Sùng Ngọc Hoàng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Sùng Ngọc Hoàng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Bài viết.
Tác gia Hồ Chí Minh không chỉ là một nhà lãnh tụ yêu nước một nhà cách mạng, chính trị lớn mà người còn là một nhà văn nhà thơ xuất sắc với nhiều thể loại tác phẩm văn học nổi tiếng. Bài thơ "ca sợi chỉ" là một bài thơ tiêu biểu của Hồ Chí Minh nói về bài học của sức mạnh đoàn kết. Mở đầu bài thơ bằng lời giới thiệu "Mẹ tôi là một đóa hoa, Thân tôi trong sạch tôi là cái bông", tác giả tạo nên sự gần gũi gây thiện cảm ngay từ đầu. Tuy nhiên vẻ đẹp ấy lại mang theo sự yếu ớt "Ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời", thể hiện vẻ đẹp mộc mạc gần gũi nhưng cũng đầy mong manh. Qua hai câu thơ:
" Nhờ tôi có nhiều đồng bang
Họp nhau sợi dọc, sợi ngang rất nhiều."
gợi liên tưởng cho ta đến với sự kiện Nguyễn Ái Quốc hợp nhất ba tổ chức cộng sản thành đảng cộng sản việt nam. Từ những sợi chỉ xoàng khi kết hợp thành sợi dọc sợi ngang biến thành tấm vải mỹ miều. Sự so sánh "Đã bền hơn lụa, lại điều hơn da", "Đố ai bứt xé cho ra" là lời khẳng định về sức mạnh của khối đại đoàn kết dân tộc là lực lượng không thể phá vỡ. Kết thúc bài thơ Bác Hồ dùng trực tiếp kêu gọi: "Hỡi ai con cháu Bồng Bàng, Chúng ta phải biết đoàn kết mau mau", là lời nhắn nhủ của Bác với Việt Minh. Với ngôn ngữ giản dị bài thơ đã thấm sâu vào ý thức của mỗi người dan Việt Nam về sức mạnh tổng lực của nhân dân
Câu 2
Viết bài.
Trong bài thơ "Ca sợi chỉ", Chủ tịch Hồ Chí Minh từng mượn hình ảnh những sợi bông nhỏ bé dệt nên tấm vải bền chắc để khẳng định: "Đó là lực lượng, đó là vẻ vang". Câu thơ giản dị ấy đã chứa đựng một chân lý vĩnh hằng của nhân loại: Đoàn kết là sức mạnh cốt lõi, là chìa khóa vạn năng để con người vượt qua mọi nghịch cảnh và kiến tạo nên những điều vĩ đại.

Vậy đoàn kết là gì? Hiểu một cách đơn giản, đoàn kết là sự gắn kết, thống nhất giữa các cá nhân trong một tập thể nhằm thực hiện một mục tiêu chung. Đó không chỉ là sự tập hợp về mặt số lượng mà còn là sự giao thoa về ý chí, tình cảm và hành động. Như những sợi chỉ riêng lẻ dễ đứt, nhưng khi dệt thành tấm vải thì "đố ai bứt xé cho ra", đoàn kết biến những cá thể bình thường thành một khối sức mạnh vô địch.

Vai trò của đoàn kết trước hết được thể hiện trong những biến cố lớn lao của dân tộc. Lịch sử Việt Nam là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Từ một nước nhỏ, nghèo nàn, chúng ta đã chiến thắng những đế quốc sừng sỏ nhất thế giới nhờ vào "trận đồ bát quái" của lòng dân. Khi mỗi người dân là một chiến sĩ, mỗi gia đình là một pháo đài, sức mạnh ấy trở nên bất diệt. Không chỉ trong chiến tranh, trong đại dịch COVID-19 vừa qua, chính tinh thần "tương thân tương ái", sự đồng lòng giữa chính phủ và nhân dân đã giúp Việt Nam vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất. Đó là sức mạnh của sự kết nối.

Trong đời sống cá nhân và sự phát triển xã hội, đoàn kết đóng vai trò là bệ phóng cho mọi thành công. Không một cá nhân nào, dù xuất chúng đến đâu, có thể tự mình xây dựng cả một thành phố hay vận hành một nền kinh tế. Sự phân công lao động và hợp tác nhóm chính là biểu hiện hiện đại của tinh thần đoàn kết. Khi làm việc tập thể, chúng ta được bù đắp những thiếu sót, phát huy những điểm mạnh của nhau và tạo ra giá trị thặng dư mà một người không bao giờ làm nổi. Đoàn kết còn tạo ra một môi trường sống nhân văn, nơi con người biết yêu thương, sẻ chia và bao dung, giúp giảm bớt áp lực và sự cô độc trong kỷ nguyên số.

Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ đoàn kết với "kết bè kéo cánh". Đoàn kết thực sự phải dựa trên sự công bằng, tự nguyện và hướng tới lợi ích chung chân chính. Ngược lại, việc tụ tập để bao che cho cái xấu, trục lợi cá nhân chỉ là sự biến tướng độc hại, gây lũng đoạn xã hội. Bên cạnh đó, lối sống ích kỷ, "đèn nhà ai nhà nấy rạng" đang là một căn bệnh trầm kha của một bộ phận giới trẻ, khiến họ trở nên yếu ớt và dễ gục ngã trước những "gió rung, mưa rào" của cuộc đời như lời Bác đã cảnh báo.

Là một học sinh đang đứng ngưỡng cửa trưởng thành, tôi nhận thức sâu sắc rằng đoàn kết không phải là điều gì đó quá xa vời. Nó bắt đầu từ việc cùng bạn bè hoàn thành một dự án học tập, từ sự đồng lòng của cả lớp trong các hoạt động phong trào, hay đơn giản là sự thấu hiểu và sẻ chia với người thân trong gia đình.

Tóm lại, đoàn kết chính là nguồn nhựa sống nuôi dưỡng sự tồn tại của xã hội. Như lời Bác Hồ đã dạy: "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công, thành công, đại thành công". Mỗi chúng ta hãy là một sợi chỉ bền chắc, biết đan cài vào nhau để dệt nên bức tranh đất nước Việt Nam hùng cường và rực rỡ.

Câu 1: phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm và Miêu tả.
Câu 2:
Nhân vật "tôi" trong bài thơ trên trở thành sợi chỉ từ bông hoa.
Câu 3:
-Biện pháp tu từ là Điệp ngữ ( Đó là lực lượng, đó là vẻ vang )
-Phân tích:
+Hình thức: giúp cho câu thơ sinh động, tạo nhịp điệu, nhấm mạnh giúp thu hút ấn tượng đến người đọc,...
+Nội dung: từ ngữ liệu của câu thơ " lực lượng", " vẻ vang" gợi cho chúng ta những chiến sĩ bộ đội với tinh thần chiến đấu bảo vệ đất nước với những chiến thắng vẻ vang của các chiến sĩ bộ đội nói riêng và cả dân tộc nói chung.
Câu 4:
-Sợi chỉ có đặc tính có độ bền cao tùy thuộc từng loại sợi, có tính ma sát cao, chịu nhiệt tốt và chịu thấm.
-Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở độ bền cao và chịu nhiệt tốt. Vì sợi chỉ được dùng làm nhiều vật dụng trong đời sống như từ quần áo, khăn, dây thừng,.... Có thể một sợi chỉ có thể mỏng manh nhưng với nhiều sợi chỉ chúng ta đam thành thành nhưng chiếc áo quần, khăn giúp con người giữ ấn cơ thể và sợi chỉ còn nhiều công dụng khác như băn bó xử lí vết thương, buộc đồ vật,...
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ bài thơ trên là tinh thần đoàn kết, đoàn kết hiểu đơn giảm là nhiều cá nhân tập thể tổ chức cùng đoàn kết với nhau để nỗ lực vì một mục tiêu hỗ trợ cùng nhau phát triển chung. Trong bài thơ có nói đến đoàn kết nhưng không phải nói ngay ở bài thơ mà tác giả gợi cho ta từ từng việc claf một bông hoa yếu ớt đến thành một tấm vải lụa mà ai cung không thể nào xé được mà thông điệp của tác giả chính là sự đoàn kết, nếu có tình thần đoàn kết con người sẽ có thể xử lí công việc hay học một cách tốt hơn,...

