Nguyễn Quyết - Thắng
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trước đó, nghệ thuật xây dụng câu chuyện bất ngờ chính là điểm yếu tạo nên giá trị nhân văn của sản phẩm. Chuyện xuôi ngược chi tiết từ một câu chuyện tình lãng mạn thành một sự thật đau lòng về nỗi buồn cô đơn của vật Minh trước lúc hy sinh đã tạo nên một cú sốc tâm lý, tạo cảm giác xúc động người đọc đứt òa. Thứ hai, tác phẩm sử dụng ngôn ngữ hình ảnh biểu tượng phong phú . Hình ảnh "sao sáng đốt" xuyên suốt từ thực tại đến tưởng tượng, không chỉ tip vẻ đẹp đôi mắt người thương mà còn biểu tượng cho tâm hồn trong sáng, bất tử của người lính. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật qua những dòng đối thoại và độc nội tâm rất chân thực, giúp khắc họa họa tiết sâu sắc vẻ đẹp tâm hồn lãng mạn nhưng cũng đầy bi tráng của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ. Cuối cùng, cách dẫn chuyện câu chuyện tự nhiên, nhịp điệu chậm rãi ở phần đầu rồi ngâm nhịp, mứt ngọt ở phần kết đã tạo nên một nhịp tim ảnh không nguôi. Có thể nói, bằng bút pháp lãng mạn cách mạng, Nguyễn Thị Phước đã biến một câu chuyện đau thành một bài ca đẹp đẽ về tình đồng đội và khát sống cao đẹp.
câu 2
Nhắc đến nhà thiên tài cổ Acsimet với những nghiên cứu, những nguyên lý, định đề có giá trị cho tri thức nhân loại sau này chắc hẳn ít ai không biết. Ông còn nổi tiếng với câu nói lưu truyền lừng lẫy trong lĩnh vực vật lý với định luật đòn bẩy của mình “hãy cho tôi một điểm tựa. Tôi sẽ nâng bổng cả Trái Đất lên“ không thể nói hết được giá trị như bài học đạo đức này với của mỗi người, chỉ biết rằng câu nói ấy có lẽ sẽ khiến ta phải ngồi lại, suy nghĩ về bản thân và nhận được nhiều điều!.
Là một nhà toán học, vật lý, thiên văn học Acsimet đã sáng tác ra một câu nói bất hủ để chứng minh cho định luật đòn bẩy mà chúng ta đã được học ở trang sách cấp 2 quen thuộc – chính là cánh tay đòn dài có độ bẩy tốt hơn, lực tác dụng tốt hơn. Để rồi câu nói này dường như ghi đậm ấn tượng vào trong lòng mỗi người nhưng dường như ít ai có thể hiểu hết được về nó toàn vẹn. Câu nói này bao hàm điều như một chân lý bất biến, cảm thấy có gì chơi khoa trương, hơi nói quá khi tác giả sử dụng từ ngữ “nâng cả trái đất” nhưng nó bao hàm nhiều ý nghĩa mà tác giả toàn tâm toàn ý đúc kết ra được qua những chiêm nghiệm của mình trong cuộc sống.
Có thể nói “điểm tựa” được dùng như một con chữ đầy tượng hình nó là sự vững chãi, để ta có thể yên tâm nằm, ngồi hay nghĩ, suy rộng ra nó còn thuộc về phạm trù tinh thần “điểm tựa ấy đôi khi chỉ là bờ vai, là những niềm tin, là những sự ủng hộ của người tin tưởng ta khi ta vấp ngã, mệt mỏi giữa cuộc đời này.Thấy được tầm quan trọng của một “điểm tựa” trong văn học, với các hoàn cảnh đặc thù nó biểu hiện khác nhau, nhưng rõ nhất là trên nền của cuộc sống. Đã bao lần bước đi, con đường đến với những thành công nhất định luôn đầy rẫy những chông gai vô hình, hữu hình mà ta không thể lường trước được, nhưng vượt qua được khoảng thời gian đó bằng tự sức lực của mình bạn quả là mạnh mẽ, đáng ngưỡng mộ. Nhưng sẽ có không ít những con người họ cần sự sẻ chia từ những con người tin tưởng họ vì nó quá khó khăn để vượt qua, vì điều kiện không thể cho phép, đã ít nhất một lần gục ngã, sự thất vọng ê chề, tràn ngập trong đau đớn, mệt mỏi …Nhưng chỉ cần một điểm sáng lóe lên – một điểm tựa để cho ta mau lấy lại sức, đôi khi chỉ cần là một câu động viên ngắn ngủi mà đúng lúc còn hơn vạn lần những bài văn suông động viên, hay sự giúp đỡ một chút cũng đủ để người đó thấy an tâm, mau chóng lấy lại được động lực để bước đi tiếp trên con đường của mình.
