Trương Phương Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Phương Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Giữa người với người Bắt đầu bằng những vết rạn nhỏ không thấy được bằng mắt thường, cuộc tình của em mẻ một miếng sau bữa bồ khoe ca trực tối qua có thằng trộm trâu bị đánh suýt chết, ngay lúc cấp cứu bồ kịp lấy điện thoại chụp cái ảnh thằng nhỏ nằm rúm ró tải ngay lên mạng xã hội, thiên hạ ào vô thích quá trời. Nhỏ em nghĩ bồ quên vai trò mình là y sĩ còn thằng nhỏ là bệnh nhân, nhưng sao có thể quên kẻ đang chịu đau đớn kia là một con người? Chuyện đã cũ rồi, tình cũng thành tình cũ, nhưng em nói không bao giờ ghé lại ngôi nhà trên mạng của bồ, giờ cũng là một địa chỉ đông khách thăm. Em sợ lại gặp trên ấy gương mặt biến dạng của người phụ nữ bị chồng thiêu, bàn tay rụng đốt của một em bé bị bạo hành. Những con người buộc phải đến khoa cấp cứu trong tình trạng bên bờ sống chết, chỉ với điện thoại thông minh buộc vào mạng xã hội là thành một cần câu, anh y sĩ ung dung biến ca trực của mình thành buổi câu tín nóng hổi. "Và bằng mồi người", em nói, không cười. Hai chữ "mồi người" thịnh hành khá lâu, lúc những trang báo lá cải bắt đầu câu người đọc bằng những tình duyên, đường cong, rãnh sâu của diễn viên người mẫu. Lần hồi cũng lạt miệng, mồi câu không còn móc vào giới phù hoa. Đầu năm những người bán bắp luộc chết giấc với tin nồi nước luộc có pin đèn, cuối năm giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột cống. Mẹ em nấu chè dừa non bán, hổm rày lo rầu sợ mở báo thấy đăng tin chè bưởi có thuốc rầy, chẳng hạn. Tai bay vạ gió, biết đâu chỉ vì một người bán chè nào đó ở cổng trường thấy một cậu học trò chửi thề ghê quá, bảo ban nó mấy câu, ai ngờ nó để bụng về tung lên mạng cái câu ăn chè bưởi ngộ độc thuốc trừ sâu. Những trang báo đói ngấu chộp lấy, năm giây sau cả nước biết tin, tẩy chay món chè của bà già. Em hỏi chị bạ gì cũng đọc, có chuyện nào truyền thuyết nào về cái sự người không ngó thấy người, kiểu như truyền thuyết Babel giải thích rằng bởi vì chúa trời trừng phạt nên chúng ta không nghe và hiểu nhau. Đâu phải tự dưng mà lịch sử thế giới triền miên những cuộc chiến vì tôn giáo, sắc tộc, màu da, nhìn nhau chi để nhận diện giặc hay ta. Điện thoại thương hiệu Mỹ, Hàn, hoàn toàn không mắc mớ gì tới chén cơm của mình đâu mà vẫn tung tóe những lời nhiếc mắng trên diễn đàn công nghệ. Một vụ cướp tiền giữa ban ngày, người ta chỉ thấy giấy bạc bay mà không thấy nạn nhân. Hôi bia cũng vì chỉ thấy bia lăn lóc ra đường. "Tụi mình cứ như bị lời nguyền.", em nói. Biết đâu những bộ tộc trong rừng rậm châu Phi, họ đang lưu truyền một vài lời nguyền rằng người ta luôn bị che mất tầm nhìn bởi những bức tường vô hình, chọn bầy đàn này, nghĩa là chống lại bầy đàn khác, chọn tôn giáo này buộc phải miệt khinh người của tôn giáo khác. Đến và đi cùng lúc, trong cái cách người ta gần lại có ẩn chứa sự xa nhau. Ngay cả mạng xã hội, thứ dùng để chia sẻ, cũng đi bên lằn ranh chia rẽ. Nó giúp em tìm lại rất nhiều bạn học cũ, tham gia những chuyến từ thiện, quen và yêu anh y sĩ đẹp trai. Nhưng mạng xã hội cũng góp tay cho đường ai nấy bước. Mẹ em tiếc thằng rể hụt, nói tao thấy nó hiền queo, có gì để chê đâu. Em cười cười. Thí dụ một người thấy cô gái trèo thành cầu để nhảy sông tự vẫn, anh ta đắn đo không biết nên giữ cô lại, hay cứ để cổ nhảy và ta chụp ảnh đem lên mạng hái hàng trăm cái tặc lưỡi xuýt xoa. Cái đắn đo ấy, dù là trong khoảnh khắc, cũng đáng sợ. Đến đồ chơi mà cũng điều chỉnh được hành vi con người, làm cho tình người xao lãng, động vật cấp cao coi vậy mà dễ tổn thương. (Nguyễn Ngọc Tư) Câu 1. Xác định thể loại của văn bản. Câu 2. Đề tài của văn bản này là gì? Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng trong đoạn trích sau: Đầu năm những người bán bắp luộc chết giấc với tin nồi nước luộc có pin đèn, cuối năm giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột cống. Mẹ em nấu chè dừa non bán, hổm rày lo rầu sợ mở báo thấy đăng tin chè bưởi có thuốc rầy, chẳng hạn. Tai bay vạ gió, biết đâu chỉ vì một người bán chè nào đó ở cổng trường thấy một cậu học trò chửi thề ghê quá, bảo ban nó mấy câu, ai ngờ nó để bụng về tung lên mạng cái câu ăn chè bưởi ngộ độc thuốc trừ sâu. Những trang báo đói ngấu chộp lấy, năm giây sau cả nước biết tin, tẩy chay món chè của bà già. Câu 4. Hai câu văn: Một vụ cướp tiền giữa ban ngày, người ta chỉ thấy giấy bạc bay mà không thấy nạn nhân. Hôi bia cũng vì chỉ thấy bia lăn lóc ra đường. gợi cho anh/ chị những suy nghĩ gì về thực trạng đạo đức con người Việt Nam hiện nay? Câu 5. Qua văn bản, anh/ chị rút ra được những bài học nào? 

