Nguyễn Quang Vinh
Giới thiệu về bản thân
Khổ thơ gợi cho mình một cảm xúc thật thương và biết ơn đối với người “bầm” tần tảo. Những câu thơ như “heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn / bầm ra ruộng cấy bầm run” đã vẽ lên cảnh người mẹ lam lũ giữa giá rét, vẫn kiên trì đi cấy để chăm lo cho con. Hình ảnh “chân lội dưới bùn tay cấy mạ non” khiến mình cảm nhận rõ sự vất vả, cực nhọc mà bầm phải chịu mỗi ngày.
Điều làm mình xúc động nhất là tấm lòng thương con sâu nặng của bầm: “ruột gan bầm lại thương con mấy lần”. Dù mưa phùn ướt lạnh đến “tứ thân”, bầm vẫn chấp nhận tất cả chỉ mong con được đầy đủ. Câu thơ cuối “mưa bao nhiêu hạt thương bầm bấy nhiêu” như một lời biết ơn chân thành của người con, đồng thời cũng là cảm xúc của mình khi đọc khổ thơ này—một tình mẹ bao la, bền bỉ và đẹp như chính những hạt mưa phùn rơi xuống ruộng đồng.
Khổ thơ giúp mình hiểu và trân trọng hơn những hi sinh thầm lặng của mẹ, để biết sống ngoan, sống tốt và yêu thương mẹ nhiều hơn.