Nghệ thuật mà một điểm tựa biểu lộ có vô vàn kiểu khác nhau: đôi lúc cần câu nói, đôi lúc là cử chỉ, đôi lúc là vật chất mang tính giúp đỡ, một ít tiền bạc nếu thực sự cần thiết, nhưng đôi khi những điều trên không thật sự cần thiết mà người đó mong mỏi ở “điểm tựa” của mình là sự lắng nghe, sự im lặng thấu hiểu, cho người ta được xả cơn muộn phiền, rồi họ lại có sức lực trở lại.Thế giới là sự kết nối vô hình trong cộng đồng người với nhau, sống cô đơn, tự cô lập chính bản thân mình chẳng khác nào đang để tuột đi mất nguồn “điểm tựa” dĩ nhiên tồn tại trong cuộc sống mỗi người. Không ai chỉ có mỗi một điểm tựa, và có khi không phải một điểm tựa nào cũng vững bền và kéo dài mãi mãi cùng sự phát triển theo năm tháng. Đừng quá kỳ vọng vào điểm tựa xa vời, hoàn hảo để cho ta lúc cần nhất nhưng cũng đừng vì thế mà tuyệt vọng vì hãy cố gắng tìm kiếm, điểm tựa ấy sẽ hiện diện lên thật gần, tuy nó bình thường nhỏ bé nhưng là điều quý giá đúng lúc, thiện tâm. Ví dụ như xã hội hiện nay luôn ngập trong tình yêu thương, tinh thần” tương thân tương ái” xuất hiện ngày một phổ biến tự nguyện mà không đòi hỏi phí tổn quá lớn, những nhà hảo tâm sẵn sàng giang rộng cánh tay cứu giúp những hoàn cảnh khó khăn.Vai trò quan trọng của những điểm tựa tinh thần là một điều không thể kể xiết, nó là vòng tay của mẹ của người thân yêu, những người bạn quanh ta, đôi khi có cả của người lạ hết thảy đều mang cho ta cảm giác yên bình, mong muốn ta có sức mạnh để vượt lên những khoảng thời gian trầm lắng của cuộc sống, dẫn bạn trở lại đúng con đường và cứ tiếp tục đi, và luôn vững tin vì luôn có mọi người ở bên cạnh.Ta khi đi ra ngoài xã hội, dường như thèm lắm cái cảm giác được trở về được bao bọc như ngày xưa bé, mọi thứ ngày một đổi khác tất cả ai cũng đều phải lớn lên, sống mạnh mẽ để mong muốn đạt được những thành công to lớn, nhưng đừng quên rằng khi ta cô đơn lạc lõng, khi ta chùn bước không phải vì quá sợ sệt yếu đuối mà là vì ta quá mệt mỏi, đừng để bản thân phải sống trong bơ vơ với bức tường, những trống rỗng, những suy nghĩ u uẩn đày đọa tâm hồn, liệu nó có xứng đáng không? Bạn dễ dàng để mọi thứ buông xuôi như vậy à!.Hãy ra ngoài tạo nhiều mối quan hệ, thắt chặt tình thân với mọi người thân, bạn bè trước kia, giữ liên lạc với họ, để tạo những kỷ niệm vốn dĩ đã trở thành tiềm thức, nhưng hãy để nó phát huy giá trị ở hiện tại với bạn….Ai cũng cần một điểm tựa, để ta sẽ tạo nên những kì tích vĩ đại trong cuộc sống. Nhưng nếu bạn biết một điều rằng dù sao đến cuối cùng bạn cũng cần trưởng thành, đủ mạnh mẽ để làm điểm tựa cho chính mình, và cho người khác thì bạn mới hiểu được cuộc đời đáng quý hơn biết bao nhiêu và tự suy nghĩ, làm việc vì tiến bộ của bản thân, thì mới mong sẽ có ích cho gia đình, xã hội.