câu 1:
VIẾT
Trong đoạn thơ, tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho người bà hiện lên vừa sâu sắc, vừa thiêng liêng qua dòng hồi tưởng đầy xúc động. Hình ảnh người bà gắn liền với " bếp lửa " sớm chiều đã trở thành biểu tượng của sự tần tảo, lòng nhân hậu và đức hy sinh thần lặng. Cháu thương bà không chỉ bởi những vất vả, gian lao "biết mấy nắng mưa" mà còn bởi bàn tay đã nhóm lên ngọn lửa của sự sống, của niềm tin và tình yêu thương vô bờ bến. Tình cảm ấy chuyển hóa từ nỗi nhớ da diết về những kỷ niệm ấu thơ bên bếp lửa thành lòng biết ơn sâu sắc đối với người bà đã nuôi dưỡng tâm hồn cháu khôn lớn. Dù giờ đây đã đi xa, giữa "khói trăm tàu", "lửa trăm nhà", nhân vật trữ tình vẫn khôn nguôi đau đáu, một câu hỏi: "Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?". Đó không chỉ là sự quan tâm, lo lắng mà còn là lời khẳng định: bà chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất, là cội nguồn yêu thương giúp cháu vững bước trên mọi dặm đường.
câu 2:
VIẾT
Trong kỷ nguyên số, khi thế giới dường như "phẳng" hơn bao giờ hết, chúng ta dễ dàng kết nối với một bài hát từ Mỹ, một bộ phim từ Hàn Quốc hay một xu hướng thời trang từ Pháp chỉ sau một cú nhấp chuột. Sự giao thoa văn hóa mạnh mẽ này mang lại nhiều cơ hội nhưng cũng đặt ra một câu hỏi sống còn: "Chúng ta là ai giữa biển người mênh mông ấy?". Câu trả lời nằm chính ở bản sắc văn hóa dân tộc-cái "căn cước" thiêng liêng và là bệ phóng vững chắc nhất cho mỗi người trẻ trên con đường hội nhập.
Bản sắc văn hóa dân tộc không phải là những khái niệm trừu tượng, xa vời. Đó là tổng hòa những giá vật chất và tinh thần cốt lõi, là "hồn cốt" riêng biệt được kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử: từ tiếng việt thân thương, tà áo dài duyên dáng, cho đến những chuẩn mực đạo đức như lòng hiểu thảo, sự cần củ và tinh thần yêu nước. Với thế hệ trẻ, bản sắc văn hóa chính là "chiếc mỏ neo" định vị bản thân. Giữa cơm bão của trào lưu ngoại lai, nếu không có một nền tảng văn hóa vững chắc, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái "mất gốc", trở thành những bản sao mờ nhạt của một nền văn hóa khác. Ngược lại, khi hiểu và yêu vốn dân tộc, chúng ta sẽ có được sự tự tin và lòng tự tôn để ngẩng cao đầu ra thế giới với tâm thế " tiếp nhận nhưng phải có chọn lọc ".
Hơn thế nữa, bản sắc văn hóa còn là nguồn cảm hứng sáng tạo vô tận. Thực tế cho thấy, những giá trị mang tính bản địa thường lại là những thứ dễ gây ấn tượng nhất trên trường quốc tế. Hãy nhìn cách các nghệ sĩ trẻ đưa âm hưởng nhạc dân gian, nhạc cụ truyền thống vào các bản phối hiện đại, hay cách nhà thiết kế biến tấu thổ cẩm thành những trang phục cao cấp. Đó chính là minh chứng cho việc văn hóa dân tộc không hề cũ kỹ, nó là một nguồn lực kinh tế và sức mạnh mềm giúp tuổi trẻ tạo ra sự khác biệt độc bản trong sự nghiệp của mình.
Tuy nhiên, thật đáng buồn khi một bộ phận giới trẻ hiện nay đang có biểu hiện thờ ơ với cội nguồn. Sự đứt gãy này nếu không được hàn gắn sẽ dẫn đến một thế hệ mất đi bản sắc, mất đi sợi dây kết nối với cộng đồng. Trải ngiệm bản thân giúp chúng ta nhận ra giá trị này một cách sâu sắc hơn.
Tóm lại bản sắc văn hóa dân tộc vừa là lá chắn bảo vệ, vừa là đôi cánh giúp tuổi trẻ bay xa. Đừng chỉ coi văn hóa là bảo tàng của quá khứ, hãy coi đó là dòng máu đang chảy trong quá khứ, mà mỗi người trẻ cần không ngừng học hỏi, gạn đục khơi trong để giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của cha ông. Bởi lẽ, khi bạn biết trân trọng gốc rễ của mình, bạn mới có đủ sức mạnh để vươn tới những đỉnh cao của nhân loại.

câu 1: nhân vật trữ tình là tác giả ; xưng hô cháu
câu 2: câu thơ là "Lối rất quanh co, đường vàng rơm rạ", "cái ngõ xoan"
câu 3:
- Nhân hóa: rau khúc " ngả buồn"
- Ý nghĩa:
+ Tâm trạng hóa cảnh vật: thiên nhiên, cảnh vật mang nỗi u sầu, buồn bã của con người.
+ Tăng tính gợi hình, gợi cảm: làm cho bức tranh làng quê trở nên có hồn, gần gũi, khiến câu thơ giàu giá trị biểu cảm, đi sâu vào lòng người đọc.
câu 4:
- Hai chữ " chùng chình " trong đoạn thơ có thể hiểu là:
+ Sự chậm lại, nấn ná, không vội vã, có phần do dự, lưu luyến.
+ Trong ngữ cảnh bài thơ, diễn tả trạng thái của con người hiện đại, mải mê với cuộc sống đô thị, những cuộc vui, mà quên đi nhưng giá trị cội nguồn, con đường quê bé nhỏ, giản dị ngày xưa.
câu 5:
Đặt ra mục tiêu, ước mơ rõ ràng và nỗ lực hết mình để theo đuổi chúng,tích cực học hỏi, rèn luyện bản thân, trau dồi kiến thức và kĩ năng sống. Biết trân trọng nhứng giá trị gia đình, cội nguồn, cân bằng giữa cuộc sống hiện đại và những giá trị truyền thống. Dành thời gian cho những trải nghiệm ý nghĩa, giúp đỡ người khác và sống một cuộc đời có trách nhiệm.