Phạm Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Đầu tư vào HĐPE :)))
Haii
=1057
2
Giỏi z
1057
Locket trước rồi tính sau 🙃
Câu1:
Bài thơ “Bến đò ngày mưa” gợi lên trong em những cảm xúc lắng đọng về một không gian làng quê vắng vẻ, buồn bã trong cơn mưa. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi buồn man mác, sự cô quạnh, hiu hắt của cảnh vật và con người nơi bến đò. Qua đó, tác giả thể hiện sự cảm thông sâu sắc với cuộc sống lam lũ, vất vả của những con người bình dị. Bức tranh thiên nhiên hiện lên với những hình ảnh quen thuộc như tre rũ, chuối đứng dầm mưa, con thuyền cắm lại… tất cả đều nhuốm màu ảm đạm. Con người xuất hiện ít ỏi, nhỏ bé, lặng lẽ trong không gian ấy càng làm nổi bật sự cô đơn và nhọc nhằn. Bài thơ sử dụng thể thơ tám chữ với nhịp điệu linh hoạt, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi. Các hình ảnh giàu tính tạo hình kết hợp với biện pháp nhân hóa, tả thực đã góp phần khắc họa rõ nét bức tranh bến đò trong mưa. Từ đó, bài thơ không chỉ tái hiện cảnh mà còn gửi gắm những rung cảm sâu lắng về con người và cuộc sống.
Câu2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có những giá trị âm thầm nhưng bền bỉ nâng đỡ tâm hồn và định hướng cuộc sống. Một trong những giá trị thiêng liêng, sâu sắc nhất chính là quê hương. Dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn luôn là cội nguồn gắn bó máu thịt với mỗi con người. Vì vậy, có thể khẳng định rằng quê hương giữ vai trò vô cùng quan trọng, có ý nghĩa to lớn và lâu dài đối với cuộc đời mỗi chúng ta.
Quê hương trước hết là nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi có gia đình, người thân và những kỉ niệm tuổi thơ êm đềm. Đó không chỉ là một địa danh cụ thể mà còn là không gian văn hóa, là nơi lưu giữ những phong tục, tập quán, truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Quê hương nuôi dưỡng con người cả về thể chất lẫn tâm hồn, dạy ta biết yêu thương, biết trân trọng và biết sống có trách nhiệm. Chính từ những điều bình dị như lời ru của mẹ, câu chuyện của bà, hay những buổi chiều trên cánh đồng, con người hình thành nên nhân cách và bản sắc riêng của mình.
Trong cuộc sống ngày nay, dễ dàng nhận thấy rằng tình cảm gắn bó với quê hương vẫn luôn hiện hữu trong trái tim của nhiều người. Dù đi học hay làm việc nơi xa, họ vẫn nhớ về nơi mình sinh ra với tất cả sự yêu thương và tự hào. Có những người thành đạt quay trở về xây dựng quê nhà, góp phần làm cho cuộc sống nơi ấy ngày càng phát triển. Thế nhưng, bên cạnh đó cũng có không ít người dần trở nên xa cách với cội nguồn, bị cuốn theo nhịp sống hiện đại mà quên đi những giá trị thân thuộc. Họ ít quan tâm đến quê hương, thậm chí xem đó chỉ là nơi “để rời đi” chứ không phải nơi để nhớ và quay về.
Sự thay đổi trong cách nhìn nhận ấy chịu ảnh hưởng từ nhiều yếu tố khác nhau. Cuộc sống ngày càng phát triển với nhịp điệu nhanh, đề cao vật chất và thành công cá nhân khiến con người dễ đặt lợi ích riêng lên trên những giá trị tinh thần. Bên cạnh đó, sự giáo dục về tình yêu quê hương đôi khi chưa đủ sâu sắc để tạo nên sự gắn bó lâu dài. Ngoài ra, chính bản thân mỗi người nếu không tự ý thức và trân trọng những gì mình đang có thì rất dễ đánh mất đi mối liên hệ thiêng liêng với nơi chôn rau cắt rốn.
Khi con người dần xa rời quê hương, những khoảng trống trong đời sống tinh thần cũng bắt đầu xuất hiện. Họ có thể đạt được thành công về vật chất nhưng lại thiếu đi cảm giác gắn bó, thiếu một nơi để thật sự thuộc về. Không chỉ vậy, nếu nhiều người đều quay lưng với quê hương thì những giá trị văn hóa truyền thống sẽ dần bị lãng quên, làm cho bản sắc riêng của cộng đồng bị phai nhạt. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến từng cá nhân mà còn tác động lâu dài đến sự phát triển chung của xã hội.