Câu nói trên có vai trò cực kỳ lớn của “điểm tựa- đòn bẩy” có thể biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể tạo nên cho ta một niềm tin, một ý tưởng vĩnh viễn đúng dù thực tế khắc nghiệt nhưng vẫn cho phép ta được mong ước, được hy vọng vào những điều tuyệt vời sẽ đến. Sẽ không bao giờ là thừa khi để tình thương của mình chia sẻ đúng lúc, đúng chỗ, cho nhiều người vì cho đi là nhận lại, đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ lại mang lại những hành động mang ý nghĩa tích cực, nhân văn cao cả, giúp con người ta vững niềm tin vào cuộc sống. Nhưng điều quan trọng là cần tạo niềm tin vững chắc cho chính bản thân mình, biết tìm ra câu trả lời tốt nhất để giải quyết trong khó khăn thì chính lúc đó điểm tựa ấy sẽ được gọi với cái tên kiêu hãnh “trưởng thành toàn diện”.
câu 1
Trước đó, nghệ thuật xây dụng câu chuyện bất ngờ chính là điểm yếu tạo nên giá trị nhân văn của sản phẩm. Chuyện xuôi ngược chi tiết từ một câu chuyện tình lãng mạn thành một sự thật đau lòng về nỗi buồn cô đơn của vật Minh trước lúc hy sinh đã tạo nên một cú sốc tâm lý, tạo cảm giác xúc động người đọc đứt òa. Thứ hai, tác phẩm sử dụng ngôn ngữ hình ảnh biểu tượng phong phú . Hình ảnh "sao sáng đốt" xuyên suốt từ thực tại đến tưởng tượng, không chỉ tip vẻ đẹp đôi mắt người thương mà còn biểu tượng cho tâm hồn trong sáng, bất tử của người lính. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật qua những dòng đối thoại và độc nội tâm rất chân thực, giúp khắc họa họa tiết sâu sắc vẻ đẹp tâm hồn lãng mạn nhưng cũng đầy bi tráng của thế hệ trẻ thời kỳ chống Mỹ. Cuối cùng, cách dẫn chuyện câu chuyện tự nhiên, nhịp điệu chậm rãi ở phần đầu rồi ngâm nhịp, mứt ngọt ở phần kết đã tạo nên một nhịp tim ảnh không nguôi. Có thể nói, bằng bút pháp lãng mạn cách mạng, Nguyễn Thị Phước đã biến một câu chuyện đau thành một bài ca đẹp đẽ về tình đồng đội và khát sống cao đẹp.
câu 2
Nhắc đến nhà thiên tài cổ Acsimet với những nghiên cứu, những nguyên lý, định đề có giá trị cho tri thức nhân loại sau này chắc hẳn ít ai không biết. Ông còn nổi tiếng với câu nói lưu truyền lừng lẫy trong lĩnh vực vật lý với định luật đòn bẩy của mình “hãy cho tôi một điểm tựa. Tôi sẽ nâng bổng cả Trái Đất lên“ không thể nói hết được giá trị như bài học đạo đức này với của mỗi người, chỉ biết rằng câu nói ấy có lẽ sẽ khiến ta phải ngồi lại, suy nghĩ về bản thân và nhận được nhiều điều!.
