Bùi Ngọc Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật. Đây là một thể thơ phổ biến trong văn học trung đại Việt Nam, có kết cấu chặt chẽ với tám câu, mỗi câu bảy chữ, tuân thủ nghiêm ngặt về niêm luật, vần và đối.
Câu 2.
Trong bốn dòng thơ đầu, những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến gồm: cây hoè với tán lá xanh đậm rợp bóng, cây thạch lựu ở hiên nhà phun màu đỏ rực, hoa sen hồng trong ao tỏa hương thơm ngát. Các hình ảnh ấy gợi lên một khung cảnh mùa hè sống động, rực rỡ sắc màu và đầy sức sống, thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả.
Câu 3.
Biện pháp tu từ đảo ngữ trong hai câu thơ:
“Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”
có tác dụng làm nổi bật âm thanh và không khí sinh động của cuộc sống đời thường. Việc đảo các từ láy “lao xao” và “dắng dỏi” lên đầu câu giúp nhấn mạnh âm thanh rộn ràng, náo nhiệt của chợ cá và tiếng ve kêu inh ỏi trong buổi chiều mùa hè. Qua đó, tác giả không chỉ miêu tả khung cảnh mà còn truyền tải cảm nhận sống động, giàu sức gợi về một ngày hè tràn đầy âm thanh và sức sống.
Câu 4.
Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm yêu nước, thương dân sâu sắc. Ông mong ước có cây đàn của vua Ngu Thuấn để cất lên khúc nhạc ca ngợi thời bình thịnh trị, nơi nhân dân được no ấm, đủ đầy. Điều đó cho thấy lý tưởng sống cao đẹp của Nguyễn Trãi: dù sống ẩn dật nhưng vẫn luôn canh cánh trong lòng nỗi lo cho dân, cho nước, khát khao đem lại hạnh phúc cho muôn dân.
Câu 5.
Chủ đề của bài thơ là: Ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, sống động của thiên nhiên mùa hè và bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc của Nguyễn Trãi.
Căn cứ để xác định điều này là: bài thơ không chỉ miêu tả cảnh sắc thiên nhiên ngày hè bằng các hình ảnh tươi sáng, giàu sức sống (như hoè lục, thạch lựu, sen hồng, tiếng ve, chợ cá) mà còn thể hiện lý tưởng sống vì dân của tác giả thông qua hai câu kết đầy tâm huyết.
Câu 6.
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra bài học rằng: chúng ta cần biết trân trọng và tận hưởng những điều bình dị, gần gũi xung quanh mình như ánh nắng, cây cối, tiếng chim, tiếng ve... Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nhưng nếu giữ được tinh thần lạc quan, biết tìm niềm vui từ những điều nhỏ bé, chúng ta sẽ sống thanh thản và hạnh phúc hơn. Đồng thời, cũng cần nuôi dưỡng những lý tưởng sống tốt đẹp, không chỉ sống cho bản thân mà còn biết nghĩ đến người khác và cộng đồng.
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, để giúp học sinh ôn lại truyền thống hào hùng của dân tộc và bày tỏ lòng biết ơn với thế hệ cha anh đi trước, nhà trường em đã tổ chức một chuyến tham quan về nguồn. Điểm đến là Khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi – một “thành phố ngầm” độc đáo dưới lòng đất từng khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Dù chuyến đi đã trôi qua được vài tuần, nhưng những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc khi ấy vẫn còn đọng mãi trong tâm trí em như vừa mới hôm qua.
Hôm đó, cả lớp em có mặt từ rất sớm ở sân trường trong bộ đồng phục gọn gàng, ai nấy đều háo hức với gương mặt rạng rỡ. Sau khi điểm danh và nghe cô tổng phụ trách phổ biến nội quy, chúng em nhanh chóng ổn định chỗ ngồi trên xe và bắt đầu cuộc hành trình. Qua khung cửa kính, những con phố quen dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây nối nhau trải dài như vẫy chào đoàn xe chúng em.
