Tráng Nguyễn Thái Sơn
Giới thiệu về bản thân
Ngô Tất Tố sinh năm 1893 tại làng Lộc Hà, huyện Đông Anh, Hà Nội – một vùng đất giàu truyền thống văn hóa nhưng cũng đầy rẫy những nỗi đau của người nông dân dưới chế độ cũ. Chính cái gốc rễ từ làng quê Bắc Bộ đã trở thành mạch nguồn cảm hứng bất tận, hiện diện trong các tác phẩm của ông với những hình ảnh quen thuộc như mái đình, gốc đa, và cả những sưu thuế, phu phen nặng nề. Ngôn từ của ông sắc sảo nhưng vô cùng gần gũi như được chắt lọc từ chính nỗi khổ và tiếng lòng của người nông dân. Ông thấu hiểu từng nỗi đau thắt ruột khi đói nghèo từng sự uất ức trước bất công hay sức sống mãnh liệt tiềm tàng trong những con người nhỏ bé. Đọc sách của ông ta thấy một bức tranh lịch sử chân thực đến xót xa nhưng cũng đầy trân trọng trước phẩm giá con người. Chúng ta không thể không nhắc đến tiểu thuyết "Tắt đèn" một tác phẩm nói lên những nỗi lòng khẩn khiết của người nông dân, đồng thời cũng là bài ca về vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ nông dân.
Nhân vật trung tâm của cuốn sách là chị Dậu, một người phụ nữ hiền lành, đảm đang nhưng lại rơi vào bi kịch khủng khiếp của những ngày sưu thuế. Thế giới của chị Dậu thu bé lại trong nỗi lo chạy tiền nộp sưu để cứu chồng khỏi những trận đòn roi. Nhưng thay vì chìm trong tuyệt vọng hay đầu hàng số phận, chị Dậu lại chọn cách sống như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm đen. Chị dùng tình yêu thương bao la dành cho chồng con để làm sức mạnh vượt qua mọi bão giông. Qua lăng kính của sự hy sinh, dù cơ thể gầy gò, khắc khổ, nhưng tâm hồn chị lại can trường và cao thượng hơn bất kỳ ai.
Thế nhưng, đỉnh điểm của bi kịch là khi anh Dậu dù đang ốm thập tử nhất sinh vẫn bị bọn tay sai trói gô lôi ra đình đánh đập. Hình ảnh chị Dậu bưng bát cháo lỏng loãng, run rẩy dỗ dành chồng ăn để hồi sức giữa lúc bọn cai lệ sầm sập xông vào đòi bắt người một lần nữa chính là khoảnh khắc sự nhẫn nhịn đi đến giới hạn cuối cùng. Ban đầu, chị hạ mình xưng "cháu", gọi "ông" thảm thiết. Nhưng khi tên cai lệ tát vào mặt chị và nhảy vào vồ lấy anh Dậu, sức sống mãnh liệt đã bùng cháy. Chị Dậu vụt đứng lên, thay đổi cách xưng hô "mày - bà" đầy dũng cảm và quật ngã những kẻ ác ra thềm. Chị không chỉ bảo vệ chồng bằng tình yêu thương mà còn bằng tinh thần phản kháng "tức nước vỡ bờ" đầy mạnh mẽ.chính sự áp bức, dồn ép chị đến đường cùng đã đánh thức sức mạnh phản kháng.
Khép lại những giọt nước mắt khi phải bán con, bán chó. Đằng sau số phận của chị Dậu là cả một câu chuyện buồn về xã hội thực dân phong kiến nửa đêm về sáng. Những lỗi lầm của chế độ ấy dường như không thể tha thứ khi dồn đẩy con người vào đường cùng. Kết thúc mọi chuyện hình ảnh chị Dậu vùng chạy ra ngoài giữa đêm tối đen như mực, "đen như cái tiền đồ của chị", gợi nhắc người đọc về một thực tại bế tắc nhưng vẫn lấp lánh nhân cách cao sạch. Sự thiện lương của chị Dậu giữa xã hội thối nát ấy chính là điểm sáng khiến người đọc phải cúi đầu nể phục.
Tác phẩm "Tắt đèn" là một câu chuyện mộc mạc, gai góc chứa đựng tình người sâu sắc của một người vợ, người mẹ. Gấp trang sách lại, có những giọt nước mắt chắc chắn sẽ rơi vì xót thương, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự thấu cảm, nhắc nhở chúng ta rằng: Dù cuộc đời có tối tăm như mực, chỉ cần giữ được tấm lòng ngay thẳng và tình yêu thương, con người sẽ luôn đủ sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh. Tóm lại, Ngô Tất Tố đã không nói những lời suông mà ông đã đặt mình vào vị trí của những người cùng khổ để cất lên tiếng nói bênh vực họ. Tác giả đã sử dụng sự bất hạnh để dệt nên một câu chuyện sâu sắc về lòng nhân ái, biến một người phụ nữ bần cùng thành một biểu tượng của vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam.
Đoạn thơ mang ý nghĩa sâu sắc về sự gắn kết giữa số phận cá nhân và vận mệnh dân tộc. Ý nghĩa lớn nhất nằm ở tính trung thực khi thừa nhận tuổi trẻ là vô giá, nhưng lý tưởng cứu quốc còn cao cả hơn. Bài học rút ra là tinh thần trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng trong mọi hoàn cảnh. Chúng ta cần học cách trân trọng những gì mình đang có và biết ơn sự hy sinh của thế hệ đi trước. Đồng thời, mỗi người trẻ cần rèn luyện ý chí, sẵn sàng cống hiến để bảo vệ và xây dựng đất nước. Qua đó, đoạn thơ thôi thúc chúng ta sống có lý tưởng, không ích kỷ và luôn hướng về tổ quốc.
Thành phần biệt lập:
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc).
Loại: Thành phần Phụ chú.
Tác dụng: dùng để giải thích hoặc nêu ý kiến bình luận đối với sự vật, sự việc được nói đến trong câu