Là một nhà toán học, vật lý, thiên văn học Acsimet đã sáng tác ra một câu nói bất hủ để chứng minh cho định luật đòn bẩy mà chúng ta đã được học ở trang sách cấp 2 quen thuộc – chính là cánh tay đòn dài có độ bẩy tốt hơn, lực tác dụng tốt hơn. Để rồi câu nói này dường như ghi đậm ấn tượng vào trong lòng mỗi người nhưng dường như ít ai có thể hiểu hết được về nó toàn vẹn. Câu nói này bao hàm điều như một chân lý bất biến, cảm thấy có gì chơi khoa trương, hơi nói quá khi tác giả sử dụng từ ngữ “nâng cả trái đất” nhưng nó bao hàm nhiều ý nghĩa mà tác giả toàn tâm toàn ý đúc kết ra được qua những chiêm nghiệm của mình trong cuộc sống.
Có thể nói “điểm tựa” được dùng như một con chữ đầy tượng hình nó là sự vững chãi, để ta có thể yên tâm nằm, ngồi hay nghĩ, suy rộng ra nó còn thuộc về phạm trù tinh thần “điểm tựa ấy đôi khi chỉ là bờ vai, là những niềm tin, là những sự ủng hộ của người tin tưởng ta khi ta vấp ngã, mệt mỏi giữa cuộc đời này.Thấy được tầm quan trọng của một “điểm tựa” trong văn học, với các hoàn cảnh đặc thù nó biểu hiện khác nhau, nhưng rõ nhất là trên nền của cuộc sống. Đã bao lần bước đi, con đường đến với những thành công nhất định luôn đầy rẫy những chông gai vô hình, hữu hình mà ta không thể lường trước được, nhưng vượt qua được khoảng thời gian đó bằng tự sức lực của mình bạn quả là mạnh mẽ, đáng ngưỡng mộ. Nhưng sẽ có không ít những con người họ cần sự sẻ chia từ những con người tin tưởng họ vì nó quá khó khăn để vượt qua, vì điều kiện không thể cho phép, đã ít nhất một lần gục ngã, sự thất vọng ê chề, tràn ngập trong đau đớn, mệt mỏi …Nhưng chỉ cần một điểm sáng lóe lên – một điểm tựa để cho ta mau lấy lại sức, đôi khi chỉ cần là một câu động viên ngắn ngủi mà đúng lúc còn hơn vạn lần những bài văn suông động viên, hay sự giúp đỡ một chút cũng đủ để người đó thấy an tâm, mau chóng lấy lại được động lực để bước đi tiếp trên con đường của mình.
Nghệ thuật mà một điểm tựa biểu lộ có vô vàn kiểu khác nhau: đôi lúc cần câu nói, đôi lúc là cử chỉ, đôi lúc là vật chất mang tính giúp đỡ, một ít tiền bạc nếu thực sự cần thiết, nhưng đôi khi những điều trên không thật sự cần thiết mà người đó mong mỏi ở “điểm tựa” của mình là sự lắng nghe, sự im lặng thấu hiểu, cho người ta được xả cơn muộn phiền, rồi họ lại có sức lực trở lại.Thế giới là sự kết nối vô hình trong cộng đồng người với nhau, sống cô đơn, tự cô lập chính bản thân mình chẳng khác nào đang để tuột đi mất nguồn “điểm tựa” dĩ nhiên tồn tại trong cuộc sống mỗi người. Không ai chỉ có mỗi một điểm tựa, và có khi không phải một điểm tựa nào cũng vững bền và kéo dài mãi mãi cùng sự phát triển theo năm tháng. Đừng quá kỳ vọng vào điểm tựa xa vời, hoàn hảo để cho ta lúc cần nhất nhưng cũng đừng vì thế mà