Sau hơn một tiếng rưỡi di chuyển, xe dừng lại trước cổng khu di tích. Ngay khi bước xuống xe, em cảm nhận được không khí trang nghiêm và lịch sử thấm đẫm nơi đây. Dưới sự hướng dẫn của một chú thuyết minh viên – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại vùng đất này – chúng em bắt đầu khám phá từng phần của khu địa đạo.
Điều khiến em ngạc nhiên nhất chính là hệ thống địa đạo được đào sâu dưới lòng đất, dài hàng trăm cây số, với các tầng lớp, ngóc ngách chằng chịt như mê cung. Em và các bạn được thử chui xuống một đoạn địa đạo nhỏ. Dù đã có điện chiếu sáng, không khí bên trong vẫn vô cùng ngột ngạt và tối tăm. Phải cúi người, bò trườn trên mặt đất đầy bụi, em mới phần nào cảm nhận được những gian khổ mà các chiến sĩ ngày xưa từng trải qua. Thử tưởng tượng giữa bom đạn ác liệt, họ vẫn phải sống, sinh hoạt, và chiến đấu trong lòng đất chật hẹp ấy – em thật sự khâm phục lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của cha ông.
Ngoài ra, chúng em còn được tận mắt thấy nhiều hiện vật quý giá như bếp Hoàng Cầm, hầm trú ẩn, vũ khí thô sơ do bộ đội ta tự chế, và cả những chiếc bẫy tre – những “vũ khí” tuy đơn giản mà hiệu quả. Chú thuyết minh kể lại nhiều câu chuyện cảm động về tình đồng chí, đồng đội, về những anh hùng đã hy sinh thầm lặng trong bóng tối địa đạo để giữ gìn từng tấc đất quê hương. Có bạn trong lớp em đã rơm rớm nước mắt khi nghe về một người mẹ mất cả ba người con trai trong một trận đánh – nhưng vẫn kiên cường động viên bộ đội tiếp tục chiến đấu.
Chuyến đi kết thúc bằng một buổi sinh hoạt tập thể nhỏ, nơi mỗi lớp cử một đại diện chia sẻ cảm nghĩ. Đến lượt lớp em, bạn Lan – lớp trưởng – đã nói một câu khiến em nhớ mãi: “Hôm nay chúng ta được đi tham quan, được sống trong hòa bình, không phải để vui chơi đơn thuần, mà là để hiểu và trân trọng sự hi sinh của thế hệ trước.” Câu nói ấy như đọng lại trong lòng mỗi người, khiến ai cũng trầm lặng hơn trên đường trở về.
Trở lại trường khi trời đã nhá nhem tối, ai cũng thấm mệt nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm xúc. Em không chỉ mang về những bức ảnh kỷ niệm, mà còn mang về cả một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Chuyến tham quan ấy không chỉ là một hoạt động ngoại khóa, mà còn là một hành trình tâm hồn – đưa em về với cội nguồn, để hiểu, để biết ơn và để sống xứng đáng hơn.
Câu 1:
Hà Minh Ánh là nhà văn,nhà báo có nhiều tác phẩm tùy bút tuyệt sắc
Câu 2:
Xuất xứ:Trích trong "Bóng người Hà Nội"
Thể loại:bút ký
Bố cục:2 phần
+phần 1:từ đầu đến "lí hoài nam"
+phần 2:còn lại
Câu 3
-Nhan đề "Ca Huế trên sông Hương" đã khái quát được nội dung chính của văn bản.Đó là miêu tả một buổi biểu diễn ca Huế trên sông Hương thơ mộng
-Đối tượng chính của văn bản là ca Huế-một loại hình thức truyền thống đặc sắc của người dân xứ Huế
-Mục đích là thể hiện lòng yêu mến,tự hào của tác giả đối với di sản văn hóa độc đáo của Huế.Đồng thời kêu gọi mọi người trân trọng,bảo tồn và phát triển loại hình nghệ thuật này