Trương Phương Duy
Giới thiệu về bản thân
Kh k
Ok
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản.
Văn bản thuộc thể loại tản văn (nghị luận xã hội mang tính suy ngẫm).
Câu 2. Đề tài của văn bản này là gì?
Đề tài của văn bản là thực trạng con người ngày càng thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác trong xã hội hiện đại, đặc biệt dưới tác động của mạng xã hội và truyền thông giật gân. Qua đó tác giả đặt ra vấn đề về sự xuống cấp của tình người và đạo đức xã hội.
Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong đoạn trích.
Biện pháp liệt kê được sử dụng qua các chi tiết như:
- tin nồi nước luộc có pin đèn
- nước dùng chuột cống
- chè bưởi có thuốc rầy
- tin ăn chè bưởi ngộ độc thuốc trừ sâu...
Tác dụng:
- Làm nổi bật hàng loạt thông tin thất thiệt, giật gân xuất hiện trên báo chí và mạng xã hội.
- Cho thấy sức lan truyền nhanh chóng và nguy hiểm của tin đồn, có thể gây ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống, công việc của người lương thiện.
- Góp phần tăng tính thuyết phục và tính hiện thực cho vấn đề tác giả nêu ra.
- Thể hiện sự phê phán của tác giả đối với hiện tượng truyền thông câu view, khai thác “mồi người” để thu hút dư luận.
Câu 4. Suy nghĩ về thực trạng đạo đức con người Việt Nam hiện nay qua hai câu văn.
Hai câu văn gợi ra một thực trạng đáng lo ngại trong xã hội hiện nay: sự thờ ơ và vô cảm trước nỗi đau của người khác. Khi xảy ra một vụ cướp, nhiều người chỉ chú ý đến tiền bay mà quên mất nạn nhân đang gặp nguy hiểm. Tương tự, trong những vụ “hôi của”, người ta chỉ thấy lợi ích trước mắt mà không nghĩ đến hậu quả hay đạo đức.
Điều đó phản ánh:
- Sự xuống cấp của một bộ phận đạo đức xã hội.
- Lòng tham và tâm lý đám đông khiến con người đánh mất sự nhân ái.
- Sự thiếu trách nhiệm công dân, thiếu ý thức giúp đỡ người gặp nạn.
Tuy nhiên, đây chỉ là hiện tượng của một bộ phận nhỏ, và xã hội vẫn còn rất nhiều người tốt, sẵn sàng giúp đỡ người khác. Vì vậy cần giáo dục đạo đức, nâng cao ý thức cộng đồng và lòng nhân ái để xây dựng một xã hội văn minh hơn.
Câu 5. Những bài học rút ra từ văn bản.
Từ văn bản, có thể rút ra một số bài học:
- Biết tôn trọng và cảm thông với nỗi đau của người khác, không vô cảm trước khó khăn của con người.
- Sử dụng mạng xã hội một cách có trách nhiệm, không lan truyền thông tin sai sự thật hoặc khai thác nỗi đau của người khác để gây chú ý.
- Giữ gìn đạo đức nghề nghiệp, đặc biệt với những nghề liên quan trực tiếp đến con người như y tế.
- Sống nhân ái, có ý thức cộng đồng, đặt giá trị con người lên trên lợi ích cá nhân.
→ Quan trọng nhất là không để công nghệ hay lợi ích làm phai nhạt tình người giữa con người với con người.
câu 1:
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly trong đời người. Với giọng thơ trữ tình pha chút tự sự, tác giả đã khắc họa không gian sân ga như nơi hội tụ của bao nỗi buồn ly biệt: chia tay bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Hình ảnh “những bóng người” cứ lần lượt hiện ra qua điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, khiến nỗi chia xa trở nên phổ quát, day dứt. Nghệ thuật đối lập giữa “sum họp” và “chia lìa”, giữa “tay vẫy tay”, “mắt nhìn mắt” mà “buồn ở đâu hơn ở chốn này” đã gợi lên chiều sâu của cảm xúc nhân văn, trắc ẩn. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, nhịp điệu đều đặn, hình ảnh giản dị mà chân thực mang đậm phong vị ca dao. Nguyễn Bính không chỉ nói về sự xa cách, mà còn gợi một niềm thương xót, một nỗi cô đơn thấm đẫm nhân tình – thứ tình cảm rất đặc trưng trong thơ ông.
