Tăng Kim Ngân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tăng Kim Ngân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 (khoảng 200 chữ)


Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, mỗi ngày chúng ta tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ. Vì vậy, người trẻ cần biết cách chọn lọc thông tin bổ ích để tránh bị ảnh hưởng bởi những nội dung sai lệch hoặc tiêu cực. Trước hết, mỗi người cần có khả năng đánh giá và kiểm chứng thông tin trước khi tin hoặc chia sẻ. Những thông tin chưa rõ nguồn gốc, thiếu bằng chứng hoặc mang tính giật gân cần được xem xét cẩn thận. Bên cạnh đó, người trẻ nên ưu tiên theo dõi các trang thông tin chính thống, uy tín như báo chí, trang giáo dục hoặc các kênh khoa học đáng tin cậy. Ngoài ra, cần biết sử dụng mạng xã hội một cách có mục đích, không dành quá nhiều thời gian cho những nội dung vô bổ. Việc đọc sách, tìm hiểu kiến thức và học hỏi từ những nội dung tích cực trên mạng sẽ giúp mở rộng hiểu biết và phát triển bản thân. Quan trọng hơn, mỗi người cũng cần có trách nhiệm khi chia sẻ thông tin, tránh lan truyền tin giả hoặc những nội dung gây hiểu lầm. Khi biết chọn lọc và tiếp nhận thông tin một cách thông minh, người trẻ sẽ biến mạng xã hội thành một công cụ hữu ích cho việc học tập và phát triển bản thân.




Câu 2 (khoảng 600 chữ)


Một buổi chiều cuối năm, khi những cơn gió lạnh đầu đông bắt đầu len lỏi qua từng con đường nhỏ, tôi chợt nhớ lại một kỉ niệm đặc biệt xảy ra cách đây không lâu. Đó là câu chuyện đã khiến tôi hiểu rõ hơn về giá trị của lòng tốt và sự sẻ chia trong cuộc sống.


Hôm ấy, sau giờ học, bầu trời bất chợt đổ mưa. Những hạt mưa rơi lộp bộp trên mái tôn, con đường trước cổng trường nhanh chóng trở nên ướt sũng. Tôi đứng nép dưới mái hiên, lo lắng vì mình quên mang áo mưa. Dòng người vội vã ra về, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng mưa tạo nên một khung cảnh vừa náo nhiệt vừa lạnh lẽo. Tôi nhìn lên bầu trời xám xịt, thầm nghĩ chắc mình sẽ phải chờ khá lâu mới có thể về nhà.


Đúng lúc đó, một bạn học cùng lớp tên Minh dừng xe trước mặt tôi. Minh là người khá trầm tính, ít khi nói chuyện với ai. Cậu khẽ hỏi:

– “Bạn chưa có áo mưa à? Nếu không ngại thì mình chở bạn về nhé.”


Tôi hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý. Minh đưa cho tôi chiếc áo mưa còn lại trong cặp. Chiếc áo mưa tuy hơi cũ nhưng được gấp gọn gàng. Chúng tôi nhanh chóng lên xe rồi hòa vào dòng người đang vội vã dưới cơn mưa. Gió lạnh thổi qua, những giọt mưa bắn vào mặt khiến tôi khẽ rùng mình. Thế nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy ấm áp lạ thường.


Trên đường đi, Minh kể rằng nhà cậu cũng không khá giả, chiếc áo mưa ấy là do mẹ mua từ lâu nhưng cậu vẫn giữ gìn cẩn thận. Giọng nói của Minh nhẹ nhàng, chân thành. Nhìn bóng lưng gầy gầy của bạn phía trước, tôi chợt cảm thấy rất cảm động. Trước đây, tôi vẫn nghĩ Minh là người lạnh lùng, ít quan tâm đến mọi người. Nhưng lúc này, tôi nhận ra mình đã hiểu sai về bạn.


