Hà Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
Bài Làm
Tú Xương là một nhà thơ trào phúng. Ông có nhiều tác phẩm, trong đó phải kể đến bài thơ Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu (hay còn gọi là Vịnh khoa thi Hương). Bài thơ có nhiều giá trị nội dung và nghệ thuật.
“Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường Hà.”
Việc thi cử được tổ chức nhằm tuyển chọn nhân tài ra giúp vua. Nhưng trong hoàn cảnh thực dân Pháp xâm lược, nắm giữ chính quyền thì việc thi cử đã có nhiều thay đổi. Dù vẫn còn thi chữ Hán theo lộ cũ “ba năm mở một khoa” nhưng kì thi lại hết sức hỗn tạp: “Trường Nam thi lẫn với trường Hà”. Ở Bắc Kì vốn có hai trường thi Hương là “trường Nam” trường thi Nam Định và “trường Hà” - trường thi ở Hà Nội. Nhưng thực dân Pháp đã đánh chiếm Hà Nội, cho bỏ trường thi ở Hà Nội. Các sĩ tử Hà Nội phải xuống thi chung ở trường Nam Định. Hoàn cảnh éo le được thể hiện trong hai câu thơ đầu đã góp phần tạo nên tiếng cười châm biếm.
“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ,
Ậm ọe quan trường miệng thét loa.”
Ở hai câu thơ tiếp, hình ảnh “sĩ tử” được khắc họa. Họ là tầng lớp trí thức trong xã hội phong kiến, đi theo nghiệp bút nghiên ở thời xưa. Khi nhắc đến “sĩ tử”, chúng ta sẽ hình dung về những người thường có phong thái nho nhã, điềm tĩnh. Nhưng hình ảnh “sĩ tử” trong bài thơ lại được miêu hiện lên với vẻ lôi thôi, nhếch nhác. Còn khung cảnh trường thi vốn là nơi trang nghiêm mà giờ chẳng khác nào cảnh họp chợ, viên quan coi trường thi thì “ậm oẹ” và “thét loa” - nhốn nháo không khác gì nơi chợ búa.
“Lọng cắm rợp trời: quan sứ đến;
Váy lê quét đất, mụ đầm ra.”
Việc tiếp đón những kẻ cướp nước chẳng biết lúc nào lại trở nên trang trọng nhưng khôi hài như vậy. Đặc biệt hơn cả là việc tác giả miêu tả hình ảnh mụ đầm. Theo quan điểm lễ giáo phong kiến thì trọng nam khinh nữ. Phụ nữ không được những nơi trang nghiêm như trường thi. Vậy mà bây giờ lại có hình ảnh “mụ đầm ra” với “váy lê quét đất” khiến ta thêm nức cười đó mà cũng thật xót xa. Xã hội phong kiến đã suy tàn, thoái hóa đến mức nào.
Hai câu thơ cuối thể hiện suy nghĩ, tâm trạng của Tú Xương trước cảnh ngộ đất nước lúc bấy giờ:
“Nhân tài đất Bắc nào ai đó?
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà.”
Câu hỏi tu từ “nhân tài đất Bắc nào ai đó” nhưng không nhằm mục đích biết câu trả lời. Tác giả muốn thức tỉnh các sĩ tử về nỗi nhục mất nước. Kẻ thù xâm lược vẫn còn đó, thì đường công danh này có ý nghĩa gì.
Bài thơ được sáng tác theo thể thơ thất ngôn bát cú, sử dụng giọng điệu châm biếm, các biện pháp tu từ góp phần thể hiện nội dung của bài thơ.
Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu là một trong những bài thơ tiêu biểu của Tú Xương. Tác phẩm giàu giá trị nội dung, mang đậm phong cách sáng tác của nhà thơ.
Em đồng ý với ý kiến cho rằng tiếng cười cũng có sức mạnh như một thứ vũ khí. Tiếng cười giúp con người nhận ra những điều chưa hay, chưa đẹp trong cuộc sống một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Qua tiếng cười, ta có thể phê phán thói hư tật xấu mà ko cần lời lẽ nặng nề. Tiếng cười còn giúp con người giải tỏa căng thẳng, mang lại niềm vui và sự lạc quan. Vì vậy, tiếng cười có ý nghĩa rất lớn trong cuộc sống và trong văn học
''thiếu phụ'' là người phụ nữ trẻ đã có gia đình, cách gọi mang sắc thái trang trọng, cổ kính, gợi vẻ dịu dàng, kín đáo, thường dùng trong văn chương chứ ko dùng trong lời nói hằng ngày