Vũ Thị Hương Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Hương Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài thơ "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã để lại trong lòng em những cảm xúc dạt dào về niềm tự hào và tình yêu quê hương sâu nặng. Trước hết, em ấn tượng với hình ảnh một mùa thu mới tràn đầy sức sống và niềm vui độc lập: "Trời xanh đây là của chúng ta/ Núi rừng đây là của chúng ta". Lời thơ vang lên như một lời khẳng định đầy kiêu hãnh về quyền làm chủ lãnh thổ dân tộc. Không chỉ vậy, tác phẩm còn gợi lại bề dày lịch sử đau thương mà hào hùng, nơi đất nước được bồi đắp bằng máu xương và sự hy sinh của bao thế hệ "chưa bao giờ khuất". Hình ảnh "đêm đêm rì rầm trong tiếng đất" nhắc nhở em về nguồn cội, về trách nhiệm phải sống xứng đáng với những gì cha ông đã để lại. Khép lại bài thơ, dư âm về một Việt Nam bất khuất, kiên cường vẫn còn vang vọng, thôi thúc trong em khát khao được cống hiến và bảo vệ mảnh đất hình chữ S yêu dấu. ​Câu 2 ​Đất nước ta đã đi qua những năm tháng chiến tranh gian khổ để đổi lấy độc lập, tự do. Thế nhưng, trong bối cảnh hòa bình hiện nay, bên cạnh những người trẻ đầy nhiệt huyết, vẫn còn một bộ phận nhỏ đang sống vô trách nhiệm, thờ ơ với vận mệnh và lợi ích chung của dân tộc. Đây là một hiện trạng đáng báo động cần được nhìn nhận nghiêm túc. ​Thái độ sống vô trách nhiệm, thờ ơ thể hiện qua việc nhiều bạn trẻ chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, hưởng thụ mà quên đi nghĩa vụ với cộng đồng. Họ xa rời thực tế, đắm mình vào thế giới ảo, hay tệ hơn là thiếu hiểu biết và không quan tâm đến lịch sử, chủ quyền quốc gia. Khi đối mặt với những vấn đề chung như môi trường, bảo vệ bản sắc văn hóa hay tinh thần tương thân tương ái, họ thường giữ thái độ "mũ ni che tai", coi đó không phải việc của mình. ​Nguyên nhân của lối sống này trước hết đến từ sự thiếu ý thức rèn luyện của bản thân mỗi người. Bên cạnh đó, sự tác động của mặt trái cơ chế thị trường và sự nuông chiều quá mức từ gia đình cũng khiến một bộ phận giới trẻ trở nên ích kỷ. Hậu quả là họ sẽ dần tách biệt với xã hội, tâm hồn trở nên nghèo nàn và khi quốc gia cần, họ không đủ bản lĩnh để gánh vác trách nhiệm. ​Để khắc phục tình trạng này, mỗi bạn trẻ cần tự ý thức được vai trò là chủ nhân tương lai của đất nước. Chúng ta cần nỗ lực học tập, trau dồi đạo đức và tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng. Nhà trường và gia đình cũng cần tăng cường giáo dục về lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm xã hội. ​Tóm lại, sự thờ ơ chính là "sợi dây" kéo lùi sự phát triển của dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay hãy thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết, sống có mục đích và trách nhiệm để viết tiếp những trang sử hào hùng mà cha ông đã gây dựng, đúng như tinh thần "Nước những người chưa bao giờ khuất".

Câu 1. Thể thơ: Tự do. ​Câu 2. Các đại từ được sử dụng: Tôi, chúng ta. ​Câu 3. Hình ảnh về đất nước và ý nghĩa: ​Các hình ảnh: Trời xanh, núi rừng, những cánh đồng thơm ngát, những ngả đường bát ngát, những dòng sông đỏ nặng phù sa. ​Ý nghĩa: Khắc họa một không gian đất nước bao la, tươi đẹp, giàu sức sống và trù phú. Qua đó thể hiện niềm tự hào, ý thức làm chủ đất nước của quân và dân ta trong cuộc kháng chiến. ​Câu 4. Phân tích một biện pháp tu từ: ​Biện pháp: Liệt kê kết hợp với điệp từ "đây là của chúng ta". ​Tác dụng: Nhấn mạnh sự giàu đẹp của quê hương và khẳng định mạnh mẽ quyền làm chủ, niềm tự hào kiêu hãnh của con người đối với lãnh thổ dân tộc sau những năm tháng đấu tranh gian khổ. ​Câu 5. Trách nhiệm của thế hệ trẻ: Từ lời nhắc nhở về sự hi sinh của cha ông trong câu thơ, thế hệ trẻ hôm nay cần: ​Trân trọng và biết ơn thành quả độc lập, tự do mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng xương máu. ​Nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. ​Sẵn sàng bảo vệ chủ quyền và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc để viết tiếp những trang sử hào hùng trong thời đại mới.

Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc, luôn viết về những người nông dân nghèo khổ với tấm lòng nhân đạo sâu sắc."Lão Hạc" là một trong những truyện ngắn tiêu biểu nhất, khắc họa chân thực số phận bi thảm và phẩm giá cao quý của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám.

​Lão Hạc là một lão nông nghèo, vợ mất sớm, con trai vì nghèo không lấy được vợ nên đi đồn điền cao su biền biệt. ​Lão sống cô độc, chỉ có "cậu Vàng" làm bạn. Tuổi già, sức yếu, lại gặp bão mất trắng hoa màu, lão rơi vào cảnh túng quẫn.

Vì không muốn tiêu vào tiền dành dụm cho con, lão buộc phải bán cậu Vàng. ​Hình ảnh lão Hạc sau khi bán chó: "mặt co rúm lại, những vết nhăn xô lại với nhau, nước mắt chảy ra..." cho thấy sự đau đớn, mặc cảm như mình là một kẻ lừa gạt một con chó. Điều này minh chứng cho tâm hồn vô cùng nhân hậu của lão.

Lão chọn cái chết bằng bả chó để bảo toàn mảnh vườn cho con và không muốn làm phiền hàng xóm. ​Cái chết của lão rất dữ dội, đau đớn ("vật vã trên giường, đầu tóc rũ rượi..."). Qua đó, Nam Cao muốn nhấn mạnh: cái nghèo có thể đẩy con người đến cái chết nhưng không thể tiêu diệt được nhân cách cao đẹp của họ.

​Ông Giáo là người chứng kiến, thấu hiểu và trân trọng lão Hạc. Qua dòng suy nghĩ của ông Giáo, tác giả khẳng định: "Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, hay vẫn đáng buồn nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác".

Nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật tài tình, ngôn ngữ giản dị, sâu sắc.

Tác phẩm là bài ca về tình phụ tử và phẩm giá con người. Lão Hạc mãi là biểu tượng đẹp về người nông dân Việt Nam: nghèo cho sạch, rách cho thơm.

​Cảm hứng chủ đạo trong bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình chính là niềm giao cảm say mê trước vẻ đẹp tràn đầy sức sống của thiên nhiên và tình yêu quê hương tha thiết. Xuyên suốt bài thơ, mùa mưa không hiện lên với sự ảm đạm mà mang theo sức sống mãnh liệt, làm "lòng trẻ lại" và bồi đắp cho "làng ta tươi tốt một triền đê". Nhà thơ đã quan sát vạn vật bằng một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, coi mưa như "gót trẻ" mang đến niềm vui và hy vọng về những "mùa no". Cao đẹp hơn cả là cảm hứng về sự dâng hiến thầm lặng, được kết tinh trong hình ảnh nhân vật trữ tình muốn hóa thân thành hạt phù sa để bồi đắp cho bến bãi quê hương. Qua đó, ta thấy được một cái nhìn nhân hậu, yêu đời và sự gắn bó sâu nặng của tác giả với mảnh đất quê hương yêu dấu

Ý nghĩa của câu thơ: ​Sự gắn kết bền chặt: Hình ảnh "phù sa" tượng trưng cho những gì tinh túy, màu mỡ nhất mà dòng sông bồi đắp cho đất đai. Việc nhân vật trữ tình muốn "hoá phù sa" thể hiện mong muốn được hòa quyện, gắn bó máu thịt với quê hương, xứ sở. ​Sự hy sinh và dâng hiến thầm lặng: Phù sa bồi đắp cho đôi bờ thêm xanh tốt mà không cần đền đáp. Câu thơ thể hiện thái độ sống đẹp: sẵn sàng cống hiến những gì tốt đẹp nhất của bản thân để làm giàu, làm đẹp cho cuộc đời và những bến bờ yêu thương. ​Tình yêu và lòng thủy chung: Từ "mỗi bến chờ" gợi lên sự kiên trì, nhẫn nại. Dù thời gian trôi qua, con người vẫn luôn giữ trọn tình cảm vẹn nguyên, nồng hậu dành cho nơi mình thuộc về.

