Trần Lực

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Lực
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận. Văn bản tập trung đưa ra quan điểm, lí lẽ nhằm bàn luận về việc con người hay phán xét và sống theo định kiến.
Câu 2: 2 Cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là "tằn tiện-phung phí", "hào phóng-keo kiệt"
Câu 3: Tác giả cho rằng không nên đánh giá người khác 1 cách dễ dàng là vì mỗi người đều có 1 quan điểm, lối suy nghĩ của riêng mình cũng như có hoàn cảnh khác nhau không nên nhìn người khác dưới góc nhìn chủ quan của mình mà quên mất ai cũng có cuộc sống riêng, chẳng ai biết họ đã, đang và sẽ trải qua những gì. Việc phán xét người khác một cách dễ dàng thường dẫn tới hiểu lầm, làm tổn thương người khác đồng thời thể hiện sự hạn chế trong nhận thức của chính mình. Do đó, cần thận trọng, không áp đặt góc nhìn của bản thân lên người khác.
Câu 4: câu "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó." thể hiện quan điểm đúng đắn của tác giả rằng chúng ta đang sống cuộc đời của riêng mình, là một cá thể sống riêng biệt và cũng là lần đầu tiên sống trên đời. Ta không nên để những định kiến ngoài kia nhấn chìm bản thân vào 1 khuôn mẫu định sẵn cho sự tốt đẹp khi chúng ta cũng có những định kiến riêng, việc theo đuổi lí tưởng của xã hội chỉ khiến con người ta dần trở nên bị chi phối, lệ thuộc vào những định kiến ấy. Điều này khiến con người đánh mất tự do, đánh mất chính mình và sống một cách thụ động, lệch lạc.
Câu 5: Văn bản đã để lại cho người đọc một thông điệp sâu sắc rằng: "Trong cuộc sống, con người cần học cách tôn trọng sự khác biệt và tránh phán xét người khác 1 cách vội vã." vì trong cuộc sống, mỗi người có 1 hoàn cảnh và cách sống riêng nên việc phán xét dễ dẫn đến hiểu sai. Ngược lại, khi biết quan sát 1 cách thấu đáo và tôn trọng sự khác biệt, con người sẽ có cái nhìn công bằng và nhân văn hơn trong các mối quânz hệ. Từ đó, em nhận thức răng fcaanf rèn luyện thái độ sống cẩn trọng, khách quan và bao dung trước khi đưa ra bất kỳ nhận xét nào về người khác.

Câu 1: Văn bản được viết theo thể thơ tự do với số từ trong câu khác nhau, không có quy luật và tự do trong nhịp điệu, vần thơ
Câu 2: Hạnh phúc trong bài thơ được tác giả miêu tả qua các tính từ như: xanh, thơm, dịu dàng, vô tư
Câu 3: Ở đoạn thơ trên, tác giả coi hạnh phúc như một loại quả "thơm" một cách im lặng và dịu dàng. Giống như nói hạnh phúc là một khái niệm thầm lặng nhưng đầy vẻ thơm mát mà dịu nhẹ, không phô trương. Cho thấy hạnh phúc đôi khi đến từ những điều bình, lặng lẽ nhưng sâu sắc.
Câu 4: Trong đoạn thơ, biện pháp tu từ so sánh được sử dụng để so sánh hạnh phúc với con sông qua từ "như" giúp câu thơ tăng sức gợi hình, gợi cảm. Làm cho hình ảnh "hạnh phúc" trở nên cụ thể và sinh động hơn. Gợi ra những đặc điểm đặc biệt của hạnh phúc, nó liên tục vận động và vô tư trôi chảy, là một trạng thái không quan tâm tới đầy-vơi, được-mất. Qua đó tác giả làm nổi bật 1 cách nhìn sâu sắc về bản chất của hạnh phúc
Câu 5: Qua đoạn trích, có thể thấy tác giả quan niệm hạnh phúc là những điều giản dị, gần gũi và hiện hữu trong đời sống thường ngày, được gợi lên qua các hình ảnh như chiếc lá, quả chín hay dòng sông. Hạnh phúc không mang tính phô trương mà thường tồn tại một cách âm thầm, nhẹ nhàng và tinh tế. Đồng thời, hạnh phúc còn gắn với trạng thái sống tự nhiên, vô tư, không bị chi phối bởi những toan tính hơn – thua hay đầy – vơi. Đây là một quan niệm tích cực và giàu ý nghĩa nhân văn, giúp con người biết trân trọng những giá trị bình dị trong cuộc sống và hướng tới một lối sống thanh thản, an nhiên.