Nguyễn Ngọc Khánh An
Giới thiệu về bản thân
Trong những hoạt động xã hội mà em đã từng tham gia và chứng kiến, thì trong thân tâm em đã khắc sâu một hoạt động khiến em có nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Đó là một hoạt động xã hội do trường tổ chức "thăm các bệnh nhi mắc bệnh ung thư" .
Hôm đó em thật sự rất hăng hái và háo hức khi được trường tổ chức đi ngoại khóa, các bạn đã tập chung đông đủ tại trường và xuất phát từ lúc tám giờ vì bệnh viện nhi trung ương khá xa nên em cùng các bạn phải ngồi trên xe tầm phải ba tiếng em cùng các bạn mới có thể đặt chân đến địa điểm để thame các em mắc bệnh ung thư. Lúc bước vào khuôn viên của bệnh viện đập vào mắt em là một khuông viên khá rộng lớn, sau khi các thầy cô bàn bạc thì nhóm của em cùng vài bạn được phân vào khu của các em nhỏ tầm 5-6 tuổi khi bước vào khoa em ngửi được mùi nồng nặc của thuốc và em nghĩ khi bước vào phòng của các em chắc nhìn sẽ lạnh lẽo và hiu quạnh nhưng em đã nghĩ sai hoàn toàn khi bước vào phòng em thấy được các em nhỏ nói chuyện vui đùa cùng nhau còn có nhiều bức tranh do chính tay các em vẽ đầy màu sắc sặc sỡ căn phòng bệnh trở nên vui tươi một cách khiến ai bước vào cũng kinh ngạc, khi các em thấy em cùng các bạn mấy em thấy và chạy đến rất nhiệt tình chào mừng em và các bạn khi vui đùa cùng các em thì có bạn mới hỏi các em rằng "các em thích món quà gì?"
Có em đáp "em thích con gấu bông vì mẹ kể với em có một con gấu làm bạn đồng hành thì em sẽ cảm thấy đỡ sợ hơn" còn có vài em đáp "em muốn mình khỏe mạnh, em muốn có đồ đẹp để mặc,..." nhưng có một em đáp "em chỉ muốn được đi học thôi" một câu khiến ai nghe cũng chạnh lòng dù chỉ là điêù đơn giản với bao người nhưng đối với em nó như món đồ sa sỉ vậy. Sau đó thì các thầy cô tập hợp các em ngồi thành vòng tròn và em cùng các bạn đã mang tới nhiều món quà tuy nó không đắt tiền nhưng khi các em cầm trên tay rất vui vẻ. Sau khi nhận quà em cùng các bạn và các em nhỏ đã ngồi trò truyện một lúc thì em cùng các bạn phải về.
Lúc về em cùng các bạn đã chào tạm biệt và chúc các em nhỏ sớm thoát khỏi cơn bệnh quái ác này, lên xe có vài em nhỏ ở dưới tiễn đi và vẫy tay hô to "cảm ơn các anh chị và món quà hôm nay là ngày vui nhất của em" em cùng các bạn rất vui khi nghe được, em cũng rất cảm động về hoạt động đầy ý nghĩa này em cũng rất vui khi đã được gặp gỡ những em nhỏ.
qua hình ảnh của Bác trong bài thơ em suy nghĩ bản thân mình đối với đất nước trong hiện nay thì em cần học tập để phát triển đất nước tuy mình nhỏ nhưng tất cả việc tốt của mình cũng sẽ giúp ích cho đất nước dù lớn hay nhỏ thì đất nước vẫn sẽ phát triển từ từ và tiến đến một đất nước có nền văn minh phát triển tốt
chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà
tác dụng muốn nói mình chưa thể ngủ yên khi mình chưa lo được cho nước nhà
A. 4 5/6
B.2 3/8
Những người nông dân lặng lẽ ra đồng, còn tôi thì thong dong đạp xe trên con đường làng đất đỏ,cảm nhận làn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Ở tháp Pô - Sah-Nư có những cô gái dân tộc Chăm đang nhảy, múa trong lễ hội Ka - tê. Những nghệ sĩ thì cùng nhau ca hát và chơi nhạc cụ.
Vì nếu chúng ta biết quan tâm, giúp đỡ mọi người thì có thể nhận được sự yêu thương của mọi người đối với chúng ta.
Ông là một người biết quan tâm và giúp đỡ mọi người.
Cũng là một người biết chia sẻ niềm vui và sẽ không mất niềm tin trong cuộc đời.
Em thấy người diễn viên già là một người rất thích nghề làm diễn viên của mình , ông luôn đối xử tốt với trẻ em.