Nguyễn Thị Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
A storm is a natural disaster that often happens in Viet Nam. It happens every year, and the storm season usually lasts from June to November. Before a storm, people often strengthen their homes and bring outdoor items like flowerpots inside. They also prepare enough food and water in case they cannot go out. During the storm, everyone should stay indoors for safety. After it passes, people listen to instructions from local authorities to avoid dangerous areas or damaged power lines. Being well-prepared helps reduce the negative impacts of storms."
1, how often earthquakes occurred in that region.
2,I could find a wide range of beauty products in their store.
1, I think robots can’t replace the role teacher education
2, People still send to letters each other in 2050
Bài làm
Phong Điệp là một trong những cây bút nữ tiêu biểu của văn học đương đại Việt Nam, người luôn dành cái nhìn đau đáu và nhân hậu cho những mảnh ghép của cuộc sống đời thường. Truyện ngắn "Bát phở" là một tác phẩm nhỏ gọn nhưng chứa đựng sức gợi lớn, đặt ra những suy ngẫm sâu sắc về tình cảm gia đình và sự va chạm giữa các giá trị sống trong xã hội hiện đại. Trước hết, chủ đề của tác phẩm xoay quanh tình mẫu tử thiêng liêng và sự cách biệt về tâm thế giữa hai thế hệ: người mẹ già từ nông thôn và người con trai đã lập nghiệp ở thành phố. Bát phở trong truyện không đơn thuần là một món ăn đặc sản, mà nó trở thành biểu tượng cho sự hy sinh, tình yêu thương và cả những khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa những người thân ruột thịt. Người mẹ, với tâm lý chắt chiu của người nghèo, luôn muốn dành những gì tốt nhất cho con. Trong khi đó, người con lại nhìn bát phở bằng con mắt của một người thành thị bận rộn, coi đó là sự đãi bôi hoặc một nghĩa vụ cần thực hiện. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán sự vô tâm, hời hợt của con người trong nhịp sống hối hả, đồng thời ca ngợi vẻ đẹp của lòng hiếu nghĩa và sự tần tảo. Về những nét đặc sắc nghệ thuật, thành công đầu tiên của Phong Điệp chính là nghệ thuật xây dựng tình huống truyện đơn giản mà giàu sức gợi. Chỉ bằng một chuyến thăm con của mẹ và một bữa ăn ngoài quán, tác giả đã bóc tách được toàn bộ thế giới nội tâm của nhân vật. Tình huống này giống như một lát cắt đời sống, phơi bày sự đối lập giữa hai không gian: cái chân chất, lấm láp của làng quê và sự bóng bẩy, lạnh lùng của phố thị. Thứ hai, nghệ thuật khắc họa nhân vật qua tâm lý và cử chỉ vô cùng tinh tế. Người mẹ được hiện lên với những nét vẽ đầy thương cảm: đôi bàn tay thô ráp, cách ăn uống rụt rè, sự đắn đo khi nhìn giá tiền bát phở. Đối lập với đó là người con trai với vẻ ngoài lịch lãm nhưng tâm hồn dường như đang bị cuốn trôi theo những toan tính, công việc, đôi khi cảm thấy sự chân chất của mẹ là "phiền phức" hoặc "lạc lõng". Sự tương phản này tạo nên một sức căng tâm lý, khiến người đọc vừa thương, vừa giận, vừa phải tự soi lại chính mình. Thứ ba, ngôn ngữ và giọng điệu của truyện rất gần gũi, giàu tính đời thường nhưng cũng đầy chất tự sự, chiêm nghiệm. Phong Điệp không dùng những từ ngữ đao to búa lớn; bà chọn cách kể chuyện thủ thỉ, chậm rãi như đang tâm sự. Cách tác giả miêu tả mùi vị bát phở hòa quyện với những ký ức xưa cũ đã tạo nên một không gian văn học