Tuy nhiên, vẫn có những quan điểm lệch lạc cho rằng: “Quê hương không còn quan trọng khi con người đã trưởng thành và có thể tự lập ở bất cứ nơi đâu” hay “Chỉ cần thành công, sống tốt cho bản thân là đủ, không cần bận tâm đến nơi mình sinh ra”. Những suy nghĩ ấy tưởng như hợp lí trong một xã hội hiện đại, nơi con người dễ dàng dịch chuyển và hội nhập, nhưng thực chất lại rất phiến diện. Bởi lẽ, nếu tách con người ra khỏi cội nguồn, khỏi những giá trị đã nuôi dưỡng tâm hồn mình thì thành công cũng trở nên trống rỗng, thiếu đi chiều sâu. Quê hương không chỉ là một địa điểm để nhớ về, mà còn là nền tảng hình thành nhân cách, là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa bền vững. Phủ nhận quê hương cũng đồng nghĩa với việc đánh mất một phần bản sắc của chính mình. Do đó, mỗi người cần tỉnh táo để không bị cuốn theo những quan điểm sai lệch, mà quên đi ý nghĩa thiêng liêng của hai tiếng “quê hương”.
Là một học sinh, chúng ta cần nhận thức rõ rằng tình yêu quê hương không phải là điều gì quá lớn lao hay xa vời, mà bắt đầu từ những hành động rất nhỏ bé và cụ thể. Đó có thể là ý thức giữ gìn môi trường sống sạch đẹp, trân trọng những nét đẹp văn hóa truyền thống, kính trọng ông bà, cha mẹ – những người gắn bó với quê hương. Đồng thời, cần nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân để trở thành người có ích, bởi chính sự trưởng thành của mỗi cá nhân sẽ góp phần làm nên sự phát triển của quê hương trong tương lai. Dù sau này có đi xa học tập hay làm việc, chúng ta vẫn sẽ luôn ghi nhớ nơi mình đã sinh ra, coi đó là điểm tựa tinh thần để cố gắng và phấn đấu không ngừng.
Có thể hiểu rằng, quê hương không chỉ là nơi bắt đầu của một đời người mà còn là điểm tựa tinh thần theo ta suốt hành trình sống. Mỗi con người dù trưởng thành đến đâu cũng không thể tách rời khỏi cội nguồn đã nuôi dưỡng mình. Yêu quê hương không chỉ là một tình cảm tự nhiên mà còn là trách nhiệm, là bổn phận của mỗi người. Khi mỗi cá nhân biết trân trọng và gìn giữ quê hương, đó cũng chính là lúc những giá trị tốt đẹp được tiếp nối và lan tỏa. Và có lẽ, trong sâu thẳm mỗi con người, quê hương mãi là nơi bình yên nhất để trở về, là nơi bắt đầu và cũng là nơi neo giữ tâm hồn ta giữa dòng đời nhiều biến động.
Câu1: Thể thơ: 8 chữ.
Câu2: Đề tài: Khung cảnh bến đò ngày mưa.
Câu 3.
– BPTT: Nhân hóa, so sánh
+ ) Nhân hóa: Tre rũ rợi ven bờ chen ướt át; Vài quán hàng không khách đứng xo ro;...-> Tác dụng: Làm cho sự vật hiện lên sinh động hơn.
+ ) So sánh: Ngoài đường lội họa hoằn người đến chợ/ Thúng đội đầu như đội cả trời mưa.-> Tác dụng: Hình ảnh so sánh gợi lên trong tâm tưởng của người đọc khung cảnh ảm đạm, tiêu điều trong một ngày mưa ở bến đò.
Câu 4. – Bức tranh bến đò ngày mưa được tác giả miêu tả qua những hình ảnh: Tre rũ rợi, chuối bơ phờ, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền đậu trơ vơ, quán hàng đứng xo ro, quán hàng đứng xo ro, một bác lái ghé vào hút điếu, bà hàng sù sụ sặc hơi, ho, họa hoằn có người đến chợ, họa hoằn có con thuyền ghé chở, thúng đội đầu như đội cả trời mưa. – Những hình ảnh đó gợi cho em cảm nhận về một khung cảnh ảm đạm, hoang vắng, cô đơn, nhưng chân thực với đời sống.
Câu 5. — Bài thơ gợi lên nỗi buồn man mác, trầm lắng, cảm giác cô đơn, tĩnh lặng, sự cảm thông với cuộc sống vất vả, lam lũ của người dân nơi bến đò.