Nguyễn Đại Dương
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Trong thế giới đa dạng với gần 8 tỷ nhân loại, việc tôn trọng sự khác biệt chính là "chiếc chìa khóa" để mở ra cánh cửa của sự hòa bình và phát triển bền vững. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ đơn thuần là chấp nhận những đặc điểm khác biệt về ngoại hình, sở thích hay quan điểm cá nhân, mà còn là sự thấu hiểu và trân trọng bản sắc riêng của mỗi con người. Khi ta biết tôn trọng sự khác biệt, ta giải phóng bản thân khỏi những định kiến hẹp hòi, giúp tâm hồn trở nên bao dung và rộng mở hơn. Đối với xã hội, thái độ này giúp giảm thiểu xung đột, xóa bỏ sự kì thị và tạo ra một môi trường sống văn minh, nơi mỗi cá nhân đều tự tin tỏa sáng theo cách riêng của mình. Hãy tưởng tượng thế giới này sẽ đơn điệu biết bao nếu tất cả đều giống hệt nhau như những bản sao vô hồn. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng ý với mọi điều, mà là thừa nhận quyền được khác biệt của người khác. Như vậy, thay vì phán xét bằng lăng kính cá nhân, chúng ta hãy học cách lắng nghe và trân trọng những "gam màu" lạ, bởi chính sự khác biệt mới là điều làm nên vẻ đẹp đa sắc và giàu có của cuộc đời này.
Câu 2:
Trong phong trào Thơ mới, nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui thiết tha với cuộc đời, Huy Cận mang nỗi sầu ảo não trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại chinh phục độc giả bằng những vần thơ giàu chất nhạc và hoài niệm sâu lắng. Một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất, chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng của mỗi người, chính là bài thơ "Nắng mới". Tác phẩm không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tĩnh lặng mà còn là dòng hồi tưởng đầy xúc động về hình bóng người mẹ kính yêu đã khuất.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc về với không gian của thực tại nhưng đầy ắp những tín hiệu hoài niệm: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song,Xao xác, gà trưa gáy não nùng,
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không." "Nắng mới" là cái nắng hanh vàng đầu mùa, mang theo sự ấm áp nhưng lại khơi gợi những gì đã cũ. Trong không gian tĩnh lặng của buổi trưa hè, tiếng gà nhảy ổ "xao xác" vang lên "não nùng" như xé tan sự yên ắng, đồng thời cũng xé mở ngăn kéo kí ức của nhà thơ. Những từ láy "xao xác", "não nùng" kết hợp cùng hình ảnh "nắng hắt" tạo nên một nỗi buồn hiu hắt, thấm thía. Để rồi từ đó, nhân vật trữ tình để lòng mình "rượi buồn" trôi về "thời dĩ vãng", về những "ngày không" – những ngày tháng xa xưa nay chỉ còn là dư âm chập chờn trong tâm tưởng. Dưới sự dẫn dắt của kí ức, hình ảnh người mẹ dần hiện ra rõ nét trong sự gắn bó với thiên nhiên và đời sống sinh hoạt: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Kí ức đưa thi sĩ về năm mười tuổi – cái tuổi vẫn còn được nằm trong vòng tay bao bọc của mẹ. Tương phản với cái nắng "hắt" buồn bã ở đầu bài, nắng trong kí ức lại là cái nắng "reo ngoài nội" – một cái nắng tràn đầy sức sống, niềm vui và sự ấm áp. Điểm xuyết trên nền nắng vàng ấy là sắc "áo đỏ" của mẹ khi mang đồ ra giậu phơi. Hình ảnh này không chỉ làm bừng sáng cả không gian mà còn biểu tượng cho sự chăm sóc, tần tảo và bàn tay ấm áp của người mẹ. Màu đỏ của chiếc áo như sưởi ấm cho cả tâm hồn đang cô đơn của người con ở hiện tại. Khổ thơ cuối cùng là sự đọng