Đỗ Thị Hoàng Ngân
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong cuộc sống, khám phá bản thân là hành trình vô cùng ý nghĩa, đặc biệt đối với tuổi trẻ hiện nay. Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để trải nghiệm, học hỏi và trưởng thành. Việc khám phá bản thân giúp mỗi người hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu, đam mê và giới hạn của mình để từ đó có hướng đi đúng đắn trong học tập cũng như trong cuộc sống. Khi hiểu mình, ta sẽ tự tin hơn trong việc đặt mục tiêu, theo đuổi ước mơ và vượt qua khó khăn, thử thách. Đồng thời, quá trình khám phá bản thân còn giúp con người không ngừng hoàn thiện, rèn luyện ý chí và bản lĩnh. Tuy nhiên, hiện nay vẫn có nhiều bạn trẻ sống mơ hồ, thiếu mục tiêu, dễ bị cuốn theo đám đông nên đánh mất chính mình. Vì vậy, mỗi người cần tích cực học tập, trải nghiệm, dám thử sức ở những điều mới mẻ để nhận ra giá trị của bản thân. Khám phá bản thân không phải là hành trình ngày một ngày hai mà là cả một quá trình lâu dài. Chỉ khi hiểu mình và không ngừng phát triển, tuổi trẻ mới thật sự sống có ý nghĩa.
câu 2
Đàm Huy Đông là nhà thơ trưởng thành trong môi trường quân đội, thơ ông thường mang vẻ đẹp mộc mạc, sâu lắng và giàu cảm xúc về quê hương, con người. Bài thơ “Về” là tiếng lòng tha thiết của nhân vật trữ tình trên hành trình trở về với quê hương, cội nguồn và những kỉ niệm thân thương. Qua đó, tác giả thể hiện nhiều cung bậc tâm trạng sâu sắc.
Mở đầu bài thơ là tâm trạng bồi hồi, da diết khi nhớ về cánh đồng mùa đông của quê hương:
“Ta về cánh đồng mùa đông
Những gốc rạ rạc khô vì gió
Ngày xưa theo mẹ ra đồng, nhổ từng gốc rạ
Bật tung hoàng hôn rơm rớm sương mờ”
Điệp ngữ “ta về” vang lên như một lời gọi tha thiết, một bước chân trở về với miền kí ức. Hình ảnh “cánh đồng mùa đông”, “gốc rạ khô vì gió” gợi không gian làng quê bình dị, xác xơ nhưng thân thuộc. Trong dòng hồi tưởng, nhân vật trữ tình nhớ lại những ngày thơ bé theo mẹ ra đồng. Kỉ niệm ấy hiện lên mộc mạc mà ấm áp, chan chứa tình mẫu tử. Hình ảnh “hoàng hôn rơm rớm sương mờ” vừa thực vừa gợi cảm, làm cho nỗi nhớ thêm mênh mang.
Trở về với dòng sông quê, nhân vật trữ tình sống lại trong những kỉ niệm gia đình thân thương:
“Ta về với vạt sông quê
Cha kéo vó vớt bóng người lam lũ
Mẹ bòn nhặt từng con tôm cái cá
Buộc mảnh đời gầy dưới bến ca dao.”
Ở đây là tâm trạng xót xa, thương yêu và trân trọng. Hình ảnh cha “kéo vó”, mẹ “bòn nhặt” gợi lên cuộc sống nhọc nhằn, lam lũ. Thành ngữ giàu sức gợi “mảnh đời gầy” cho thấy cuộc sống thiếu thốn nhưng vẫn đậm tình người. “Bến ca dao” là hình ảnh biểu tượng cho quê hương, cho những câu hát nuôi dưỡng tâm hồn. Nhân vật trữ tình không chỉ nhớ mà còn thương, biết ơn công lao cha mẹ.
Tiếp đó là tâm trạng vui tươi, hi vọng khi trở về với khu vườn quê:
“Ta về góc vườn chim bói quả lao xao
Cụm xương rồng nở hoa từ gai góc
Lũ sẻ tha những cọng rơm vàng xây hạnh phúc
Đất trời, cây cỏ ru ta.”
Không gian trở nên tươi sáng, đầy sức sống. Âm thanh “lao xao”, hình ảnh “nở hoa”, “xây hạnh phúc” gợi sự sinh sôi, ấm áp. Đặc biệt, hình ảnh “xương rồng nở hoa từ gai góc” như một biểu tượng của nghị lực sống, vượt lên khó khăn để hướng tới cái đẹp. Tâm trạng nhân vật trữ tình lúc này là bình yên, hạnh phúc, được thiên nhiên và quê hương chở che, vỗ về.