Khi xe dừng trước cổng nhà tôi, cơn mưa cũng bắt đầu nhẹ dần. Những giọt nước đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh đèn đường. Tôi trả lại áo mưa và nói lời cảm ơn. Minh chỉ cười rồi nói:

– “Không có gì đâu. Ai gặp hoàn cảnh đó cũng sẽ giúp thôi.”


Chiếc xe của Minh nhanh chóng khuất dần trong màn mưa mỏng. Tôi đứng lặng một lúc, trong lòng tràn ngập cảm xúc khó tả. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng có thể mang lại niềm ấm áp cho người khác.


Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều mưa hôm đó, tôi vẫn cảm thấy lòng mình dịu lại. Câu chuyện nhỏ ấy đã dạy tôi rằng lòng tốt luôn tồn tại quanh ta, chỉ cần chúng ta biết mở lòng để nhận ra và lan tỏa nó. Và tôi tự nhủ rằng, nếu một ngày nào đó gặp người đang cần giúp đỡ, tôi cũng sẽ sẵn sàng chìa tay ra như cách Minh đã làm với tôi hôm ấy.


Câu 1.

Văn bản được diễn đạt chủ yếu bằng yếu tố nghị luận (kết hợp thuyết minh).


Câu 2.

Câu văn thể hiện luận điểm ở đoạn (2) là:

“Như vậy, có nghĩa là blog đã thực sự trở thành nguồn tin tức mở, và mỗi blogger theo một nghĩa nào đó đã trở thành một ‘nhà báo công dân’.”


Câu 3.

Người viết trình bày bằng chứng cụ thể, rõ ràng và có dẫn chứng thực tế (ví dụ số liệu từ sự kiện BBC nhận hàng nghìn bài viết, ảnh và video sau vụ đánh bom ở London). Cách đưa ra số liệu và dẫn chứng từ thực tế làm cho lập luận thuyết phục và đáng tin cậy hơn.


Câu 4.

Câu: “Như vậy, có nghĩa là blog đã thực sự trở thành nguồn tin tức mở, và mỗi blogger theo một nghĩa nào đó đã trở thành một ‘nhà báo công dân’.”


  • Vế 1:
    • Chủ ngữ: blog
    • Vị ngữ: đã thực sự trở thành nguồn tin tức mở
  • Vế 2:
    • Chủ ngữ: mỗi blogger theo một nghĩa nào đó
    • Vị ngữ: đã trở thành một ‘nhà báo công dân’



→ Đây là câu ghép đẳng lập (hai vế nối với nhau bằng quan hệ từ “và”).


Câu 5. (5 – 7 câu)


Trong thời đại công nghệ thông tin phát triển mạnh mẽ, báo mạng và blog giúp thông tin được truyền tải nhanh chóng và tiện lợi. Tuy nhiên, báo chí truyền thống vẫn giữ vai trò rất quan trọng trong việc cung cấp thông tin chính xác và đáng tin cậy. Các cơ quan báo chí chuyên nghiệp có đội ngũ nhà báo, biên tập viên và quy trình kiểm chứng thông tin chặt chẽ. Nhờ đó, những tin tức được đăng tải thường có độ tin cậy cao hơn so với nhiều nguồn thông tin trên mạng. Bên cạnh đó, báo chí truyền thống còn có nhiệm vụ định hướng dư luận và cung cấp những thông tin chính thống cho xã hội. Vì vậy, dù công nghệ phát triển mạnh mẽ, báo chí truyền thống vẫn có vị trí quan trọng trong đời sống hiện đại.