Câu 2:
Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn vàn lối đi khác nhau. Có người chọn đi theo con đường quen thuộc, an toàn; có người dũng cảm mở lối mới – “lối đi chưa có dấu chân người”. Câu thơ của Robert Frost gợi cho ta suy ngẫm sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn con đường riêng của mỗi người.
Sự chủ động và sáng tạo chính là khả năng tự quyết định hướng đi, dám khác biệt và dám chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Người có bản lĩnh không đi theo đám đông, không bị ràng buộc bởi khuôn mẫu sẵn có, mà biết phát huy năng lực cá nhân để tạo nên giá trị riêng. Chính nhờ vậy mà xã hội luôn phát triển – bởi mỗi phát minh, mỗi thành tựu lớn đều bắt nguồn từ những con người dám “đi con đường chưa ai đi”: Galileo, Einstein, Steve Jobs, hay trong văn hóa Việt, đó là Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Trịnh Công Sơn – những người sáng tạo ra dấu ấn không thể thay thế.Tuy nhiên, chọn con đường riêng không có nghĩa là bốc đồng hay mù quáng. Cần tỉnh táo nhận thức năng lực bản thân, hiểu rõ hoàn cảnh và hướng đi phù hợp. Con đường mới luôn đầy khó khăn, nhưng chính gian nan ấy rèn luyện bản lĩnh, giúp con người trưởng thành và tìm thấy giá trị của chính mình.Trong thời đại hôm nay, khi cuộc sống thay đổi từng ngày, tư duy sáng tạo và sự chủ động là chìa khóa thành công. Giới trẻ càng cần dám nghĩ, dám làm, dám bước ra khỏi “vùng an toàn” để khám phá khả năng vô hạn của bản thân.
Tóm lại, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” là biểu tượng của lòng can đảm và tinh thần sáng tạo – những phẩm chất làm nên sự khác biệt và đưa con người đến với thành công đích thực.
Câu 1:
Thể thơ bảy chữ
Câu 2:
→ Vần: “bay – tay – này”
→ Kiểu vần: Vần liền
Câu 3.
Biện pháp tu từ chủ đạo: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy...” được sử dụng xuyên suốt bài thơ.
Tác dụng:
- Nhấn mạnh những cảnh chia ly đa dạng, liên tiếp xảy ra nơi sân ga.
- Gợi cảm giác thời gian và không gian lặp lại, buồn bã, dai dẳng.
- Làm nổi bật cái nhìn trầm tư, thấm đẫm nhân ái của tác giả trước nỗi chia xa của con người.
Câu 4.
Đề tài: Những cuộc chia ly nơi sân ga.
Chủ đề: Nỗi buồn ly biệt và niềm cảm thương sâu sắc đối với thân phận con người trong cuộc đời phiêu bạt, xa cách.
Câu 5.
Yếu tố tự sự: Bài thơ mang giọng kể của người chứng kiến (“tôi thấy…”), kể lại hàng loạt câu chuyện nhỏ về những cuộc tiễn đưa ở sân ga (vợ chồng, mẹ con, đôi lứa, bạn bè…).
Tác dụng:
- Làm cho bài thơ gần với đời sống, sinh động và chân thực như những lát cắt của đời người.
- Giúp cảm xúc trữ tình trở nên sâu lắng, chân thành; nỗi buồn chia ly được bộc lộ tự nhiên, thấm thía qua lời kể giản dị mà day dứt