PHẠM THÁI AN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời sống con người. Với thể thơ bảy chữ, giọng điệu trầm lắng, da diết, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh sân ga – nơi gắn liền với chia biệt, tiễn đưa. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy…” lặp đi lặp lại mở ra chuỗi cảnh tượng xúc động: hai cô bé chia tay nhau, đôi lứa tiễn biệt, bạn bè từ giã, vợ chồng chia xa, mẹ tiễn con ra trận… Mỗi “bóng người” là một câu chuyện nhỏ nhưng đều mang chung một nỗi buồn – nỗi buồn của kẻ ở, người đi. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” kết lại bài thơ như một tiếng nấc nghẹn, chứa chan thương cảm. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện tấm lòng nhân hậu, sự đồng cảm sâu sắc với những kiếp người phiêu bạt, đơn côi, đồng thời tôn vinh vẻ đẹp tình cảm chân thành, thủy chung trong cuộc sống.
Câu 2:
Bài làm
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết:
“Trong rừng có nhiều lối đi
Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.”
Lời thơ giản dị mà chứa đựng triết lý sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần có bản lĩnh để lựa chọn cho mình một con đường riêng – con đường của sự chủ động, sáng tạo và dám khác biệt.
Trong cuộc đời, “nhiều lối đi” tượng trưng cho những hướng lựa chọn, cơ hội và cả thách thức mà mỗi người phải đối diện. Lối đi “chưa có dấu chân người” là hình ảnh ẩn dụ cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám sáng tạo – dám bước ra khỏi lối mòn quen thuộc để tìm kiếm giá trị mới. Sự chủ động và sáng tạo chính là chìa khóa của thành công. Người biết tự chọn hướng đi, không bị chi phối bởi đám đông, mới có thể khám phá tiềm năng bản thân và tạo dấu ấn riêng. Trong khoa học, nghệ thuật hay cuộc sống, những người tiên phong như Thomas Edison, Steve Jobs hay Trịnh Công Sơn đều là minh chứng rõ ràng: họ không đi lại trên con đường của người khác, mà mở ra con đường mới cho nhân loại.
Ngược lại, nếu con người chỉ rập khuôn, phụ thuộc, sợ khác biệt, họ sẽ mãi chỉ là cái bóng của người khác. Cuộc sống khi ấy trở nên tẻ nhạt, không còn ý nghĩa. Tuy nhiên, lựa chọn “lối đi riêng” không có nghĩa là mù quáng hay liều lĩnh. Sự sáng tạo cần được đặt trên nền tảng hiểu biết, đạo đức và trách nhiệm; bởi nếu không, con đường riêng sẽ dễ trở thành lạc hướng.
Trong xã hội hiện đại, khi thế giới thay đổi từng ngày, mỗi cá nhân càng cần chủ động định hướng cho mình – trong học tập, nghề nghiệp hay lối sống. Hãy dám thử, dám sai, dám khác để tìm thấy “dấu chân” của chính mình. Bởi chỉ khi bước đi bằng đôi chân và trí tuệ của mình, ta mới thực sự sống trọn vẹn và có giá trị.
Từ lời thơ của Robert Frost, ta nhận ra: sống chủ động và sáng tạo không chỉ là cách khẳng định bản thân mà còn là con đường để con người tiến gần hơn tới hạnh phúc và thành công đích thực.
Câu 1:
Bài làm
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly trong đời sống con người. Với thể thơ bảy chữ, giọng điệu trầm lắng, da diết, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh sân ga – nơi gắn liền với chia biệt, tiễn đưa. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy…” lặp đi lặp lại mở ra chuỗi cảnh tượng xúc động: hai cô bé chia tay nhau, đôi lứa tiễn biệt, bạn bè từ giã, vợ chồng chia xa, mẹ tiễn con ra trận… Mỗi “bóng người” là một câu chuyện nhỏ nhưng đều mang chung một nỗi buồn – nỗi buồn của kẻ ở, người đi. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay”, “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” kết lại bài thơ như một tiếng nấc nghẹn, chứa chan thương cảm. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện tấm lòng nhân hậu, sự đồng cảm sâu sắc với những kiếp người phiêu bạt, đơn côi, đồng thời tôn vinh vẻ đẹp tình cảm chân thành, thủy chung trong cuộc sống.
Câu 2:
Bài làm
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết:
“Trong rừng có nhiều lối đi
Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.”
Lời thơ giản dị mà chứa đựng triết lý sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần có bản lĩnh để lựa chọn cho mình một con đường riêng – con đường của sự chủ động, sáng tạo và dám khác biệt.
Trong cuộc đời, “nhiều lối đi” tượng trưng cho những hướng lựa chọn, cơ hội và cả thách thức mà mỗi người phải đối diện. Lối đi “chưa có dấu chân người” là hình ảnh ẩn dụ cho tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám sáng tạo – dám bước ra khỏi lối mòn quen thuộc để tìm kiếm giá trị mới. Sự chủ động và sáng tạo chính là chìa khóa của thành công. Người biết tự chọn hướng đi, không bị chi phối bởi đám đông, mới có thể khám phá tiềm năng bản thân và tạo dấu ấn riêng. Trong khoa học, nghệ thuật hay cuộc sống, những người tiên phong như Thomas Edison, Steve Jobs hay Trịnh Công Sơn đều là minh chứng rõ ràng: họ không đi lại trên con đường của người khác, mà mở ra con đường mới cho nhân loại.
Ngược lại, nếu con người chỉ rập khuôn, phụ thuộc, sợ khác biệt, họ sẽ mãi chỉ là cái bóng của người khác. Cuộc sống khi ấy trở nên tẻ nhạt, không còn ý nghĩa. Tuy nhiên, lựa chọn “lối đi riêng” không có nghĩa là mù quáng hay liều lĩnh. Sự sáng tạo cần được đặt trên nền tảng hiểu biết, đạo đức và trách nhiệm; bởi nếu không, con đường riêng sẽ dễ trở thành lạc hướng.
Trong xã hội hiện đại, khi thế giới thay đổi từng ngày, mỗi cá nhân càng cần chủ động định hướng cho mình – trong học tập, nghề nghiệp hay lối sống. Hãy dám thử, dám sai, dám khác để tìm thấy “dấu chân” của chính mình. Bởi chỉ khi bước đi bằng đôi chân và trí tuệ của mình, ta mới thực sự sống trọn vẹn và có giá trị.
Từ lời thơ của Robert Frost, ta nhận ra: sống chủ động và sáng tạo không chỉ là cách khẳng định bản thân mà còn là con đường để con người tiến gần hơn tới hạnh phúc và thành công đích thực.