Câu 1


Tiếng Việt là tài sản quý giá của dân tộc, là phương tiện để con người giao tiếp, truyền tải tri thức và thể hiện bản sắc văn hóa. Vì vậy, việc giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ dân tộc là trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Trước hết, giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt là sử dụng ngôn ngữ đúng chuẩn mực, phát âm đúng, viết đúng chính tả và dùng từ phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay, một số bạn trẻ thường xuyên dùng quá nhiều từ nước ngoài hoặc những cách nói sai lệch trên mạng xã hội, khiến tiếng Việt bị biến dạng và mất đi vẻ đẹp vốn có. Điều đó không chỉ làm giảm giá trị của ngôn ngữ dân tộc mà còn khiến việc giao tiếp trở nên thiếu chuẩn mực. Vì thế, mỗi người cần có ý thức học tập và trau dồi tiếng Việt, đọc nhiều sách báo, sử dụng ngôn ngữ đúng trong học tập và đời sống. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần trân trọng và tự hào về tiếng Việt – thứ tiếng gắn bó với lịch sử, văn hóa và tâm hồn của dân tộc. Khi biết giữ gìn và sử dụng tiếng Việt đúng cách, chúng ta không chỉ bảo vệ bản sắc dân tộc mà còn góp phần làm cho tiếng Việt ngày càng giàu đẹp hơn.



Câu 2


Bài thơ “Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân” của Phạm Văn Tình thể hiện niềm tự hào, tình yêu sâu sắc đối với tiếng Việt – ngôn ngữ gắn liền với lịch sử, văn hóa và tâm hồn của dân tộc Việt Nam. Qua những hình ảnh giàu cảm xúc, tác giả đã khẳng định vẻ đẹp và sức sống bền bỉ của tiếng Việt qua bao thời đại.


Trước hết, bài thơ gợi lại nguồn gốc lâu đời và truyền thống lịch sử hào hùng của dân tộc. Tác giả viết: “Tiếng Việt chúng mình có từ thời xa lắm / Thuở mang gươm mở cõi dựng kinh thành”. Những hình ảnh như “Cổ Loa”, “mũi tên thần”, “bài Hịch”, “nàng Kiều”, “lời Bác truyền” đã gợi nhắc nhiều dấu mốc quan trọng trong lịch sử và văn học dân tộc. Qua đó, tiếng Việt hiện lên như một sợi dây gắn kết quá khứ với hiện tại, lưu giữ tinh thần đấu tranh, khát vọng và tâm hồn của con người Việt Nam qua nhiều thế hệ.


Không chỉ gắn với lịch sử, tiếng Việt còn gắn bó mật thiết với đời sống thường ngày của mỗi con người. Tác giả khẳng định: “Tiếng Việt ngàn năm trong ta là tiếng mẹ / Là tiếng em thơ bập bẹ hát theo bà”. Những hình ảnh gần gũi như tiếng mẹ, lời ru, câu hát dân ca đã làm nổi bật vẻ đẹp dịu dàng, ấm áp của tiếng Việt. Đó là ngôn ngữ nuôi dưỡng tâm hồn, truyền tải tình cảm gia đình và tình yêu quê hương đất nước.


Bài thơ cũng thể hiện niềm tin vào sức sống bền bỉ của tiếng Việt trong thời đại mới. Tác giả viết: “Tiếng Việt ngàn đời hôm nay như trẻ lại”. Dù trải qua hàng nghìn năm lịch sử, tiếng Việt vẫn luôn phát triển và tiếp tục đồng hành cùng dân tộc bước vào tương lai. Hình ảnh “bánh chưng xanh”, “chim Lạc”, “nảy lộc đâm chồi” gợi liên tưởng đến mùa xuân, tượng trưng cho sự sinh sôi và phát triển của ngôn ngữ dân tộc.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giàu tính biểu tượng, gợi cảm; ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, liệt kê và điệp từ “tiếng Việt” được sử dụng linh hoạt, giúp làm nổi bật chủ đề và tạo nên âm hưởng tha thiết, tự hào.


Như vậy, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của tiếng Việt mà còn khơi dậy trong mỗi người niềm tự hào và ý thức giữ gìn, phát huy ngôn ngữ dân tộc – một giá trị văn hóa vô cùng quý báu của đất nước.