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản.
Văn bản thuộc thể loại tản văn (nghị luận xã hội mang tính suy ngẫm).


Câu 2. Đề tài của văn bản này là gì?
Đề tài của văn bản là thực trạng con người ngày càng thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác trong xã hội hiện đại, đặc biệt dưới tác động của mạng xã hội và truyền thông giật gân. Qua đó tác giả đặt ra vấn đề về sự xuống cấp của tình người và đạo đức xã hội.


Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong đoạn trích.

Biện pháp liệt kê được sử dụng qua các chi tiết như:

  • tin nồi nước luộc có pin đèn
  • nước dùng chuột cống
  • chè bưởi có thuốc rầy
  • tin ăn chè bưởi ngộ độc thuốc trừ sâu...

Tác dụng:

  • Làm nổi bật hàng loạt thông tin thất thiệt, giật gân xuất hiện trên báo chí và mạng xã hội.
  • Cho thấy sức lan truyền nhanh chóng và nguy hiểm của tin đồn, có thể gây ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống, công việc của người lương thiện.
  • Góp phần tăng tính thuyết phục và tính hiện thực cho vấn đề tác giả nêu ra.
  • Thể hiện sự phê phán của tác giả đối với hiện tượng truyền thông câu view, khai thác “mồi người” để thu hút dư luận.

Câu 4. Suy nghĩ về thực trạng đạo đức con người Việt Nam hiện nay qua hai câu văn.

Hai câu văn gợi ra một thực trạng đáng lo ngại trong xã hội hiện nay: sự thờ ơ và vô cảm trước nỗi đau của người khác. Khi xảy ra một vụ cướp, nhiều người chỉ chú ý đến tiền bay mà quên mất nạn nhân đang gặp nguy hiểm. Tương tự, trong những vụ “hôi của”, người ta chỉ thấy lợi ích trước mắt mà không nghĩ đến hậu quả hay đạo đức.

Điều đó phản ánh:

  • Sự xuống cấp của một bộ phận đạo đức xã hội.
  • Lòng tham và tâm lý đám đông khiến con người đánh mất sự nhân ái.
  • Sự thiếu trách nhiệm công dân, thiếu ý thức giúp đỡ người gặp nạn.

Tuy nhiên, đây chỉ là hiện tượng của một bộ phận nhỏ, và xã hội vẫn còn rất nhiều người tốt, sẵn sàng giúp đỡ người khác. Vì vậy cần giáo dục đạo đức, nâng cao ý thức cộng đồng và lòng nhân ái để xây dựng một xã hội văn minh hơn.


Câu 5. Những bài học rút ra từ văn bản.

Từ văn bản, có thể rút ra một số bài học:

  • Biết tôn trọng và cảm thông với nỗi đau của người khác, không vô cảm trước khó khăn của con người.
  • Sử dụng mạng xã hội một cách có trách nhiệm, không lan truyền thông tin sai sự thật hoặc khai thác nỗi đau của người khác để gây chú ý.
  • Giữ gìn đạo đức nghề nghiệp, đặc biệt với những nghề liên quan trực tiếp đến con người như y tế.
  • Sống nhân ái, có ý thức cộng đồng, đặt giá trị con người lên trên lợi ích cá nhân.