tuyệt vọng vì hãy cố gắng tìm kiếm, điểm tựa ấy sẽ hiện diện lên thật gần, tuy nó bình thường nhỏ bé nhưng là điều quý giá đúng lúc, thiện tâm. Ví dụ như xã hội hiện nay luôn ngập trong tình yêu thương, tinh thần” tương thân tương ái” xuất hiện ngày một phổ biến tự nguyện mà không đòi hỏi phí tổn quá lớn, những nhà hảo tâm sẵn sàng giang rộng cánh tay cứu giúp những hoàn cảnh khó khăn.Vai trò quan trọng của những điểm tựa tinh thần là một điều không thể kể xiết, nó là vòng tay của mẹ của người thân yêu, những người bạn quanh ta, đôi khi có cả của người lạ hết thảy đều mang cho ta cảm giác yên bình, mong muốn ta có sức mạnh để vượt lên những khoảng thời gian trầm lắng của cuộc sống, dẫn bạn trở lại đúng con đường và cứ tiếp tục đi, và luôn vững tin vì luôn có mọi người ở bên cạnh.Ta khi đi ra ngoài xã hội, dường như thèm lắm cái cảm giác được trở về được bao bọc như ngày xưa bé, mọi thứ ngày một đổi khác tất cả ai cũng đều phải lớn lên, sống mạnh mẽ để mong muốn đạt được những thành công to lớn, nhưng đừng quên rằng khi ta cô đơn lạc lõng, khi ta chùn bước không phải vì quá sợ sệt yếu đuối mà là vì ta quá mệt mỏi, đừng để bản thân phải sống trong bơ vơ với bức tường, những trống rỗng, những suy nghĩ u uẩn đày đọa tâm hồn, liệu nó có xứng đáng không? Bạn dễ dàng để mọi thứ buông xuôi như vậy à!.Hãy ra ngoài tạo nhiều mối quan hệ, thắt chặt tình thân với mọi người thân, bạn bè trước kia, giữ liên lạc với họ, để tạo những kỷ niệm vốn dĩ đã trở thành tiềm thức, nhưng hãy để nó phát huy giá trị ở hiện tại với bạn….Ai cũng cần một điểm tựa, để ta sẽ tạo nên những kì tích vĩ đại trong cuộc sống. Nhưng nếu bạn biết một điều rằng dù sao đến cuối cùng bạn cũng cần trưởng thành, đủ mạnh mẽ để làm điểm tựa cho chính mình, và cho người khác thì bạn mới hiểu được cuộc đời đáng quý hơn biết bao nhiêu và tự suy nghĩ, làm việc vì tiến bộ của bản thân, thì mới mong sẽ có ích cho gia đình, xã hội.
Câu nói trên có vai trò cực kỳ lớn của “điểm tựa- đòn bẩy” có thể biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể tạo nên cho ta một niềm tin, một ý tưởng vĩnh viễn đúng dù thực tế khắc nghiệt nhưng vẫn cho phép ta được mong ước, được hy vọng vào những điều tuyệt vời sẽ đến. Sẽ không bao giờ là thừa khi để tình thương của mình chia sẻ đúng lúc, đúng chỗ, cho nhiều người vì cho đi là nhận lại, đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ lại mang lại những hành động mang ý nghĩa tích cực, nhân văn cao cả, giúp con người ta vững niềm tin vào cuộc sống. Nhưng điều quan trọng là cần tạo niềm tin vững chắc cho chính bản thân mình, biết tìm ra câu trả lời tốt nhất để giải quyết trong khó khăn thì chính lúc đó điểm tựa ấy sẽ được gọi với cái tên kiêu hãnh “trưởng thành toàn diện”.