Câu 1

Thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2

Chính bản thân tác giả

Câu 3

​Nghĩa: Chỉ sự bình thường, không có gì nổi bật, ở mức trung bình. ​Thái độ: Thể hiện sự khiêm tốn, cách nhìn nhận tự trào (tự cười mình) và thái độ sống thanh cao, không màng danh lợi của tác giả.

Câu 4

Nghệ thuật: Sử dụng nghệ thuật đối ("Cờ đương dở cuộc" đối với "Bạc chửa thâu canh") và phép ẩn dụ. ​Tác dụng: Chế giễu sự bất lực của bản thân trước thời thế (như cuộc cờ tàn, canh bạc thua) qua đó bộc lộ nỗi đau thầm kín của một nhà nho yêu nước nhưng không thể xoay chuyển được vận mệnh đất nước.

Câu 5

​Ý nghĩa: Tác giả tự nhận mình là người gàn dở, nói năng không hợp thời (gàn bát sách) và tìm đến rượu để quên đi nỗi sầu (say khướt). Thực chất, đây là cách nói ngược để bày tỏ sự chán chường với thực tại xã hội và cái nhìn mỉa mai về sự "vô tích sự" của chính mình trong hoàn cảnh nước mất nhà tan.

Câu 6

Thông điệp dành cho giới trẻ: Giới trẻ cần xác định lý tưởng sống đúng đắn, không ngừng học tập và rèn luyện để đóng góp sức trẻ vào công cuộc phát triển đất nước, tránh lối sống hưởng thụ hoặc buông xuôi trước khó khăn.


Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những bạn trẻ đầy nhiệt huyết và trách nhiệm, vẫn còn một bộ phận đang chìm đắm trong lối sống vô trách nhiệm. Đây là một vấn đề nhức nhối, gây ra nhiều hệ lụy cho cá nhân và cộng đồng.

Lối sống vô trách nhiệm thể hiện qua việc thờ ơ với bản thân (lười học, sa đà vào tệ nạn), vô cảm trước nỗi đau của người khác và thiếu trách nhiệm với gia đình, nhà trường. Nhiều bạn sẵn sàng đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì nhận sai.Do sự nuông chiều quá mức từ gia đình, sự tác động tiêu cực của mạng xã hội và quan trọng nhất là ý thức tự rèn luyện của bản thân còn kém.Nó khiến con người trở nên ích kỷ, bị xã hội coi thường và đánh mất tương lai. Một cộng đồng có nhiều người vô trách nhiệm sẽ khó lòng phát triển bền vững.Mỗi bạn trẻ cần xác định mục tiêu sống đúng đắn, học cách chịu trách nhiệm từ những việc nhỏ nhất và rèn luyện lòng vị tha, sự sẻ chia.

Trách nhiệm là thước đo giá trị của mỗi con người. Hãy sống có trách nhiệm với chính mình và mọi người xung quanh để cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.

Câu 1:

Thất ngôn bát cú Đường luật.

Câu 2:

Chính bản thân tác giả

Câu 3:

​Nghĩa: Chỉ sự bình thường, không có gì nổi bật, ở mức trung bình. ​Thái độ: Thể hiện sự khiêm tốn, cách nhìn nhận tự trào (tự cười mình) và thái độ sống thanh cao, không màng danh lợi của tác giả.

Câu 4:

Nghệ thuật: Sử dụng nghệ thuật đối ("Cờ đương dở cuộc" đối với "Bạc chửa thâu canh") và phép ẩn dụ. ​Tác dụng: Chế giễu sự bất lực của bản thân trước thời thế (như cuộc cờ tàn, canh bạc thua) qua đó bộc lộ nỗi đau thầm kín của một nhà nho yêu nước nhưng không thể xoay chuyển được vận mệnh đất nước.

Câu 5:

​Ý nghĩa: Tác giả tự nhận mình là người gàn dở, nói năng không hợp thời (gàn bát sách) và tìm đến rượu để quên đi nỗi sầu (say khướt). Thực chất, đây là cách nói ngược để bày tỏ sự chán chường với thực tại xã hội và cái nhìn mỉa mai về sự "vô tích sự" của chính mình trong hoàn cảnh nước mất nhà tan.

Câu 6:

Thông điệp dành cho giới trẻ: Giới trẻ cần xác định lý tưởng sống đúng đắn, không ngừng học tập và rèn luyện để đóng góp sức trẻ vào công cuộc phát triển đất nước, tránh lối sống hưởng thụ hoặc buông xuôi trước khó khăn.