vừa thực, vừa mơ, chạm đến miền ký ức sâu kín nhất của độc giả. Cuối cùng, hình ảnh biểu tượng "Bát phở" xuyên suốt tác phẩm mang giá trị nghệ thuật cao. Nó là cái đích của sự quan tâm, là nhịp cầu nối quá khứ và hiện tại. Kết thúc truyện, bát phở có thể đã cạn nhưng dư vị về tình người, về nỗi xót xa trước sự phai nhạt của những giá trị truyền thống vẫn còn đọng lại sâu sắc. Tóm lại, bằng ngòi bút sắc sảo và trái tim nhạy cảm, Phong Điệp đã biến một câu chuyện bình dị thành một bài học nhân sinh cảm động. "Bát phở" không chỉ là một truyện ngắn về món ăn hay một chuyến đi, mà là lời nhắc nhở chúng ta đừng để nhịp sống hiện đại cuốn trôi đi những tình cảm thiêng liêng và lòng biết ơn đối với đấng sinh thành.Câu 1
tập trung ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, no ấm của mùa vàng trên cánh đồng miền Bắc và tôn vinh sự lao động vất vả, tình yêu lao động của người nông dân
Câu 2
Câu văn nêu luận điểm của đoạn văn trên là: "Chưa hết, không gian mùa gặt không chỉ được mở ra trên những cánh đồng ban ngày, nó còn hiện lên ở trong thôn xóm buổi đêm."
Câu 3
a) Thành phần biệt lập: "hình như"
b) Thành phần biệt lập: "của một đồng, công một nén là đây"
Câu 4
Tác giả đã trích dẫn trực tiếp các từ ngữ, hình ảnh cụ thể từ tác phẩm văn học và đặt chúng trong dấu ngoặc kép ("...")
Tác dụng :
-Tăng tính thuyết phục và khách quan
-Nhấn mạnh những từ ngữ đắt giá
-Làm rõ sự so sánh, đối chiếu
-Tạo sự sinh động cho lời bình
Câu 5
Đóng vai trò quyết định trong việc làm sáng tỏ luận điểm: Vẻ đẹp tâm hồn đầy trăn trở, "cả nghĩ" và giàu tình cảm của người nông dân trong thơ Nguyễn Duy.
Câu 6
điều em thích nhất là sự kết hợp hài hòa giữa chiêm nghiệm thế sự sâu sắc và giọng điệu tâm tình, mộc mạc. Ông không nghị luận theo kiểu giáo điều, khô khan mà đưa triết lý vào đời sống một cách nhẹ nhàng, thấm thía.
Bài làm:
Đoạn thơ trên đã chạm đến những rung cảm sâu sắc về lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Bằng sự thành thật đầy nhân văn, Thanh Thảo không né tránh cảm xúc cá nhân khi thừa nhận "tuổi hai mươi làm sao không tiếc", bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người. Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm riêng tư ấy là ý thức trách nhiệm lớn lao: "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?". Câu hỏi tu từ đầy sức nặng này như một lời khẳng định về sự hy sinh tự nguyện và lòng yêu nước nồng nàn. Chính sự kết hợp giữa cái tôi cá nhân và cái ta chung của dân tộc đã tạo nên vẻ đẹp bi tráng, biến tuổi trẻ của họ thành những bông hoa rực rỡ nhất hiến dâng cho nền độc lập của nước nhà.
Thành phần biệt lập: những tuổi hai mươi làm sao không tiếc
Tác dụng
- Về nội dung: Bổ sung ý nghĩa, thể hiện tâm trạng và những suy nghĩ nội tâm chân thực của nhân vật trữ tình (những người lính). Nó khẳng định một sự thật hiển nhiên: ai cũng yêu quý và trân trọng tuổi trẻ của mình.
- Về biểu cảm: Làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn và sự hy sinh cao cả của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến. Họ không phải là những người vô cảm, họ biết "tiếc" thanh xuân, nhưng đã gạt bỏ cái tôi cá nhân để chọn lựa con đường dấn thân vì độc lập dân tộc.
- Về nghệ thuật: Giúp lời thơ trở nên chân thực, giàu tính nhân văn và dễ chạm đến cảm xúc người đọc hơn là một lời khẳng định khô khan.