Trần Trương Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
=0,1 á
Con đê này rất rộng, nó dài bằng cả đoạn đường đất dẫn từ giữa làng về tới nhà văn hóa. Từ chiều cao ngang mặt đường con đê thoải dần, thoải dần xuống, không khiến người đi đường phải trượt ngã hay hoảng hốt khi di chuyển trên triền đê. Trải trên đó là vạt cỏ trâu dày, xanh mướt mắt. Chúng tạo thành một tấm thảm êm ái, có hương cỏ xanh ngai ngái dễ chịu. Mùi hương đó sẽ trở nên đậm hơn khi có ai đó dẫm lên những cọng cỏ. Dẫu bị dẫm lên, cỏ trâu vẫn sẽ chẳng hề hấn gì, vẫn tiếp tục trổ ngọn, tươi xanh. Sức sống bền bỉ, ngoan cường đó của chúng đã giúp làm nên vẻ đẹp mộc mạc mà hấp dẫn của triền đê. Thỉnh thoảng, giữa vạt cỏ xanh ấy, một vài bông hoa màu vàng nhỏ xinh sẽ e ấp xuất hiện, nấp sau những chiếc lá to. Lũ trẻ chăn trâu nếu tìm thấy chúng sẽ vui sướng lắm, kêu gọi bạn bè cùng tới xem. Triền đê rất ít khi cô đơn, bởi chúng là nơi sinh sống của những chú dế mèn, và cũng là điểm đến vui chơi của đàn chuồn chuồn, bầy chim sẻ. Lúc nào ở đây cũng rộn ràng những bản nhạc thiên nhiên thú vị, được chị gió vỗ tay hưởng ứng nhiệt tình. Đứng trên triền đê, lắng nghe tiếng gió hát, tiếng cỏ reo, tận hưởng bầu không khí thoáng đãng, mát mẻ ở đây, em sung sướng lắm. Đây mãi luôn là khoảnh khắc mà em yêu thích nhất mỗi dịp trở về thăm quê.
Em mong rằng, dù làng quê ngày càng phát triển, hiện đại hơn, thì triền đê này vẫn sẽ được giữ mãi dáng vẻ mộc mạc, yên bình của mình.
Con đê này rất rộng, nó dài bằng cả đoạn đường đất dẫn từ giữa làng về tới nhà văn hóa. Từ chiều cao ngang mặt đường con đê thoải dần, thoải dần xuống, không khiến người đi đường phải trượt ngã hay hoảng hốt khi di chuyển trên triền đê. Trải trên đó là vạt cỏ trâu dày, xanh mướt mắt. Chúng tạo thành một tấm thảm êm ái, có hương cỏ xanh ngai ngái dễ chịu. Mùi hương đó sẽ trở nên đậm hơn khi có ai đó dẫm lên những cọng cỏ. Dẫu bị dẫm lên, cỏ trâu vẫn sẽ chẳng hề hấn gì, vẫn tiếp tục trổ ngọn, tươi xanh. Sức sống bền bỉ, ngoan cường đó của chúng đã giúp làm nên vẻ đẹp mộc mạc mà hấp dẫn của triền đê. Thỉnh thoảng, giữa vạt cỏ xanh ấy, một vài bông hoa màu vàng nhỏ xinh sẽ e ấp xuất hiện, nấp sau những chiếc lá to. Lũ trẻ chăn trâu nếu tìm thấy chúng sẽ vui sướng lắm, kêu gọi bạn bè cùng tới xem. Triền đê rất ít khi cô đơn, bởi chúng là nơi sinh sống của những chú dế mèn, và cũng là điểm đến vui chơi của đàn chuồn chuồn, bầy chim sẻ. Lúc nào ở đây cũng rộn ràng những bản nhạc thiên nhiên thú vị, được chị gió vỗ tay hưởng ứng nhiệt tình. Đứng trên triền đê, lắng nghe tiếng gió hát, tiếng cỏ reo, tận hưởng bầu không khí thoáng đãng, mát mẻ ở đây, em sung sướng lắm. Đây mãi luôn là khoảnh khắc mà em yêu thích nhất mỗi dịp trở về thăm quê.
Em mong rằng, dù làng quê ngày càng phát triển, hiện đại hơn, thì triền đê này vẫn sẽ được giữ mãi dáng vẻ mộc mạc, yên bình của mình.