Câu 1


Tiếng Việt là tài sản quý giá của dân tộc, là phương tiện để con người giao tiếp, truyền tải tri thức và thể hiện bản sắc văn hóa. Vì vậy, việc giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ dân tộc là trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Trước hết, giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt là sử dụng ngôn ngữ đúng chuẩn mực, phát âm đúng, viết đúng chính tả và dùng từ phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp. Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay, một số bạn trẻ thường xuyên dùng quá nhiều từ nước ngoài hoặc những cách nói sai lệch trên mạng xã hội, khiến tiếng Việt bị biến dạng và mất đi vẻ đẹp vốn có. Điều đó không chỉ làm giảm giá trị của ngôn ngữ dân tộc mà còn khiến việc giao tiếp trở nên thiếu chuẩn mực. Vì thế, mỗi người cần có ý thức học tập và trau dồi tiếng Việt, đọc nhiều sách báo, sử dụng ngôn ngữ đúng trong học tập và đời sống. Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần trân trọng và tự hào về tiếng Việt – thứ tiếng gắn bó với lịch sử, văn hóa và tâm hồn của dân tộc. Khi biết giữ gìn và sử dụng tiếng Việt đúng cách, chúng ta không chỉ bảo vệ bản sắc dân tộc mà còn góp phần làm cho tiếng Việt ngày càng giàu đẹp hơn.



Câu 2


Bài thơ “Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân” của Phạm Văn Tình thể hiện niềm tự hào, tình yêu sâu sắc đối với tiếng Việt – ngôn ngữ gắn liền với lịch sử, văn hóa và tâm hồn của dân tộc Việt Nam. Qua những hình ảnh giàu cảm xúc, tác giả đã khẳng định vẻ đẹp và sức sống bền bỉ của tiếng Việt qua bao thời đại.


Trước hết, bài thơ gợi lại nguồn gốc lâu đời và truyền thống lịch sử hào hùng của dân tộc. Tác giả viết: “Tiếng Việt chúng mình có từ thời xa lắm / Thuở mang gươm mở cõi dựng kinh thành”. Những hình ảnh như “Cổ Loa”, “mũi tên thần”, “bài Hịch”, “nàng Kiều”, “lời Bác truyền” đã gợi nhắc nhiều dấu mốc quan trọng trong lịch sử và văn học dân tộc. Qua đó, tiếng Việt hiện lên như một sợi dây gắn kết quá khứ với hiện tại, lưu giữ tinh thần đấu tranh, khát vọng và tâm hồn của con người Việt Nam qua nhiều thế hệ.


Không chỉ gắn với lịch sử, tiếng Việt còn gắn bó mật thiết với đời sống thường ngày của mỗi con người. Tác giả khẳng định: “Tiếng Việt ngàn năm trong ta là tiếng mẹ / Là tiếng em thơ bập bẹ hát theo bà”. Những hình ảnh gần gũi như tiếng mẹ, lời ru, câu hát dân ca đã làm nổi bật vẻ đẹp dịu dàng, ấm áp của tiếng Việt. Đó là ngôn ngữ nuôi dưỡng tâm hồn, truyền tải tình cảm gia đình và tình yêu quê hương đất nước.


Bài thơ cũng thể hiện niềm tin vào sức sống bền bỉ của tiếng Việt trong thời đại mới. Tác giả viết: “Tiếng Việt ngàn đời hôm nay như trẻ lại”. Dù trải qua hàng nghìn năm lịch sử, tiếng Việt vẫn luôn phát triển và tiếp tục đồng hành cùng dân tộc bước vào tương lai. Hình ảnh “bánh chưng xanh”, “chim Lạc”, “nảy lộc đâm chồi” gợi liên tưởng đến mùa xuân, tượng trưng cho sự sinh sôi và phát triển của ngôn ngữ dân tộc.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giàu tính biểu tượng, gợi cảm; ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, liệt kê và điệp từ “tiếng Việt” được sử dụng linh hoạt, giúp làm nổi bật chủ đề và tạo nên âm hưởng tha thiết, tự hào.


Như vậy, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của tiếng Việt mà còn khơi dậy trong mỗi người niềm tự hào và ý thức giữ gìn, phát huy ngôn ngữ dân tộc – một giá trị văn hóa vô cùng quý báu của đất nước.