Bùi Nguyễn Phương Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong suốt quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình một thầy cô mà mình đặc biệt yêu quý và kính trọng. Đối với em, người để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Nguyễn Bích Hạnh – cô giáo dạy Văn giáo dạy văn của em .
Cô Hạnh là một cô giáo rất yêu nghề và luôn tận tâm với công việc giảng dạy. Mỗi tiết học của cô đều được chuẩn bị chu đáo, cẩn thận. Cô giảng bài rất dễ hiểu, luôn biết cách dẫn dắt chúng em bước vào thế giới của văn học một cách nhẹ nhàng và thú vị. Nhờ kiến thức sâu rộng về văn học, cô không chỉ giảng nội dung trong sách mà còn kể thêm nhiều câu chuyện hay, giúp chúng em hiểu bài sâu hơn và cảm nhận được vẻ đẹp của từng tác phẩm. Không chỉ giỏi chuyên môn, cô Hạnh còn là một người rất thấu hiểu học sinh. Cô luôn quan tâm đến từng bạn trong lớp, từ việc học tập đến tâm trạng hằng ngày. Khi chúng em gặp khó khăn trong học tập, cô kiên nhẫn giảng lại nhiều lần mà không hề tỏ ra khó chịu. Những lúc chúng em buồn hay lo lắng, cô luôn nhẹ nhàng động viên, khích lệ để chúng em cố gắng hơn. Chính sự quan tâm và thấu hiểu ấy khiến chúng em cảm thấy cô không chỉ là giáo viên mà còn giống như một người mẹ thứ hai. Điều em yêu quý nhất ở cô Hạnh chính là sự tận tình và lòng yêu nghề tha thiết. Cô luôn mong muốn học sinh của mình tiến bộ từng ngày. Nhờ cô, em dần yêu thích môn Văn hơn, biết cảm nhận cái hay, cái đẹp trong từng câu chữ và biết bày tỏ suy nghĩ của mình bằng lời văn. Em luôn cảm thấy biết ơn và kính trọng cô Hạnh vì những gì cô đã dành cho chúng em. Hình ảnh cô giáo tận tụy với nghề, kiến thức sâu rộng và luôn thấu hiểu học sinh sẽ mãi in đậm trong tâm trí em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Trong cuộc sống, có những con người âm thầm hi sinh mà không mong được đền đáp. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một người như thế. Dì Bảy hiện lên với hình ảnh giản dị nhưng giàu tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng khiến em vô cùng xúc động và trân trọng. Dì Bảy là người phụ nữ lam lũ, luôn âm thầm chăm lo cho gia đình. Dì không nói nhiều, không kể công, nhưng từng hành động của dì đều thể hiện sự yêu thương sâu sắc. Hình ảnh dì Bảy ngồi trước hiên nhà chờ đợi người thân trở về đã để lại trong lòng em ấn tượng sâu đậm. Đó là sự chờ đợi đầy kiên nhẫn, bền bỉ, thể hiện tình yêu thương vô điều kiện của dì dành cho gia đình. Sự hi sinh của dì Bảy không phải là những điều lớn lao, mà là những việc nhỏ bé diễn ra mỗi ngày. Dì sẵn sàng chịu vất vả, lo toan mọi việc để những người thân được yên tâm học tập và làm việc. Dì âm thầm hi sinh tuổi trẻ, sức lực của mình mà không một lời than vãn. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy khiến hình ảnh dì trở nên thật đẹp và đáng kính trọng. Đọc về dì Bảy, em cảm nhận được vẻ đẹp của tình cảm gia đình và sự hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Dì Bảy không chỉ là hình ảnh của một người thân trong gia đình mà còn là biểu tượng cho những con người luôn sống vì người khác. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và trân trọng những người thân xung quanh mình. Qua hình ảnh dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống, có rất nhiều sự hi sinh thầm lặng mà đôi khi chúng ta không nhận ra. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và biết ơn những người đã luôn âm thầm chăm lo cho mình. Hình ảnh dì Bảy sẽ mãi là một hình ảnh đẹp, giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong lòng em.
Trong cuộc sống, có những con người âm thầm hi sinh mà không mong được đền đáp. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một người như thế. Dì Bảy hiện lên với hình ảnh giản dị nhưng giàu tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng khiến em vô cùng xúc động và trân trọng. Dì Bảy là người phụ nữ lam lũ, luôn âm thầm chăm lo cho gia đình. Dì không nói nhiều, không kể công, nhưng từng hành động của dì đều thể hiện sự yêu thương sâu sắc. Hình ảnh dì Bảy ngồi trước hiên nhà chờ đợi người thân trở về đã để lại trong lòng em ấn tượng sâu đậm. Đó là sự chờ đợi đầy kiên nhẫn, bền bỉ, thể hiện tình yêu thương vô điều kiện của dì dành cho gia đình. Sự hi sinh của dì Bảy không phải là những điều lớn lao, mà là những việc nhỏ bé diễn ra mỗi ngày. Dì sẵn sàng chịu vất vả, lo toan mọi việc để những người thân được yên tâm học tập và làm việc. Dì âm thầm hi sinh tuổi trẻ, sức lực của mình mà không một lời than vãn. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy khiến hình ảnh dì trở nên thật đẹp và đáng kính trọng. Đọc về dì Bảy, em cảm nhận được vẻ đẹp của tình cảm gia đình và sự hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Dì Bảy không chỉ là hình ảnh của một người thân trong gia đình mà còn là biểu tượng cho những con người luôn sống vì người khác. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và trân trọng những người thân xung quanh mình. Qua hình ảnh dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống, có rất nhiều sự hi sinh thầm lặng mà đôi khi chúng ta không nhận ra. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và biết ơn những người đã luôn âm thầm chăm lo cho mình. Hình ảnh dì Bảy sẽ mãi là một hình ảnh đẹp, giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong lòng em.