→ Quan trọng nhất là không để công nghệ hay lợi ích làm phai nhạt tình người giữa con người với con người.

câu 1:

Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly trong đời người. Với giọng thơ trữ tình pha chút tự sự, tác giả đã khắc họa không gian sân ga như nơi hội tụ của bao nỗi buồn ly biệt: chia tay bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Hình ảnh “những bóng người” cứ lần lượt hiện ra qua điệp ngữ “Có lần tôi thấy”, khiến nỗi chia xa trở nên phổ quát, day dứt. Nghệ thuật đối lập giữa “sum họp” và “chia lìa”, giữa “tay vẫy tay”, “mắt nhìn mắt” mà “buồn ở đâu hơn ở chốn này” đã gợi lên chiều sâu của cảm xúc nhân văn, trắc ẩn. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, nhịp điệu đều đặn, hình ảnh giản dị mà chân thực mang đậm phong vị ca dao. Nguyễn Bính không chỉ nói về sự xa cách, mà còn gợi một niềm thương xót, một nỗi cô đơn thấm đẫm nhân tình – thứ tình cảm rất đặc trưng trong thơ ông.

Câu 2:

Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn vàn lối đi khác nhau. Có người chọn đi theo con đường quen thuộc, an toàn; có người dũng cảm mở lối mới – “lối đi chưa có dấu chân người”. Câu thơ của Robert Frost gợi cho ta suy ngẫm sâu sắc về sự chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn con đường riêng của mỗi người.

Sự chủ động và sáng tạo chính là khả năng tự quyết định hướng đi, dám khác biệt và dám chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình. Người có bản lĩnh không đi theo đám đông, không bị ràng buộc bởi khuôn mẫu sẵn có, mà biết phát huy năng lực cá nhân để tạo nên giá trị riêng. Chính nhờ vậy mà xã hội luôn phát triển – bởi mỗi phát minh, mỗi thành tựu lớn đều bắt nguồn từ những con người dám “đi con đường chưa ai đi”: Galileo, Einstein, Steve Jobs, hay trong văn hóa Việt, đó là Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Trịnh Công Sơn – những người sáng tạo ra dấu ấn không thể thay thế.Tuy nhiên, chọn con đường riêng không có nghĩa là bốc đồng hay mù quáng. Cần tỉnh táo nhận thức năng lực bản thân, hiểu rõ hoàn cảnh và hướng đi phù hợp. Con đường mới luôn đầy khó khăn, nhưng chính gian nan ấy rèn luyện bản lĩnh, giúp con người trưởng thành và tìm thấy giá trị của chính mình.Trong thời đại hôm nay, khi cuộc sống thay đổi từng ngày, tư duy sáng tạo và sự chủ động là chìa khóa thành công. Giới trẻ càng cần dám nghĩ, dám làm, dám bước ra khỏi “vùng an toàn” để khám phá khả năng vô hạn của bản thân.

Tóm lại, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” là biểu tượng của lòng can đảm và tinh thần sáng tạo – những phẩm chất làm nên sự khác biệt và đưa con người đến với thành công đích thực.

Câu 1:

Thể thơ bảy chữ

Câu 2:

→ Vần: “bay – tay – này”
→ Kiểu vần: Vần liền

Câu 3.
Biện pháp tu từ chủ đạo: Điệp ngữ “Có lần tôi thấy...” được sử dụng xuyên suốt bài thơ.

Tác dụng:

  • Nhấn mạnh những cảnh chia ly đa dạng, liên tiếp xảy ra nơi sân ga.
  • Gợi cảm giác thời gian và không gian lặp lại, buồn bã, dai dẳng.
  • Làm nổi bật cái nhìn trầm tư, thấm đẫm nhân ái của tác giả trước nỗi chia xa của con người.

Câu 4.
Đề tài: Những cuộc chia ly nơi sân ga.
Chủ đề: Nỗi buồn ly biệt và niềm cảm thương sâu sắc đối với thân phận con người trong cuộc đời phiêu bạt, xa cách.


Câu 5.
Yếu tố tự sự: Bài thơ mang giọng kể của người chứng kiến (“tôi thấy…”), kể lại hàng loạt câu chuyện nhỏ về những cuộc tiễn đưa ở sân ga (vợ chồng, mẹ con, đôi lứa, bạn bè…).

Tác dụng:

  • Làm cho bài thơ gần với đời sống, sinh động và chân thực như những lát cắt của đời người.
  • Giúp cảm xúc trữ tình trở nên sâu lắng, chân thành; nỗi buồn chia ly được bộc lộ tự nhiên, thấm thía qua lời kể giản dị mà day dứt