Nguyễn Thanh Tiến
Giới thiệu về bản thân
câu2
Tuổi thơ mỗi người đều gắn liền với một cảnh quan thiên nhiên thân thuộc, nơi lưu giữ những kỉ niệm trong trẻo và êm đềm nhất. Với em, đó là cánh đồng quê trải dài bất tận phía sau nhà – một không gian bình dị nhưng chan chứa yêu thương và ký ức.
Cánh đồng quê em đẹp nhất vào mỗi buổi sáng sớm. Khi ánh mặt trời vừa ló rạng, từng giọt sương còn đọng trên lá lúa long lanh như những viên ngọc nhỏ. Gió nhẹ thổi qua khiến cả cánh đồng gợn sóng xanh mướt, tạo nên một khung cảnh vừa yên bình vừa sống động. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng người gọi nhau ra đồng tạo nên bản nhạc quen thuộc của làng quê. Đối với em, đó không chỉ là cảnh vật mà còn là hơi thở của cuộc sống, là nhịp điệu của quê hương.Cánh đồng không chỉ đẹp mà còn gắn bó sâu sắc với tuổi thơ em qua biết bao kỉ niệm. Những buổi chiều hè, em cùng lũ bạn chạy nhảy, thả diều trên bờ ruộng. Chiếc diều no gió bay cao mang theo bao ước mơ trẻ nhỏ. Có khi, em theo mẹ ra đồng, nhìn mẹ cặm cụi cấy lúa mà hiểu thêm sự vất vả của người nông dân. Những trải nghiệm ấy đã nuôi dưỡng trong em tình yêu lao động và sự trân trọng thành quả mà thiên nhiên ban tặng. Không chỉ là nơi vui chơi, cánh đồng còn dạy em nhiều bài học ý nghĩa. Nhìn những cây lúa từ lúc gieo mạ đến khi trổ bông, em hiểu rằng mọi thành quả đều cần thời gian và sự kiên trì. Thiên nhiên tuy hiền hòa nhưng cũng có lúc khắc nghiệt với mưa bão, sâu bệnh, khiến người nông dân phải vất vả chống chọi. Điều đó giúp em nhận ra giá trị của lao động và ý chí vượt khó của con người. Ngày nay, dù cuộc sống có nhiều đổi thay, hình ảnh cánh đồng quê vẫn luôn in sâu trong tâm trí em. Đó không chỉ là một cảnh quan thiên nhiên mà còn là một phần của tuổi thơ, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và hình thành nhân cách. Dù mai này đi xa, em vẫn sẽ nhớ về cánh đồng xanh mát ấy – nơi đã cho em những tháng ngày hồn nhiên và bình yên nhất. Cánh đồng quê không chỉ là một phần của thiên nhiên mà còn là biểu tượng của quê hương, của nguồn cội. Giữ gìn và trân trọng những cảnh quan ấy chính là cách mỗi chúng ta lưu giữ những giá trị đẹp đẽ của tuổi thơ và cuộc sống.
câu1
Văn bản *“Trẻ con không được ăn thịt chó”* đã khắc họa một bi kịch gia đình đầy ám ảnh, bắt nguồn từ sự nghèo đói và những quan niệm khắt khe của người lớn. Bi kịch ấy trước hết thể hiện ở sự thiếu thốn đến cùng cực: miếng ăn trở thành thứ xa xỉ, khiến con người dễ rơi vào ích kỉ và nghiệt ngã. Đứa trẻ khao khát được ăn ngon, được chia sẻ niềm vui giản dị nhưng lại bị ngăn cấm, thậm chí bị đối xử lạnh lùng. Sự cấm đoán “trẻ con không được ăn thịt chó” không chỉ là một quy định mà còn phản ánh khoảng cách tình cảm giữa các thành viên trong gia đình. Người lớn, vì những định kiến và hoàn cảnh, đã vô tình làm tổn thương tâm hồn trẻ nhỏ. Bi kịch không chỉ nằm ở cái đói vật chất mà còn là sự thiếu thốn tình yêu thương, sự thấu hiểu. Qua đó, tác giả gợi lên nỗi xót xa cho số phận con người, đồng thời phê phán những thói quen, quan niệm lỗi thời làm rạn nứt tình cảm gia đình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính Phương thức biểu đạt chính của văn bản là Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm để khắc họa tâm lý nhân vật). Câu 2: Người mẹ đã làm gì để đánh lạc hướng lũ trẻ? Dựa vào nội dung tác phẩm (phần trước đoạn trích này), để giúp các con tạm quên đi cơn đói trong lúc chờ đợi, người mẹ đã nói dối về một bữa ăn ngon (thịt chó) và cố gắng bày biện, tạo ra không khí chờ đợi để kéo dài thời gian, hy vọng chồng mang đồ ăn về. Câu 3: Ý nghĩa hình ảnh "cái bát không" Hình ảnh "cái bát không" ở cuối đoạn trích mang ý nghĩa hiện thực và biểu tượng sâu sắc: Đối với người cha: Cho thấy sự bất lực, nghèo túng đến cùng cực. Nó phản ánh một thực tế phũ phàng là người cha đã không thể lo nổi một bữa ăn tối thiểu cho vợ con, thậm chí phải ăn tranh phần của các con trong cơn đói khát. Bi kịch gia đình: Là biểu tượng của sự trống rỗng, đói khát và tan vỡ. Nó đẩy nỗi đau khổ của người mẹ và sự thất vọng của những đứa trẻ lên đến đỉnh điểm. "Cái bát không" chính là sự hiện thân của cái nghèo đã bóp nghẹt nhân cách và hạnh phúc gia đình. Câu 4: Diễn biến tâm lý của những đứa trẻ Diễn biến: Khi nghe tiếng bố gọi dọn mâm: Lũ trẻ vô cùng hào hứng, hy vọng và tin tưởng tuyệt đối vào một bữa no (thịt chó). Đây là đỉnh cao của sự mong đợi. Khi nhìn thấy cái mâm bát: Sự hào hứng biến thành ngỡ ngàng, hụt hẫng và đau đớn tột cùng khi thấy mâm bát trống rỗng hoặc không có thịt như lời hứa. Kết quả là chúng "khóc theo" mẹ. Ý nghĩa: Diễn biến này thể hiện sự tổn thương tâm hồn non nớt của trẻ thơ trước thực tế khắc nghiệt. Đồng thời, nó tố cáo sự tàn độc của cái đói đã cướp đi niềm vui nhỏ bé nhất của trẻ em. Câu 5: Suy nghĩ về tác hại của sự nghèo đói đối với hạnh phúc gia đình Gợi ý đoạn văn (5 – 7 dòng): Sự nghèo đói không chỉ là nỗi đau về vật chất mà còn là "lưỡi dao" sắc bén cắt đứt sợi dây hạnh phúc gia đình. Khi cái đói bủa vây, con người dễ rơi vào trạng thái bế tắc, cáu gắt và đánh mất đi sự kiên nhẫn, yêu thương dành cho nhau, giống như người cha trong tác phẩm. Nó khiến những đứa trẻ phải chịu đựng sự tổn thương tinh thần quá sớm và làm người mẹ phải rơi nước mắt trong bất lực. Nghèo đói bào mòn nhân cách, biến mái ấm thành nơi đầy rẫy sự u uất và những tiếng khóc than. Vì vậy, để bảo vệ hạnh phúc, con người không chỉ cần tình yêu mà còn cần những điều kiện sống cơ bản nhất.