Tô Thanh Thủy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong bối cảnh hội nhập và phát triển mạnh mẽ hiện nay, ý thức bảo vệ và giữ gìn những nét đẹp văn hóa truyền thống của giới trẻ Việt Nam có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Văn hóa truyền thống là cội nguồn làm nên bản sắc dân tộc, là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại và tương lai. Giới trẻ – lực lượng chủ yếu của xã hội – cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc gìn giữ những giá trị ấy. Trước hết, điều đó thể hiện ở việc trân trọng tiếng Việt, giữ gìn phong tục tập quán tốt đẹp, lễ nghĩa trong gia đình và cộng đồng. Bên cạnh đó, giới trẻ cần có thái độ đúng đắn khi tiếp nhận văn hóa hiện đại, biết chọn lọc tinh hoa, tránh lối sống thực dụng, lai căng, đánh mất bản sắc. Tuy nhiên, thực tế cho thấy vẫn còn không ít bạn trẻ thờ ơ với truyền thống, chạy theo trào lưu thiếu lành mạnh. Vì vậy, mỗi người trẻ cần nâng cao hiểu biết, chủ động học hỏi và lan tỏa giá trị văn hóa dân tộc bằng những hành động thiết thực. Giữ gìn văn hóa truyền thống chính là giữ gìn linh hồn của dân tộc Việt Nam.
Câu 2:
Trong thơ ca Việt Nam hiện đại, hình ảnh người bà luôn gợi lên những xúc cảm ấm áp, thiêng liêng. Bài thơ của Lam là một khúc ca nhẹ nhàng, sâu lắng về tình bà cháu, qua đó thể hiện vẻ đẹp của ký ức tuổi thơ và tình thân gia đình, được thể hiện bằng nghệ thuật thơ giàu sáng tạo và cảm xúc.
Trước hết, bài thơ gây ấn tượng bởi nội dung giàu tính nhân văn, xoay quanh hình ảnh người bà tảo tần chở cháu trên chiếc xe đạp quen thuộc. Không gian thơ là buổi chiều quê yên ả với “khói chiều”, “hoàng hôn”, “cỏ đồng”, “con sông lớn” – những hình ảnh bình dị nhưng đậm chất làng quê Việt Nam. Trong khung cảnh ấy, bà hiện lên là người chở che, nuôi dưỡng cả tuổi thơ của cháu bằng tình yêu thương thầm lặng. Những lo toan đời thường như “bà nấu thịt kho”, “cháu sẽ ăn no bụng tròn” thể hiện sự chăm chút ân cần, giản dị mà sâu sắc. Đối với cháu, bà chính là cả bầu trời yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc trên mỗi chặng đường đời.
Đặc biệt, hình ảnh “Mặt Trời” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Một mặt trời là thiên nhiên – ánh sáng của vũ trụ; mặt trời còn lại chính là bà – nguồn sáng yêu thương, sưởi ấm tâm hồn cháu. Khi còn nhỏ, cháu “mải chơi mà quên ngắm một Mặt Trời cạnh bên”, để rồi khi lớn lên mới nhận ra giá trị thiêng liêng ấy. Đó là sự thức tỉnh muộn màng nhưng đầy xúc động, gợi lên nỗi day dứt và lòng biết ơn sâu sắc dành cho bà.
Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể tự do, câu thơ dài ngắn linh hoạt, tạo cảm giác như dòng hồi ức miên man chảy mãi. Việc lặp lại hình ảnh, đặc biệt là câu thơ kết “mà quên ngắm một Mặt Trời cạnh bên”, tạo điểm nhấn cảm xúc và chiều sâu triết lí. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày, nhưng lại giàu sức gợi, mang đậm chất trữ tình. Hình ảnh thơ giản dị mà giàu biểu tượng giúp bài thơ vừa chân thực, vừa giàu ý nghĩa khái quát.
Tóm lại, bài thơ của Lam không chỉ là lời kể về một kỉ niệm tuổi thơ mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình thân, biết yêu thương và gìn giữ những giá trị giản dị mà thiêng liêng trong cuộc sống. Với nội dung sâu sắc và nghệ thuật tinh tế, bài thơ để lại dư âm lắng đọng trong lòng người đọc.
Câu 1.
Văn bản giới thiệu về Quần thể di tích Cố đô Huế – một di sản văn hóa thế giới, bao gồm hệ thống kinh thành, hoàng thành, lăng tẩm, đền đài và các công trình kiến trúc gắn với triều Nguyễn.
Câu 2.
Những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản là:
- Thuyết minh (giới thiệu, cung cấp thông tin về vị trí, kiến trúc, giá trị của Cố đô Huế).
- Miêu tả (miêu tả cảnh quan thiên nhiên, kiến trúc, vẻ đẹp hài hòa của di tích).
- Biểu cảm (thể hiện niềm tự hào, trân trọng đối với di sản văn hóa Huế).
Câu 3.
Văn bản “Quần thể di tích Cố đô Huế – di sản văn hóa thế giới đầu tiên của Việt Nam” được coi là văn bản thông tin tổng hợp vì:
- Văn bản cung cấp nhiều loại thông tin khác nhau: lịch sử, kiến trúc, văn hóa, nghệ thuật, giá trị vật thể và phi vật thể của Cố đô Huế.
- Kết hợp nhiều phương thức biểu đạt (thuyết minh, miêu tả, biểu cảm).
- Thông tin được trình bày toàn diện, có dẫn chứng cụ thể, có mốc thời gian (UNESCO công nhận), giúp người đọc hiểu sâu và đầy đủ về đối tượng.
Câu 4.
- Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản là: hình ảnh “Ảnh: Cố đô Huế”.
- Tác dụng:
- Giúp người đọc hình dung trực quan vẻ đẹp của Cố đô Huế.
- Làm cho văn bản sinh động, hấp dẫn hơn, tăng tính thuyết phục.
- Góp phần nhấn mạnh giá trị thẩm mỹ và văn hóa của di sản.
Câu 5.
Từ nội dung văn bản, em cảm nhận Quần thể di tích Cố đô Huế là một di sản văn hóa vô cùng đặc sắc và quý giá, kết tinh tinh hoa lịch sử, kiến trúc và nghệ thuật của dân tộc Việt Nam. Các công trình vừa mang vẻ uy nghi, cổ kính, vừa hài hòa với thiên nhiên, thể hiện trí tuệ và thẩm mỹ của cha ông. Em cảm thấy tự hào về di sản này và ý thức được trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị của Cố đô Huế cho mai sau.