Đặng Thị Phượng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Phượng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tuổi thơ của em gắn liền với những cảnh đẹp của quê hương. Đó là những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay hay con đường quen thuộc in dấu chân quen…. nhưng gần gũi và thân thiết nhất vẫn là dòng sông nhỏ đầy ắp tiếng cười của bọn trẻ chúng em mỗi buổi chiều hè.

Con sông là một nhánh của sông Hồng. Nó chảy qua bao nhiêu xóm làng, qua những cánh đồng xanh mướt lúa khoai rồi chảy qua làng em. Con sông như lặng đi trước vẻ đẹp của xóm làng. Nó trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đỏ bóng mát rượi xuống đôi bờ.

Buổi sáng dòng sông như một dải lụa đào thướt tha. Trưa về, nắng đổ xuống làm mặt sông lấp loáng một màu nắng chói chang. Trên những cành tre bên bờ, một gã bói cá lông xanh biếc hay một một chú cò lông trắng như vôi đang lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Chiều chiều, bọn trẻ chúng em rủ nhau ra sông tắm. Chúng em đùa nghịch vẫy vùng làm nước bắn tung toé. Phía cuối sông vọng lên tiếng gõ lanh canh của bác thuyền chài đánh cá làm rộn rã cả khúc sông. Buổi tối, ông trăng tròn vành vạnh nhô lên khỏi rặng tre in bóng xuống mặt sông thì dòng sông trở thành một đường trăng lung linh dát vàng. Mỗi khi học bài xong, em và các bạn rủ nhau ra bờ sông hóng mát. Ngồi trên bờ sông ngắm cảnh và hưởng những làn gió mát rượi từ sông đưa lên, lòng em thảnh thơi, sảng khoái đến vô cùng.


Tôi đứng lặng nhìn cánh diều mặt trăng khuyết trong tay mình. Thằng bé vừa sụt sịt khóc, vừa cố giấu ánh mắt hoảng sợ. Gió chiều vẫn thổi, mang theo tiếng sáo diều vi vu như trách móc.

Bất chợt, tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi khẽ thở dài, rồi nói nhỏ:

– Thôi, chị xin lỗi nhé. Chị lỡ nóng quá.

Thằng bé ngẩng lên, đôi mắt còn long lanh nước. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt lại khung diều, rồi giúp nó buộc lại sợi dây bị đứt.

– Nào, chị em mình cùng thả lại nhé! – tôi nói.

Cậu bé gật đầu, nụ cười rạng rỡ hiện lên. Chúng tôi cùng chạy xuống bãi dốc, cánh diều mặt trăng khuyết lại vút lên trời cao, lượn quanh những cánh diều khác.

Tôi ngẩng đầu nhìn theo, lòng nhẹ tênh. Từ hôm ấy, tôi hiểu rằng, điều đẹp nhất không chỉ là cánh diều bay cao, mà còn là khi lòng mình biết rộng mở và bao dung.



về buổi chiều thu quê

trẻ con lùa bò ra bãi đê