Hoàng Bùi Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại, người đã hiến dâng trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong muôn vàn câu chuyện cảm động về Bác, tôi đặc biệt ấn tượng với sự việc Bác Hồ viết “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” năm 1946 — một thời khắc lịch sử thiêng liêng của dân tộc. Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, đất nước ta giành được độc lập nhưng tình hình vô cùng khó khăn. Thực dân Pháp âm mưu quay trở lại xâm lược nước ta lần nữa. Trong khi đó, chính quyền của ta còn yếu, vũ khí thô sơ, đời sống nhân dân khổ cực. Dù vậy, Bác vẫn kiên trì tìm cách hòa giải, mong gìn giữ nền hòa bình vừa mới giành được. Tuy nhiên, ngày 19 tháng 12 năm 1946, khi thực dân Pháp nổ súng tấn công Hà Nội, Bác hiểu rằng không còn con đường nào khác ngoài chiến đấu. Đêm hôm đó, trong căn nhà nhỏ ở làng Vạn Phúc (Hà Đông), Bác Hồ đã viết “Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến”. Từng câu, từng chữ của Bác chứa đựng niềm tin mãnh liệt vào tinh thần bất khuất của dân tộc: “Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.” Lời kêu gọi ấy nhanh chóng được truyền đi khắp nơi, trở thành tiếng trống giục giã triệu con tim Việt Nam đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Sự việc ấy không chỉ đánh dấu mở đầu cho cuộc kháng chiến chống Pháp trường kỳ mà còn thể hiện tấm lòng yêu nước, ý chí kiên định và tầm nhìn chiến lược của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại, tôi vẫn thấy lòng mình trào dâng niềm tự hào và biết ơn vô hạn đối với vị Cha già của dân tộc.
Câu 1:
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất, người kể xưng "tôi"
Câu 2:
2 chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng. Cậu rất tử tế, coi miệng cười thì biết.
Câu 3:
3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật "tôi" với Ga-ro-nê là:
Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả. Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm! Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình. Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
-> Từ đó, em biết rằng nhân vật "tôi" rất yêu Ga-ro-nê. Cậu ấy rất ngưỡng mộ và yêu quý Ga-ro-nê. Cậu ấy coi Ga-ro-nê là bạn thân nhất.
Câu 4:
Vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của chúng: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
-> Qua đó, em thấy rằng nhân vật Ga-ro-nê là một con người tốt bụng. Luốn chống lại tội ác của những kẻ bắt nạt.
Câu 5:
Qua văn bản, em rút ra được bài học là phải biết yêu thương, trân trọng bạn bè. Luôn giúp đỡ bạn bè trong những lúc khó khăn. Giúp đỡ bạn trong học tập. Không nên có ý xấu với bạn, bắt nạt, nói xấu, cô lập bạn.