Dương Thị Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
Văn bản đề cập đến sự đa dạng của các loại ghe xuồng ở Nam Bộ, tác gải chỉ ra các đặc điểm và tác dụng cụ thể của các loại ghe, xuồng Nam Bộ
Văn bản đề cập đến việc sử lí các phương tiện giao thông, người điều khiển phương tiện vi phạm
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy hoặc cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ là người dạy em kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng chỉ bảo, động viên em cố gắng hơn. Điều em ấn tượng nhất ở cô là sự tận tụy và lòng yêu nghề. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian quan tâm đến từng học sinh. Có những lúc em mắc lỗi, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em nhận ra sai lầm. Những lời dạy của cô không chỉ giúp em học tốt hơn mà còn giúp em trở thành người tốt hơn. Cô giống như người mẹ thứ hai, luôn dõi theo và che chở cho chúng em. Em cảm thấy thật may mắn khi được học cô. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để không phụ lòng cô và luôn ghi nhớ những bài học quý giá mà cô đã dạy.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính trọng và biết ơn. Đặc biệt, việc Bác ra đi tìm đường cứu nước đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Bác đã quyết định rời quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng dũng cảm. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập tự do cho Tổ quốc. Điều làm em cảm phục nhất chính là ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp thế giới, Bác đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ. Nhưng dù ở đâu, làm công việc gì, Bác vẫn luôn hướng về quê hương, về nhân dân Việt Nam. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Nhờ có Bác, đất nước ta mới tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nghĩ về Bác, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của Bác và các thế hệ đi trước.
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy hoặc cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ là người dạy em kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng chỉ bảo, động viên em cố gắng hơn. Điều em ấn tượng nhất ở cô là sự tận tụy và lòng yêu nghề. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian quan tâm đến từng học sinh. Có những lúc em mắc lỗi, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em nhận ra sai lầm. Những lời dạy của cô không chỉ giúp em học tốt hơn mà còn giúp em trở thành người tốt hơn. Cô giống như người mẹ thứ hai, luôn dõi theo và che chở cho chúng em.
Em cảm thấy thật may mắn khi được học cô. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để không phụ lòng cô và luôn ghi nhớ những bài học quý giá mà cô đã dạy.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính trọng và biết ơn. Đặc biệt, việc Bác ra đi tìm đường cứu nước đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Bác đã quyết định rời quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng dũng cảm. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập tự do cho Tổ quốc. Điều làm em cảm phục nhất chính là ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp thế giới, Bác đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ. Nhưng dù ở đâu, làm công việc gì, Bác vẫn luôn hướng về quê hương, về nhân dân Việt Nam. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Nhờ có Bác, đất nước ta mới tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nghĩ về Bác, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của Bác và các thế hệ đi trước.
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không phô trương, nhưng lại mang trong mình những hi sinh vô cùng lớn lao. Nhân vật dì Bảy trong tác phẩm “Người ngồi đợi trước hiên nhà” đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì Bảy hiện lên là một người phụ nữ bình dị, chân chất nhưng giàu tình yêu thương. Dì lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ hi sinh cho những người thân yêu mà không một lời than vãn. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà, kiên nhẫn đợi chờ, gợi lên trong em một nỗi xót xa khó tả. Đó không chỉ là sự chờ đợi đơn thuần, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, thủy chung. Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì không đòi hỏi được đáp lại, cũng không mong ai thấu hiểu. Dì chấp nhận tất cả bằng một tấm lòng bao dung. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm cho tình cảm của dì trở nên cao quý hơn bao giờ hết. Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều con người âm thầm hi sinh vì người khác. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn tỏa sáng ấm áp. Dì Bảy đã để lại trong em một bài học sâu sắc về tình yêu thương và sự hi sinh. Em tự nhủ phải biết trân trọng những người thân xung quanh mình, bởi có thể họ cũng đang âm thầm hi sinh vì em mỗi ngày.