câu 1
Nhân vật Thứ trong đoạn trích "Sống mòn" là một điển hình sắc nét cho bi trầm của tầng tầng thức thức tiểu tư sản Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám: bi kịch giữa khát vọng cao và thực sự tàn phá. Hiện lên qua dòng độc thoại nội tâm đầy đau đớn, Thứ vốn là người có lý tưởng, từng ước mơ trở thành thành thử thách để thay đổi sở hữu. Tuy nhiên, sự sống và đập với cơm áo Bình tiền đã đưa y vào cảnh “sống mòn” – một lối sống thoáng đãng xung quanh, nhỏ nhen và vô nghĩa. Điểm đáng quý nhất ở Thứ chính là ý . là ý thức giác ngộ không cam chịu sự tha hóa mà luôn xúc phạm, bực tức khi thấy đời mình "mốc lên", "gỉ đi". Câu nói “Chế độ ngay trong lúc sống mới thật là nhục nhã” đã tìm thấy một tâm hồn giàu tự nhiên, khao khát được sống đúng nghĩa thay vì chỉ tồn tại tại sinh học. Thế nhưng, bi kịch của Thứ càng trở nên sâu sắc bởi sự nhu nhược và bất lực . Dù nhận ra con tàu đời mình đang lùi về phía tối tăm, y vẫn chưa đủ bản lĩnh để "dứt sợi dây chuyền" quen thuộc và nỗi sợ hãi. Qua nhân vật thứ, Nam Cao không chỉ phản ánh hiện thực xã hội nghẹt thở mà còn có thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc: trân trọng những thứ sáng nhân sản phẩm cuối cùng trong những kẻ chết mòn bởi hoàn cảnh.
cau 2
Gabriel Garcia Marquez từng khẳng định "Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ." Câu nói này không chỉ phản ánh một thực tế đầy sâu sắc mà còn khẳng định tầm quan trọng của ước mơ trong cuộc sống, đặc biệt là trong độ tuổi trẻ. Tuổi trẻ là giai đoạn tràn đầy nhiệt huyết, sức sống và những ước mơ, khát vọng lớn lao. Đây là thời điểm mà con người có thể biến những ước mơ thành hiện thực, và nếu không nắm bắt, sẽ đánh mất đi những cơ hội quý giá.
Đầu tiên, ước mơ là động lực thúc đẩy tuổi trẻ. Mỗi người trẻ đều có những ước mơ riêng, từ việc trở thành bác sĩ, kỹ sư đến họa sĩ hay nhà lãnh đạo. Những ước mơ này không chỉ tạo ra mục tiêu cho bản thân, mà còn là nguồn động lực để họ phấn đấu vượt qua thử thách. Chúng ta thường nghe nhiều câu chuyện về những người trẻ tuổi đã dám theo đuổi ước mơ của mình, từ những hành trình khởi nghiệp cho đến những khám phá mới mẻ trong khoa học, nghệ thuật. Điều này cho thấy rằng, ước mơ không chỉ giúp họ trở thành những người thành công, mà còn là nhân tố quyết định cho sự phát triển của xã hội.Tuy nhiên, trong thực tế, không ít bạn trẻ phải đối diện với những khó khăn, áp lực từ gia đình và xã hội. Nhiều người bị cuốn vào guồng quay học hành, công việc mà quên đi ước mơ của mình. Họ có thể chọn những con đường an toàn hơn, những nghề nghiệp có thu nhập ổn định nhưng lại không đáp ứng được niềm đam mê. Điều này dẫn đến sự chán nản, mất phương hướng và dần dần, họ từ bỏ ước mơ. Thực trạng này rất đáng báo động, bởi việc từ bỏ ước mơ chính là một cách “già đi” trong tâm hồn, khiến cho tuổi trẻ không còn sức sống.Hơn nữa, việc theo đuổi ước mơ trong tuổi trẻ còn giúp hình thành tính cách và bản lĩnh của mỗi người. Những khó khăn, thử thách mà họ gặp phải trong hành trình theo đuổi ước mơ sẽ giúp họ trưởng thành hơn. Khi phải đối mặt với thách thức, họ sẽ học được cách kiên trì, kiên nhẫn và phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề. Điều này không chỉ giúp họ trong sự nghiệp mà còn trong cuộc sống hàng ngày.Cuối cùng, ước mơ không chỉ là những điều lớn lao mà còn có thể là những điều nhỏ bé xung quanh. Đó có thể là ước mơ tạo ra một cuộc sống hạnh phúc, gia đình vững bền hay làm điều gì đó có ý nghĩa cho cộng đồng. Những ước mơ này, dù nhỏ bé, cũng cần được trân trọng và theo đuổi.