Khổ thơ cuối thể hiện nỗi buồn man mác, tiếc nuối về tình yêu đã qua:
“Về bên sông nơi tình đầu đi qua
Nghe sóng hát những lời đưa tiễn
Ta về phía cây cầu dài yếm
Cởi câu ca trả lại cho người.”
“Tình đầu” gợi những kỉ niệm đẹp nhưng dang dở. “Sóng hát những lời đưa tiễn” khiến không gian nhuốm màu chia xa. Hình ảnh “cởi câu ca trả lại cho người” như một sự buông bỏ, chấp nhận để khép lại quá khứ. Tâm trạng ở đây vừa lưu luyến vừa day dứt, xót xa.
Bằng điệp ngữ “ta về”, ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh giàu sức gợi và giọng điệu thiết tha, sâu lắng, Đàm Huy Đông đã khắc họa thành công tâm trạng của chủ thể trữ tình: bồi hồi nhớ thương, xót xa, biết ơn, bình yên, hi vọng rồi man mác buồn tiếc nuối. Bài thơ không chỉ là hành trình trở về với quê hương mà còn là hành trình trở về với cội nguồn tâm hồn mỗi con người. “Về” vì thế để lại trong lòng người đọc nhiều rung cảm đẹp đẽ về quê hương, gia đình và những kỉ niệm không thể nào quên.
câu 1
Những lí lẽ tác giả đưa ra là:
- Con người là một thế giới phong phú, phức tạp, không ai giống ai.
-Mỗi phiên bản của mỗi người là duy nhất, nên không thể hiểu hết bản thân trong thời gian ngắn.
- Con người không bao giờ tới được, không bao giờ đạt được giới hạn cuối cùng của mình.
- Chính vì luôn còn điều để khám phá, học hỏi và vươn lên nên hành trình khám phá bản thân phải kéo dài suốt đời.
câu 2
Tác giả khuyên chúng ta cần có thái độ sống:
- Không ngừng tiến về phía trước, không tự mãn với hiện tại.
- Luôn học hỏi, trau dồi và phát triển bản thân.
- Kiên trì, bền bỉ, không nản lòng trước giới hạn của mình.
- Biết tìm hiểu và chinh phục giới hạn bản thân.
- Sống có mục tiêu, khát vọng, luôn nỗ lực để cuộc sống có ý nghĩa.
câu 3
Hai câu phủ định: “Mình sẽ không bao giờ tới được, không bao giờ đạt được…”; “mình không bao giờ đạt được…”
Tác dụng:
- Nhấn mạnh rằng con người không có điểm dừng trong hành trình hoàn thiện bản thân.
- Gợi ra sự vô tận của việc học hỏi, khám phá và chinh phục.
- Làm cho lời văn trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, giàu sức thuyết phục.
- Khẳng định: chính vì chưa bao giờ đạt đến giới hạn cuối cùng nên cuộc đời mới luôn có ý nghĩa.
câu 4
Tác giả sử dụng bằng chứng cụ thể, gần gũi và tiêu biểu:
Dẫn chứng về trận bóng đá đang dẫn 6–0 ở phút 30 để so sánh, giúp người đọc dễ hình dung nếu mọi thứ sớm kết thúc thì cuộc sống sẽ nhàm chán. Dẫn chứng về Albert Einstein đến cuối đời vẫn thấy thiếu thời gian để học hỏi. Dẫn chứng về Steve Jobs khi biết mình sắp mất vẫn miệt mài nghiên cứu dự án. Các dẫn chứng xác thực, nổi tiếng, giàu sức thuyết phục, làm sáng rõ luận điểm về ý nghĩa của việc không ngừng khám phá và cống hiến.
câu 5
Qua đoạn trích, em nhận ra rằng cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi con người không ngừng khám phá và hoàn thiện bản thân. Mỗi người là một thế giới riêng nên cần hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình để phát triển. Em cần sống có mục tiêu, có ước mơ và luôn nỗ lực để đạt được chúng. Trong học tập cũng như cuộc sống, phải chăm chỉ học hỏi, không ngại khó khăn, thử thách. Không nên tự mãn khi đạt được thành công bước đầu vì phía trước vẫn còn nhiều điều mới mẻ. Đồng thời, em cần biết trân trọng thời gian, sống tích cực và cống hiến nhiều hơn. Có như vậy, cuộc đời mới trở nên giá trị và đáng sống.