Nguyễn Nhật Lệ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Nhật Lệ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1

Các đoạn/câu nói về trẻ em và tuổi thơ: Đoạn kể về đứa bé vào phòng giúp tác giả sắp xếp đồ đạc: lật lại đồng hồ, chuyển chén trà, đảo lại đôi giày, giấu dây treo tranh. Câu trả lời của đứa bé: "Không đâu, chẳng qua là chúng nó nằm thế này trông khó coi quá, cháu muốn cho chúng nó được thoải mái thôi". Tác giả khẳng định: "Tuổi thơ là thời đại hoàng kim của cuộc đời". Đoạn miêu tả thế giới của trẻ em: nơi mọi vật (ghế, bàn, hoa cỏ) đều có linh hồn và tình cảm. Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Sự đồng cảm tuyệt đối: Trẻ em có khả năng đồng cảm tự nhiên với mọi sự vật xung quanh, không bị giới hạn bởi cái nhìn thực dụng hay lý trí của người lớn. Bản chất của nghệ thuật: Theo tác giả, lòng đồng cảm của trẻ em chính là cốt lõi của tâm hồn nghệ sĩ. Nhắc đến trẻ em là cách để tác giả làm nổi bật ý nghĩa của sự "đồng cảm" trong sáng tạo nghệ thuật. Sự trân trọng: Tác giả muốn ca ngợi thế giới chân thực, giàu tình cảm của tuổi thơ – điều mà người lớn thường đánh mất khi trưởng thành.

câu2

Điểm tương đồng giữa trẻ em và nghệ sĩ: Lòng đồng cảm (Thứ quan trọng nhất): Cả hai đều có khả năng đặt mình vào tâm hồn của muôn vật (vô tri vô giác) để hiểu và chia sẻ vui buồn với chúng. Cái nhìn phi thực dụng: Cả trẻ em và nghệ sĩ đều nhìn sự vật không phải để xem chúng "có ích gì" mà để cảm nhận vẻ đẹp và sức sống của chúng. Tâm hồn trong sáng, chân thành: Họ sống đúng với cảm xúc thật của mình, không bị gò bó bởi những quy tắc cứng nhắc của xã hội. Cơ sở của sự khâm phục, trân trọng: Được hình thành trên cơ sở sự thấu hiểu bản chất của nghệ thuật. Tác giả nhận thấy trẻ em chính là "người nghệ sĩ bẩm sinh". Sự khâm phục này còn đến từ trải nghiệm thực tế (như câu chuyện đứa bé dọn đồ): Tác giả nhận ra trẻ em không chỉ dọn dẹp vì sự ngăn nắp, mà vì chúng cảm thấy "thương" cho các đồ vật khi bị đặt sai chỗ. Đó là sự trân trọng một giá trị nhân văn cao đẹp: khả năng kết nối tâm hồn giữa con người với thế giới xung quanh.



câu1

Theo tác giả, cùng một sự vật nhưng mỗi ngành nghề sẽ có một cách nhìn nhận riêng biệt dựa trên chuyên môn và mục đích của họ: -Nhà khoa học: Nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật. -Bác làm vườn: Nhìn thấy sức sống của sự vật. -Chú thợ mộc: Nhìn thấy chất liệu của sự vật. -Anh họa sĩ: Nhìn thấy dáng vẻ của sự vật.

câu2

Cái nhìn của anh họa sĩ được tác giả nhấn mạnh là khác hẳn với những người còn lại: Trong khi những người khác (nhà khoa học, bác làm vườn, thợ mộc) đều nhìn sự vật với một mục đích cụ thể và nghĩ tới quan hệ nhân quả (giá trị sử dụng, quy luật...), thì anh họa sĩ lại khác. Anh họa sĩ chỉ đơn thuần là thưởng thức vẻ đẹp và dáng vẻ của sự vật đó.


câu1

Tóm tắt: Câu chuyện kể về một đứa trẻ vào phòng tác giả và giúp ông sắp xếp lại đồ đạc. Đứa bé không chỉ dọn dẹp mà còn chú ý chỉnh lại từng chi tiết nhỏ: lật lại chiếc đồng hồ úp mặt, dời chén trà ra trước vòi ấm, đảo lại đôi giày cho ngay ngắn và giấu dây treo tranh vào trong. Khi được khen là chăm chỉ, đứa bé trả lời rằng nó làm vậy vì cảm thấy "bứt rứt" khi thấy đồ vật bị đặt sai chỗ. Điều tác giả nhận ra: Tác giả nhận ra rằng trẻ em có một tấm lòng đồng cảm vô hồn. Chúng không chỉ coi trọng con người mà còn đặt mình vào vị trí của những vật vô tri vô giác (cái đồng hồ, chén trà, đôi giày...) để cảm nhận niềm vui, nỗi buồn hay sự "khó chịu" của chúng. Đây chính là bản chất của lòng đồng cảm thực sự mà người nghệ sĩ cần có.

câu2

Theo tác giả, sự khác biệt nằm ở phạm vi và mức độ của sự đồng cảm: -Người thường: Thường chỉ đồng cảm với đồng loại (con người với con người), hoặc cùng lắm là với các loài động vật có cảm xúc. -Người nghệ sĩ: Có lòng đồng cảm bao la, vượt ra ngoài ranh giới giữa con người và vật thể. Họ có khả năng "vạn vật hữu linh", biết đặt mình vào vị trí của hoa cỏ, chim muông, hay thậm chí là bàn ghế, đồ vật để cảm nhận thế giới. Nhờ sự đồng cảm này, người nghệ sĩ mới có thể sáng tạo ra những tác phẩm có hồn và tràn đầy sức sống.

câu 3

Việc mở đầu bài văn nghị luận bằng một câu chuyện (phương thức tự sự kết hợp nghị luận) có những tác dụng sau: Gần gũi và hấp dẫn: Giúp người đọc dễ dàng tiếp nhận vấn đề vốn mang tính lý luận, triết học một cách tự nhiên, không bị khô khan. Tạo dẫn chứng sinh động: Câu chuyện thực tế về đứa trẻ là minh chứng thuyết phục nhất cho khái niệm "lòng đồng cảm", giúp người đọc hình dung rõ ràng về luận điểm mà tác giả sắp trình bày. Gợi mở suy ngẫm: Từ một tình huống cụ thể, tác giả dẫn dắt người đọc đến những vấn đề rộng lớn hơn về nghệ thuật và nhân sinh, tạo sự kết nối cảm xúc giữa người viết và người đọc.