Phạm Nguyễn Phú Trọng
Giới thiệu về bản thân
Văn bản cung cấp cái nhìn chi tiết về sự đa dạng và vai trò quan trọng của ghe xuồng trong đời sống sông nước Nam Bộ. Tác giả phân loại cụ thể các loại xuồng (xuồng ba lá, xuồng máy...) và các loại ghe (ghe bầu, ghe chài, ghe ngo...) dựa trên đặc điểm cấu tạo và mục đích sử dụng. Qua đó, bài viết khẳng định ghe xuồng không chỉ là phương tiện giao thông, vận tải thiết yếu mà còn là một nét di sản văn hóa đặc trưng, gắn liền với tâm hồn và nếp sống của con người phương Nam.
Văn bản cung cấp cái nhìn chi tiết về các phương thức di chuyển truyền thống của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam. Ở vùng núi phía Bắc, người dân chủ yếu đi bộ hoặc sử dụng sức súc vật như ngựa để vận chuyển hàng hóa qua địa hình hiểm trở. Trong khi đó, các dân tộc ở Tây Nguyên lại gắn liền với hình ảnh voi và xe quệt gỗ. Đối với vùng sông nước, các loại bè tre, nứa và thuyền độc mộc đóng vai trò chủ đạo. Qua đó, người đọc thấy được sự sáng tạo và khả năng thích nghi tuyệt vời của con người với môi trường tự nhiên.
"Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy...". Mỗi khi giai điệu ấy vang lên, lòng em lại trào dâng niềm xúc động và nhớ về cô Lan - người mẹ thứ hai đã dìu dắt em suốt những năm tháng lớp 6 vừa qua. Cô Lan không chỉ là giáo viên dạy Văn mà còn là người truyền lửa cho tâm hồn em. Em vẫn nhớ như in dáng hình mảnh khảnh của cô mỗi khi đứng trên bục giảng. Cô có khuôn mặt phúc hậu với đôi mắt luôn lấp lánh sự khích lệ. Đặc biệt nhất là giọng nói của cô, lúc trầm lúc bổng, như đưa chúng em lạc vào thế giới của những vần thơ, những câu chuyện cổ tích đầy nhân văn. Có một kỷ niệm mà em chẳng thể nào quên. Đó là lần em bị điểm kém trong bài kiểm tra giữa kỳ do mải chơi. Khi trả bài, thay vì trách mắng, cô đã gọi riêng em ra hành lang. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay em và nói: "Cô biết em rất thông minh, lần này chỉ là do em chưa tập trung thôi. Đừng buồn, hãy coi đây là động lực để cố gắng hơn nhé!". Lời nói ấm áp ấy của cô đã khiến em bật khóc vì hối lỗi. Chính sự bao dung đó đã giúp em thay đổi và quyết tâm học tập hơn. Thầy cô giống như những người chèo đò thầm lặng, đưa biết bao thế hệ học trò cập bến bờ tri thức. Với em, cô Lan chính là bến đỗ bình yên và là tấm gương sáng về sự tận tụy. Dù mai này có đi xa, hình bóng cô và những bài học làm người quý giá vẫn sẽ mãi vẹn nguyên trong trái tim em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà cô đã dành cho chúng em.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người đã trở thành huyền thoại, và có những cột mốc đã thay đổi cả vận mệnh của một quốc gia. Đối với mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ kính yêu và sự kiện ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng luôn khơi dậy niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn vô hạn. Thân bài: Lòng ngưỡng mộ đối với vị lãnh tụ vĩ đại: Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ thiên tài mà còn là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng yêu nước và đức hy sinh. Ở Người, ta thấy sự kết tinh của trí tuệ lỗi lạc và tâm hồn giản dị, gần gũi. Cả cuộc đời Bác là một bản anh hùng ca bất diệt, hiến dâng trọn vẹn cho độc lập của Tổ quốc, cho tự do của nhân dân. Cảm xúc về sự kiện ra đi tìm đường cứu nước: Sự dũng cảm và quyết tâm: Tôi luôn xúc động khi nghĩ về hình ảnh người thanh niên Nguyễn Tất Thành mới 21 tuổi, với đôi bàn tay trắng và một ý chí sắt đá, dám bước chân lên con tàu Latouche-Tréville để đi vào một tương lai vô định. Trong khi các bậc tiền bối còn đang bế tắc, Bác đã chọn cho mình một lối đi riêng, đầy mạo hiểm nhưng vô cùng sáng suốt. Nỗi đau chia ly và tình yêu quê hương: Rời xa quê hương, gia đình và mảnh đất hình chữ S đang chìm trong lầm than, chắc hẳn trái tim Bác đã đau thắt lại. Nhưng chính nỗi đau đó đã biến thành sức mạnh để Người bôn ba qua ba đại dương, bốn châu lục, làm đủ mọi nghề để sống và tìm ra chân lý cách mạng. Ý nghĩa của hành trình: Chuyến đi ấy không chỉ là hành trình cá nhân mà là bước ngoặt vĩ đại của cách mạng Việt Nam. Sau 30 năm bôn ba, Người đã mang về "ánh sáng" của chủ nghĩa Mác-Lênin, giúp dân tộc ta thoát khỏi cảnh xiềng xích nô lệ. Kết bài: Thời gian có thể trôi đi, nhưng lòng thành kính và biết ơn đối với Bác Hồ sẽ mãi mãi trường tồn trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Nhìn lại lịch sử, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do và tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước giàu đẹp như tâm nguyện của Người.
Chiến tranh không chỉ có bom đạn và khói lửa trên chiến trường, mà còn là những nỗi đau âm thầm, dai dẳng ở phía sau hậu phương. Trong tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà", tác giả Huỳnh Như Phương đã khiến độc giả không khỏi xúc động trước hình ảnh dì Bảy – một biểu tượng cho sự hy sinh và lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam. Sự hy sinh của dì Bảy trước hết nằm ở tuổi thanh xuân mòn mỏi chờ đợi. Dì lấy dượng Bảy chỉ mới một tháng thì dượng phải đi tập kết. Khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi ấy đã trở thành động lực để dì chờ đợi suốt hai mươi năm ròng rã. Mỗi năm, dì chỉ nhận được một vài lá thư hỏi thăm, nhưng niềm tin và tình yêu của dì dành cho dượng chưa bao giờ nguội tắt. Dì đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất của người con gái để sống trong hy vọng và sự đợi chờ đơn độc. Đau đớn hơn cả là khi hòa bình lập lại, ngày mọi người sum họp cũng là lúc dì nhận được tin dượng đã hy sinh. Sự hy sinh thầm lặng của dì nay trở thành một nỗi đau vĩnh cửu. Dù dượng không còn, dì vẫn chọn ở vậy thờ chồng, từ chối những lời ngỏ ý khác để giữ trọn tình nghĩa. Hình ảnh dì mỗi chiều ngồi trước hiên nhà nhìn ra đường cái, nơi dượng đã đi xa, là một hình ảnh đầy ám ảnh về sự cô đơn nhưng cũng cực kỳ cao thượng. Đọc tác phẩm, ta càng thêm trân trọng và biết ơn những người phụ nữ như dì Bảy. Dì không cầm súng ra trận, nhưng sự chờ đợi và lòng thủy chung của dì chính là một loại sức mạnh, một sự hy sinh thầm lặng đóng góp cho sự bình yên của dân tộc.