lại của những nét vẽ tinh tế nhất về chân dung người mẹ: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Mẹ không chỉ hiện lên qua công việc mà còn hiện hữu qua dáng hình "vào ra" thân thuộc. Hình ảnh "nét cười đen nhánh" là một chi tiết nghệ thuật vô cùng đắt giá. Đó là nụ cười duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam xưa với tục nhuộm răng đen, nấp sau tay áo một cách kín đáo, hiền hậu. Nụ cười ấy tỏa sáng giữa ánh nắng trưa hè, trở thành một biểu tượng của vẻ đẹp truyền thống, vĩnh cửu, không bao giờ phai nhạt trong lòng người con dù thời gian có tàn nhẫn trôi qua. Về phương diện nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, giọng điệu tâm tình, da diết. Cách sử dụng từ ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, đặc biệt là các từ láy và sự kết hợp giữa màu sắc (đỏ, đen, vàng của nắng) đã tạo nên một bức tranh kí ức sống động. Tóm lại, "Nắng mới" là một bản nhạc buồn nhưng ấm áp về tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên vừa giản dị, gần gũi vừa cao đẹp, thiêng liêng. Bài thơ không chỉ đánh thức niềm thương nhớ mẹ trong lòng tác giả mà còn khơi gợi trong mỗi chúng ta sự trân trọng đối với những kí ức tuổi thơ và tình cảm gia đình bền chặt.
câu 1: - phương thức biểu đạt: nghị luận
câu 2:
các cặp từ, cặp cụm từ được sử dụng trong đoạn (1): "tằn tiện-phung phí", "hào phóng-keo kiệt", "thích ở nhà-bỏ bê gia đình", "ưa bay nhảy-không biết hưởng thụ cuộc sống"
câu 3:
Tác giả đưa ra lời khuyên này bởi vì mỗi người đều có những tiêu chuẩn, hoàn cảnh và cách sống riêng biệt. Việc phán xét thường chỉ dựa trên cái nhìn phiến diện, lấy "cái tôi" của mình làm thước đo cho người khác, dẫn đến sự đánh giá sai lệch và gây mệt mỏi cho cả người nói lẫn người nghe.
câu 4:
quan điểm: "điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó" có thể hiểu là khi chúng ta chấp nhận "buông mình" vào định kiến của người khác, chúng ta sẽ trở thành nô lệ cho những suy nghĩ, đánh giá của xã hội, không còn sống thật với chính mình từ đó khiến cuộc sống trở nên tù túng, mất đi tính sáng tạo và lập trường cá nhân
câu 5:
Thông điệp tôi rút ra cho bản thân là sống bản lĩnh. Hãy lắng nghe chính mình và có đủ dũng cảm để vượt qua những lời phán xét bên ngoài, sống một cuộc đời ý nghĩa theo cách của mình
câu 1:
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là những nốt trầm đầy xót xa về sự thay đổi của làng quê trước cơn lốc đô thị hóa. Về nội dung, tác giả khắc họa một thực tại nghiệt ngã: làng quê giờ đây không còn giữ được vẻ thanh bình, trù phú xưa cũ. Những người bạn thời thơ ấu phải rời làng đi "kiếm sống" vì đất đai không nuôi nổi sức người; các thiếu nữ cũng đánh mất nét duyên dáng truyền thống như mái tóc dài hay câu hát dân ca. Hình ảnh "nhà cửa chen chúc" thay thế cho "lũy tre ngày xưa" cho thấy sự biến dạng của không gian văn hóa làng. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, kết hợp với các hình ảnh đối lập (nhà cửa - lũy tre, mồ hôi - bát cơm no) để làm bật lên nỗi mất mát. Điệp từ "Tôi đi về phía..." không phải là cuộc trở về trong niềm vui mà là hành trình đối diện với sự đổi thay đầy đau đớn. Qua đó, tác giả bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc và nỗi niềm trăn trở trước sự mai một của những giá trị truyền thống, để rồi cuối cùng phải "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy".
