Nguyễn Văn Thành
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp với tự sự và biểu cảm).
→ Tác giả nêu quan điểm, suy ngẫm, lí giải về ý nghĩa của cái chết đối với người đang sống, đồng thời bộc lộ cảm xúc và có kể những tình huống đời sống để làm rõ lập luận.
Câu 2.
Nội dung chính của đoạn trích:
Cái chết của một con người là lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người đang sống về cách sống nhân văn, biết yêu thương, chia sẻ, công bằng và thiện chí hơn với người bên cạnh; từ đó kêu gọi con người sống tốt, sống tử tế khi còn có thể.
Câu 3. (đoạn 7)
Biện pháp tu từ chính: Ẩn dụ – so sánh (coi đời sống và cái chết như “hai cánh đồng”).
• Đời sống = cánh đồng đang sống.
• Cái chết = cánh đồng bên cạnh chưa biết.
Hiệu quả nghệ thuật:
• Làm cho khái niệm trừu tượng về cái chết trở nên gần gũi, dễ hình dung.
• Gợi cảm giác nhẹ nhàng, thanh thản, giảm bớt nỗi sợ hãi trước cái chết.
• Nhấn mạnh quan niệm: nếu sống trung thực, không ân hận thì con người sẽ ra đi thanh thản, từ đó khuyên con người sống tốt ngay từ hiện tại.
Câu 4.
Theo tác giả, cái chết chứa đựng điều gì?
→ Cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với người đang sống: hãy sống tốt hơn, nhân ái hơn, đừng để đến khi mất đi rồi mới hối tiếc về cách đối xử với nhau.
Em có đồng tình không? Vì sao?
→ Em đồng tình, vì trong thực tế, khi mất đi một người thân hay bạn bè, con người thường nhận ra giá trị của yêu thương, sự chia sẻ và những điều tốt đẹp mình từng bỏ quên. Nếu biết trân trọng và sống tử tế ngay từ khi người khác còn bên cạnh, chúng ta sẽ không phải hối tiếc và xã hội cũng sẽ nhân văn hơn.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản:
→ Hãy sống yêu thương, công bằng, thiện chí và nhân văn với những người đang ở bên cạnh mình, đừng đợi đến khi họ rời xa mới nhận ra giá trị của tình người.
Vì sao?
Vì cái chết là quy luật không tránh khỏi, nhưng cách sống thì do mỗi người lựa chọn. Sống tốt hôm nay không chỉ làm cho người khác hạnh phúc mà còn giúp chính mình thanh thản, không ân hận khi nhìn lại.
phân 2 làm văn
câu 1
Sống một cách ý nghĩa là khát vọng của mỗi con người, bởi cuộc đời chỉ thật sự có giá trị khi ta biết mình sống vì điều gì. Theo tôi, để sống ý nghĩa, trước hết con người cần xác định cho mình mục tiêu và lý tưởng sống đúng đắn. Khi có mục tiêu, ta sẽ biết nỗ lực, cố gắng và không sống hoài, sống phí từng ngày trôi qua. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn thể hiện ở việc biết yêu thương và chia sẻ với những người xung quanh. Một lời động viên, một hành động giúp đỡ dù nhỏ bé cũng có thể mang lại niềm vui, sự ấm áp cho người khác và cho chính bản thân mình. Ngoài ra, con người cần không ngừng học tập, rèn luyện để hoàn thiện bản thân, sống có trách nhiệm với gia đình, xã hội và cộng đồng. Dám đối diện với khó khăn, thất bại, không bỏ cuộc trước thử thách cũng là cách để cuộc sống trở nên có giá trị hơn. Cuối cùng, sống ý nghĩa là biết trân trọng những gì mình đang có, biết ơn quá khứ và sống hết mình cho hiện tại. Khi đó, mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống.
câu 2
Bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ là một khúc trữ tình nhẹ nhàng mà sâu lắng, viết về tình mẫu tử thiêng liêng thông qua hình ảnh quen thuộc, bình dị: chiếc áo cũ. Không cầu kỳ trong ngôn từ, không phô trương cảm xúc, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng những rung động chân thành về tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng của người mẹ và nỗi xúc động của người con trước dòng chảy khắc nghiệt của thời gian.
Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên gắn liền với dấu vết của năm tháng:
“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”.
Chiếc áo không chỉ cũ vì đã sờn vai, bạc màu, mà còn “ngắn” dần theo sự lớn lên của con. Sự thay đổi của chiếc áo chính là thước đo thời gian, phản ánh quá trình trưởng thành của người con và đồng thời gợi nhắc đến sự hao mòn lặng lẽ của đời người. Chiếc áo vì thế trở thành vật chứa đựng ký ức, khiến “mắt phải cay cay” khi nghĩ về.
Ở khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động:
“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”.
Qua hành động vá áo, người mẹ nhận ra con mình đã lớn, còn bản thân thì đã già đi, mắt mờ dần theo năm tháng. Sự hy sinh của mẹ không được diễn tả bằng những điều lớn lao mà hiện hữu trong những chi tiết rất đời thường: từng mũi kim, đường chỉ, từng lần vá áo. Câu thơ “Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm” cho thấy tình cảm của người con dành cho chiếc áo không đơn thuần là yêu một vật dụng, mà là yêu thương mẹ, trân trọng công lao và tình yêu bao la mẹ gửi gắm trong đó.
Chiếc áo cũ tiếp tục đồng hành cùng con “qua mùa qua tháng”, chứng kiến từng bước trưởng thành của con. Nhưng nghịch lý đau lòng là:
“Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”
Con lớn lên thì mẹ già đi. Quy luật ấy khiến người con không nỡ thay áo mới, bởi mỗi lần thay áo là một lần cảm nhận rõ hơn sự già nua của mẹ. Chiếc áo cũ vì vậy trở thành sợi dây gắn kết cảm xúc giữa hai thế hệ, giữa quá khứ và hiện tại.
Khổ thơ cuối mang ý nghĩa triết lý sâu sắc:
“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta”.
Lời thơ như một lời nhắn nhủ, một lời thức tỉnh. Yêu thương những gì đã cũ kỹ, đã gắn bó với ta cũng chính là biết trân trọng quá khứ, trân trọng những con người đã hy sinh vì ta. Đó không chỉ là tình cảm riêng của người con trong bài thơ, mà còn là thông điệp chung gửi đến mỗi chúng ta: hãy biết yêu thương, gìn giữ những điều bình dị đã cùng ta đi qua năm tháng, đặc biệt là mẹ – người đã dành trọn đời vì con.
Với hình ảnh giản dị, giọng thơ chân thành và cảm xúc sâu lắng, Áo cũ của Lưu Quang Vũ đã để lại dư âm bền lâu trong lòng người đọc. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở con người sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng những giá trị tưởng như nhỏ bé nhưng vô cùng lớn lao trong cuộc đời.