Viên Minh Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Viên Minh Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Điểm nhìn: Người kể chuyện ở ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn trần thuật chủ yếu được đặt vào nhân vật Thứ - điểm nhìn hạn tri

Tác dụng: Cho phép người kể chuyện không chỉ quan sát ngoại cảnh mà còn thâm nhập sâu vào những dòng suy nghĩ, những dằn vặt, uất ức và những khóc khuất trong tâm hồn nhân vật

Câu 2:

Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:

-Muốn học lên cao: Dỗ thành chung, Đỗ tú tài, vào đại học, đi sang Pháp

-Muốn làm nên sự nghiệp lớn: Không chấp nhận làm một ông phán tầm thường "mắt cận thị, lưng gù"

-Khao khát cống hiến: Trở thành một vĩ nhân đem lại những thay đổi lớn lao cho xứ sở

Câu 3:

Trong đoạn trích "Nhưng nay mai,...chết mà chưa sống!..." Tác giả đã sử dụng biện pháp liệt kê kết hợp điệp từ và điệp cấu trúc: "sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra..."; "Người ta sẽ khinh, vợ sẽ khinh, chính Y sẽ khinh..."

Tác dụng: Nhấn mạnh quá trình tàn héo, mục nát cả về thể xác lẫn tâm hồn của người trí thức khi bị giam hãm trong vòng quay cơm áo gạo tiền. Những từ ngữ "mốc", "gỉ", "mòn", "mục" gợi tả sự vô nghĩa, đình trệ của một kiếp người. Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng cường sắc thái biểu cảm đau đớn, uất ức. Nó cho thấy thái độ tự ý thức nghiêm khắc và sự tuyệt vọng của nhân vật trước tương lai mờ mịt

Câu 4:

Cuộc sống đó là một cuộc sống bi kịch, một sự "sống mòn". Thứ bị rơi vào tình trạng thật nghiệp, phải rời bỏ kinh đô để lùi về "xó nhà quê". Đó là một đời sống tù đày, bế tắc, nơi những lo toan vật chất nhỏ nhen tiêu diệt mọi hoài bão lớn lao. Còn Thứ - Người tri thức có tâm huyết, có lòng tự trọng cao. Hơn hết Thứ có khả năng tự ý thức sâu sắc được về sự bi thảm của mình. Tuy nhiên, Thứ cũng mang nhược điểm cố hữu của tầng lớp tiểu tư sản thời bấy giờ nhu nhược và hèn yếu. Dù nhận ra sự vô nghĩa hiện tại, y vẫn không đủ can đảm để "dứt đứt sợi dây thừng" thói quen và nỗi sợ để thay đổi, mà cam chịu để "con tàu đời" kéo đi.

Câu 5:

"Chết ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã" - lời tự vấn đầy đau đớn của nhân vật Thứ trong "Sống mòn" đã kết tinh thành một triết lí nhân sinh ám ảnh về giá trị của sự tồn tại. Qua dòng suy nghĩ của Thứ, Nam Cao đã chỉ ra rằng bi kịch lớn nhất của con người không phải là cái chết thể xác, mà là sự tiêu biến của linh hồn khi ta để mình bị cầm tù trong những lo toan vụn vặt và thói quen hèn nhát. "Sống" đúng nghĩa phải là một quá trình không ngừng vận động, thực hiện hoài bão và giữ vững nhân cách; trái lại, khi một người trí thức có đầy đủ ý thức nhưng lại cam chịu để cuộc đời mình "mốc lên", "gỉ đi", "mòn" và "mục ra" ở một góc tối vô danh, thì đó chính là một cái chết lâm sàng về tinh thần. Triết lý này là lời cảnh tỉnh đanh thép đối với mọi thế hệ: Đừng để những áp lực của hoàn cảnh mài mòn đi khát vọng chân chính, bởi khi ta ngừng thay đổi và ngừng đấu tranh với sự tầm thường của chính mình, ta chỉ còn là một cái xác không hồn đang tồn tại lay lắt giữa dòng đời.