Câu 2:
Mạng xã hội (MXH) từ lâu đã không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành một "thế giới thứ hai" song hành cùng cuộc sống thực của con người hiện đại. Với sự bùng nổ của Facebook, TikTok hay Instagram, MXH vừa là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức, vừa là mê cung đầy rẫy những hệ lụy nếu chúng ta không biết cách sử dụng.
Trước hết, không thể phủ nhận những giá trị to lớn mà MXH mang lại. Đó là kho tàng tri thức khổng lồ giúp con người cập nhật tin tức, học tập và làm việc một cách hiệu quả. MXH rút ngắn khoảng cách địa lý, giúp chúng ta kết nối với bạn bè, người thân chỉ bằng một cái chạm tay. Đặc biệt, đây còn là nơi lan tỏa những giá trị nhân văn, phát động các phong trào thiện nguyện hay lên tiếng trước những bất công xã hội. Trong kỷ nguyên số, MXH chính là công cụ đắc lực để mỗi cá nhân khẳng định bản sắc và tìm kiếm cơ hội phát triển sự nghiệp. Tuy nhiên, MXH cũng giống như một con dao hai lưỡi. Đằng sau những tấm hình lung linh hay những dòng trạng thái vui vẻ là những mặt tối đáng báo động. Tình trạng "nghiện" MXH khiến con người dần xa rời thực tế, dành quá nhiều thời gian vào thế giới ảo mà quên đi việc chăm sóc các mối quan hệ thực sự xung quanh. Nguy hiểm hơn, sự tràn lan của tin giả, vấn nạn bạo lực mạng và việc so sánh bản thân với cuộc sống hào nhoáng của người khác đã gây ra những tổn thương tâm lý nặng nề cho không ít người, đặc biệt là giới trẻ. Nhiều người coi MXH là nơi để xả rác cảm cực đoan, biến không gian số thành môi trường độc hại. Vậy làm thế nào để chúng ta làm chủ được công nghệ thay vì để nó điều khiển? Câu trả lời nằm ở sự tỉnh táo và trách nhiệm. Mỗi cá nhân cần trang bị cho mình tư duy phản biện để chọn lọc thông tin, sử dụng MXH một cách có chừng mực và văn minh. Thay vì mải mê lướt điện thoại khi ngồi cạnh người thân, hãy dành thời gian đó để lắng nghe và chia sẻ thật sự. Nhà trường và gia đình cũng cần định hướng để trẻ em hiểu rõ những rủi ro và lợi ích của không gian mạng. Tóm lại, mạng xã hội là sản phẩm tất yếu của tiến bộ khoa học kỹ thuật. Nó xấu hay tốt hoàn toàn phụ thuộc vào mục đích và thái độ của người sử dụng. Hãy để mạng xã hội trở thành phương tiện kết nối trái tim và tri thức, thay vì để nó biến chúng ta thành những "ốc đảo" cô đơn giữa đại dương thông tin mênh mông.câu 1:
- thể thơ tự do
câu 2:
- trong văn bản trên, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ: "xanh trong", "thơm trong", "im lặng", "dịu dàng", "vô tư", "đầy vơi".
câu 3:
Anh hiểu nội dung của đoạn thơ sau thể hiện quan niệm hạnh phúc không nhất thiết phải phô trương, ồn ào mà đôi khi nó hiện hữu một cách âm thầm, lặng lẽ mang lại cảm giác bình yên, sâu lắng cho tâm hồn con người
câu 4:
biện pháp tu từ so sánh được thể hiện qua đoạn "đôi khi như sông" tác dụng: +) làm cho sự diễn đạt sinh động +) gợi vẻ đẹp tự nhiên, tự do +) thể hiện thái độ sống an nhiên
câu 5:
Quan niệm về hạnh phúc của tác giả trong đoạn trích là những điều bình dị, gần gũi với mọi người vì nó luôn hiện diện trong cuộc sống mỗi người. ngoài ra, hạnh phúc còn là sự trải nghiệm trọn vẹn, sự tự nhiên và vô tư