô rằng khi nào vợ chồng mình lạc nhau, nhớ hãy bứt lông ngỗng ra và trải trên đường để cho anh tìm thấy em.Khi về nước, Trọng Thủy đưa chiếc nỏ thần cho cha của mình, Triệu Đà vui mừng khôn xiết vì đã lấy được chiếc nỏ thần của An Dương Vương và quyết định sẽ đi xâm lược nước Nam.Khi Triệu Đà cho quân qua xâm lược và đến gần thành Cổ Loa, biết tin, An Dương Vương tự tin lấy chiếc nỏ của mình ra và bắn nhưng lần này chiếc nỏ không bắn ra thành một nghìn mũi tên như trước nữa mà lần này chỉ bắn ra ba chiếc cung tên thôi.Nguy quá, An Dương Vương cưỡi ngựa chỡ Mị Châu theo và chạy trốn.Trên đường, Mị Châu bứt lông ngỗng trên chiếc áo để Trọng Thủy biết đường đi tìm cô.An Dương Vương cưỡi ngựa đến chỗ thần Kim Quy xin được giúp, thần Kim Quy chỉ tay ra phía sau và và nói người đằng sau ông chính là giặc.An Dương Vương quay ra đằng sau và chẳng thấy ai, chỉ thấy Mị Châu và ông hiểu rằng Mị Châu là giặc đã rải lông ngỗng cho giặc bám theo.Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ rút gươm ra chém đầu Mị Châu và theo thần Kim Quy đi xuống biển.Trọng Thủy đi theo lông ngỗng và đã đi tới biển.Thấy xác Mị Châu nằm ở đó, Trọng Thủy ôm lấy vợ và thu thi hài đem và chôn cất, sau đó Trọng Thủy tự vẫn trong chiếc giếng mà Mị Châu hay tắm.Con trai dưới biển uống được máu của Mị Châu thì có ngọc, ai lấy được ngọc trai rồi đem rửa ở giếng Trọng Thủy thì viên ngọc sáng lóa.
Câu 1: ngôi thứ 3
Câu 2: nghèo khổ
Câu 3: một mạch.Đặt câu: tôi phóng xe một mạch xuống nhà thằng An
Câu 4: chứng tỏ Aum là một người con hiếu thảo, biết quan tâm và chăm sóc mẹ
Câu 5: chúng ta phải biết yêu thương người thân của chúng ta, quan tâm, chia sẻ thì người thân sẽ mãi mãi ở bên.