Trong bối cảnh hiện đại, khi mà thế giới không ngừng phát triển và thay đổi, sự theo đuổi ước mơ càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Mỗi người trẻ cần ý thức rõ về ước mơ của mình và không ngừng nỗ lực để đạt được chúng. Đừng để những khó khăn cản trở, mà hãy tìm cách vượt qua và tiến về phía trước. Bởi chỉ khi theo đuổi ước mơ, tuổi trẻ mới thực sự có ý nghĩa và là khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời.
câu 1
Người kể chuyện ở ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn chủ yếu được đặt vào bên trong tâm tư nhân vật điểm nhìn hạn tri
câu 2
Khi còn đi học, Thứ có những ước vọng rất cao xa và tốt đẹp đỗ đạt cao thành chung, tú tài, đại học.Được sang Pháp (sang Tây) để mở mang kiến thức.Trở thành một vĩ nhân , trả lại những thay đổi lớn lao cho quê hương, quê hương mình.Khinh Ghét cuộc sống tầm thường của một “ông già” quanh năm chỉ biết lĩnh vực lương nuôi vợ con.
câu 3
Trong đoạn văn: “Đời y sẽ phòng lên, sẽ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê…
biện pháp tu từ: Liệt kê
tác dụng Tạo nhịp điệu hùng dũng, tăng sức biểu cảm, thể hiện thái độ tự nhiên nhưng đầy đau đớn, bực tức của nhân vật thứ trước viễn cảnh cuộc đời bị thui chột.Dụng cụ có thể hóa học tàn nhang của lối sống xung quanh, đóng tắc đối với người. Những từ ngữ này dùng cho đồ vật, nay dùng cho "đời người" để nhấn mạnh sự vô nghĩa, vô ích và vô sinh ghê tởm của hoàn cảnh nghèo đói đối với nhân sản phẩm và tài năng.
câu 4
thứ là người có lòng tự trọng cao, có ý thức sâu sắc về giá trị sự sống. Anh luôn trằn trọc, điền điểm và không chấp nhận tầm thường.Thứ còn nhu yếu, yếu đuối, không đủ bản lĩnh để đột phá khỏi định mệnh của hoàn cảnh. Anh nhìn thấy bi kịch nhưng lại bất lực cam chịu.Đó là một cuộc sống bi kịch, "sống mòn". Thứ bị rơi vào vòng xoáy của cơm áo Bình tiền, những lo toan nhỏ nhen làm thui lý tưởng. Đây là bi kịch của tiểu tư sản có khát vọng .
câu 5
Trong đoạn trích "Sống mòn chế đọ ngay đang sống mới thật sự nhục nhã đã để lại cho người đọc những suy ngẫm sâu sắc về giá trị thực sự của sự tồn tại. Qua bi kịch của nhân vật thứ, nhà văn Nam Cao muốn khẳng định rằng: Sống không đơn thuần chỉ là duy trì hơi thở hay tồn tại về mặt sinh học, mà là quá trình con người hành động, cống hiến và hiện thực khát vọng của mình. Một cuộc đời bị cầm tù trong những lo toan nhỏ nhen, ích kỷ, bị thói quen và nỗi sợ hãi kéo kéo con người trở thành. "mốc lên", "gỉ đi" thì đó chính là một cái chết lâm sẵn sàng về tâm hồn. Sự "nhục nhãn" mà nhân vật cảm thấy chính là nỗi đau của một người có ý thức, có lòng tự trọng nhưng lại bất lực nhìn bản thân bị tha hóa bởi hoàn cảnh. Triết lý này nhắc nhở chúng ta rằng: Để không "sống mòn", mỗi cá nhân cần có lĩnh vực để thay đổi, cầu bước ra khỏi vùng an toàn và không bao giờ được phép để thực hiện tại nguy hiểm tàn phá ngọn lửa khát vọng trong thời gian. Bởi lẽ, sống mà không có mục tiêu, không có sự sáng tạo thì cũng giống như một cỗ máy đã hư hỏng, chỉ chờ ngày biến thành hư vô.