Vy Bảo Phúc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” đã khắc họa sâu sắc bi kịch của một gia đình nghèo trong xã hội cũ. Bi kịch trước hết là cái đói triền miên đè nặng lên cuộc sống của người mẹ và những đứa con. Chúng phải quây quần trong xó bếp, gầy gò, nhẫn nhịn, luôn sống trong cảm giác thèm ăn đến tội nghiệp. Đáng thương hơn, khi người cha mổ chó làm thịt, lũ trẻ lại nuôi hi vọng được ăn một bữa no nê, nhưng hi vọng ấy nhanh chóng bị dập tắt. Hình ảnh “cái bát không” ở cuối đoạn là chi tiết đắt giá, thể hiện nỗi thất vọng tột cùng của những đứa trẻ và sự đau đớn, bất lực của người mẹ. Bên cạnh đó, bi kịch còn nằm ở sự tha hóa của người cha – một kẻ ích kỉ, chỉ biết thỏa mãn bản thân mà quên đi vợ con đang đói khát. Qua đó, tác giả không chỉ tố cáo xã hội nghèo đói, bất công mà còn bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với những số phận bất hạnh.
Câu 2 : Tuổi thơ của mỗi người thường gắn liền với những kỉ niệm đẹp về một cảnh quan thiên nhiên quen thuộc. Đối với em, đó là cánh đồng quê rộng lớn nằm sau nhà – nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm hồn nhiên, trong trẻo của những ngày thơ bé. Cánh đồng quê em không quá đặc biệt nhưng lại mang vẻ đẹp bình dị và gần gũi. Mỗi buổi sáng, khi ánh mặt trời vừa ló rạng, cả cánh đồng như được khoác lên mình một lớp áo vàng óng ả. Những giọt sương còn đọng trên lá lúa lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Gió thổi nhẹ làm những bông lúa đung đưa, tạo nên làn sóng mềm mại trải dài đến tận chân trời. Xa xa là tiếng chim hót líu lo, hòa cùng tiếng người nông dân gọi nhau ra đồng, tạo nên một bức tranh làng quê yên bình và tràn đầy sức sống. Không chỉ đẹp về cảnh sắc, cánh đồng còn gắn bó mật thiết với tuổi thơ của em. Đó là nơi em cùng bạn bè thả diều vào những buổi chiều lộng gió, chạy nhảy trên những bờ ruộng nhỏ hẹp mà không hề biết mệt. Những trưa hè oi ả, chúng em rủ nhau ra đồng bắt châu chấu, cào cào rồi cười đùa vang cả một góc trời. Có những lúc em nằm dài trên bãi cỏ, ngắm bầu trời xanh thẳm và mơ về những điều thật xa xôi. Chính nơi đây đã nuôi dưỡng tâm hồn em bằng sự bình yên và những niềm vui giản dị. Cánh đồng quê còn là biểu tượng của sự cần cù, chịu khó của người nông dân. Em hiểu rằng để có được những hạt gạo trắng thơm là biết bao mồ hôi, công sức của cha mẹ và mọi người. Vì vậy, em luôn trân trọng thành quả lao động và tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập để không phụ lòng mong mỏi của gia đình. Dù sau này có đi đâu xa, em tin rằng hình ảnh cánh đồng quê vẫn sẽ mãi in sâu trong tâm trí. Đó không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần không thể thiếu của tuổi thơ, là nơi lưu giữ những kí ức đẹp đẽ nhất. Em sẽ luôn yêu quý và gìn giữ những giá trị bình dị ấy, bởi đó chính là nguồn động lực giúp em trưởng thành và hướng về cội nguồn của mình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm). Câu 2: Người mẹ đã bứt tóc rối đưa cho con chơi “bắt chấy” để chúng tạm quên cơn đói. Câu 3: Hình ảnh “cái bát không”: Khắc họa rõ sự ích kỉ, tàn nhẫn của người cha (ăn hết phần, không nghĩ đến vợ con). Thể hiện bi kịch nghèo đói, cùng cực của gia đình: trẻ con đói khát, mong chờ nhưng cuối cùng chẳng có gì ăn. → Gợi sự xót xa, đau đớn. Câu 4: Diễn biến tâm lí của những đứa trẻ: Khi nghe gọi dọn mâm: mừng rỡ, hi vọng, mặt tươi tỉnh. Khi chờ đợi: háo hức, mong ăn. Khi thấy mâm chỉ còn “cái bát không”: thất vọng, đau đớn, tủi thân, bật khóc. → Thể hiện nỗi khổ cực của trẻ em trong cảnh đói nghèo, đồng thời tố cáo sự vô tâm của người cha. Câu 5: Sự nghèo đói không chỉ khiến con người thiếu thốn vật chất mà còn làm tan vỡ hạnh phúc gia đình. Trong câu chuyện, cái đói khiến những đứa trẻ phải chịu cảnh khổ cực, luôn sống trong mong chờ và thất vọng. Người mẹ thì bất lực, đau đớn nhìn con đói khát. Đáng buồn hơn, nó còn làm tha hóa con người, như người cha trở nên ích kỉ, chỉ nghĩ đến bản thân. Qua đó, ta thấy cần phải biết trân trọng cuộc sống đủ đầy và quan tâm, yêu thương những người xung quanh, nhất là trong hoàn cảnh khó khăn.