Phạm Mỹ Duyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Mỹ Duyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. nhân tố hình thành đất là :

+đá mẹ là nguồn gốc sinh ra thành phần khoáng trong đất . đất hình thành trên các loại đá mẹ khác nhau sẽ có tính chất màu sắc khác nhau.

+khí hậu tạo điều kiện thuận lợi hoặc gây khó khăn cho quá trình phân giải các chất khoáng sản và chất trong đất .

+ sinh vật là nguồn gốc sinh ra thành phần hữu cơ trong đất . vi sinh vật phân hủy xác động vật , thực vật để hình thành mùn . động vật sống trong đất làm đất tơi xốp hơn .

+địa hình ảnh hưởng tới độ dày của tầng đất và độ phì của đất .

+thời gian trong cùng một điều kiện hình thành như nhau , nơi có thời gian hình thành đất lâu hơn , sẽ có tầng đất dày hơn .

bài làm


Tết Nguyên đán vừa qua đã để lại trong em rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng đáng nhớ nhất là lần em được cùng gia đình về quê ngoại đón Tết sau nhiều năm không về.

Quê ngoại em ở một vùng nông thôn yên bình. Ngay từ những ngày cuối tháng Chạp, không khí Tết đã rộn ràng khắp nơi. Con đường làng được quét dọn sạch sẽ, trước cổng mỗi nhà đều treo cờ đỏ và những chậu hoa cúc, hoa mai rực rỡ. Vừa bước xuống xe, em đã cảm nhận được mùi hương quen thuộc của khói bếp và hương trầm thoang thoảng trong gió.

Điều em thích nhất là được cùng bà gói bánh chưng. Bà cẩn thận rửa từng chiếc lá dong, còn em thì giúp bà vo gạo, đãi đỗ. Ban đầu em lóng ngóng làm rơi cả nắm gạo xuống đất, khiến mọi người cười ồ lên. Nhưng sau khi được bà hướng dẫn, em đã tự tay gói được một chiếc bánh tuy chưa thật vuông vức nhưng chứa đầy niềm vui và sự tự hào. Tối hôm đó, cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng đang sôi, nghe ông kể chuyện Tết ngày xưa. Ánh lửa hồng bập bùng soi rõ những khuôn mặt rạng rỡ, ấm áp.

Sáng mùng Một, em dậy thật sớm để chúc Tết ông bà. Em mặc bộ quần áo mới, lễ phép khoanh tay chúc ông bà mạnh khỏe. Khi nhận được bao lì xì đỏ thắm cùng lời chúc yêu thương, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó, em theo bố mẹ đi chúc Tết họ hàng và gặp lại những người bạn cũ. Chúng em cùng nhau chơi các trò chơi dân gian, tiếng cười vang khắp sân đình.

Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Em hiểu rằng Tết không chỉ là dịp để nhận lì xì hay mặc quần áo mới, mà quan trọng hơn là thời gian để gia đình sum họp, yêu thương và chia sẻ. Em mong rằng năm nào cũng được về quê đón Tết, để lưu giữ thêm nhiều kỷ niệm đẹp bên những người thân yêu.

bài làm


Tết Nguyên đán vừa qua đã để lại trong em rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng đáng nhớ nhất là lần em được cùng gia đình về quê ngoại đón Tết sau nhiều năm không về.

Quê ngoại em ở một vùng nông thôn yên bình. Ngay từ những ngày cuối tháng Chạp, không khí Tết đã rộn ràng khắp nơi. Con đường làng được quét dọn sạch sẽ, trước cổng mỗi nhà đều treo cờ đỏ và những chậu hoa cúc, hoa mai rực rỡ. Vừa bước xuống xe, em đã cảm nhận được mùi hương quen thuộc của khói bếp và hương trầm thoang thoảng trong gió.

Điều em thích nhất là được cùng bà gói bánh chưng. Bà cẩn thận rửa từng chiếc lá dong, còn em thì giúp bà vo gạo, đãi đỗ. Ban đầu em lóng ngóng làm rơi cả nắm gạo xuống đất, khiến mọi người cười ồ lên. Nhưng sau khi được bà hướng dẫn, em đã tự tay gói được một chiếc bánh tuy chưa thật vuông vức nhưng chứa đầy niềm vui và sự tự hào. Tối hôm đó, cả nhà quây quần bên nồi bánh chưng đang sôi, nghe ông kể chuyện Tết ngày xưa. Ánh lửa hồng bập bùng soi rõ những khuôn mặt rạng rỡ, ấm áp.

Sáng mùng Một, em dậy thật sớm để chúc Tết ông bà. Em mặc bộ quần áo mới, lễ phép khoanh tay chúc ông bà mạnh khỏe. Khi nhận được bao lì xì đỏ thắm cùng lời chúc yêu thương, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Sau đó, em theo bố mẹ đi chúc Tết họ hàng và gặp lại những người bạn cũ. Chúng em cùng nhau chơi các trò chơi dân gian, tiếng cười vang khắp sân đình.

Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên. Em hiểu rằng Tết không chỉ là dịp để nhận lì xì hay mặc quần áo mới, mà quan trọng hơn là thời gian để gia đình sum họp, yêu thương và chia sẻ. Em mong rằng năm nào cũng được về quê đón Tết, để lưu giữ thêm nhiều kỷ niệm đẹp bên những người thân yêu.

câu 1 :

Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều rung động sâu sắc về hình ảnh làng quê Việt Nam bình dị mà thân thương. Cây đa hiện lên với dáng vẻ cổ kính, tán lá xòe rộng như cánh tay ôm trọn xóm làng, trở thành biểu tượng quen thuộc của quê hương. Dưới bóng cây đa mát rượi ấy là cả một thế giới tuổi thơ hồn nhiên với tiếng cười đùa, những trò chơi dân dã và những buổi chiều êm ả. Không chỉ vậy, cây đa còn gắn liền với những câu chuyện cổ tích, với lời ru của bà, lời kể của mẹ, làm cho hình ảnh ấy càng thêm thiêng liêng, gần gũi.

Qua giọng thơ trong trẻo, giàu cảm xúc, tác giả đã khiến cây đa như có linh hồn, biết chứng kiến và lưu giữ bao kỉ niệm vui buồn của con người. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ tình yêu tha thiết mà nhà thơ dành cho quê hương, đồng thời cũng thấy lòng mình bồi hồi, xao xuyến khi nghĩ về nơi chôn nhau cắt rốn. Hình ảnh cây đa vì thế không chỉ là một nét đẹp của làng quê mà còn là biểu tượng của truyền thống, của sự bền bỉ và gắn bó. Bài thơ nhắc nhở em biết trân trọng những điều bình dị xung quanh, thêm yêu quê hương, đất nước và gìn giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng của mình.

câu 2 :

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Với em, trải nghiệm khiến em nhớ mãi là chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và bài học ý nghĩa.

Quê em ở một vùng nông thôn yên bình, cách thành phố hơn hai giờ đi xe. Hôm đó, cả nhà dậy từ rất sớm. Không khí buổi sáng trong lành, mát dịu khiến em vô cùng háo hức. Trên đường đi, bố kể cho em nghe những câu chuyện về tuổi thơ của bố ở chính mảnh đất ấy: những buổi chăn trâu, thả diều, tắm sông cùng bạn bè. Nghe bố kể, em càng mong chờ được tận mắt nhìn thấy nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ của bố.

Khi xe vừa dừng trước cổng, ông bà đã đứng chờ sẵn. Thấy em, bà nở nụ cười hiền hậu, còn ông xoa đầu em đầy trìu mến. Cảm giác được ôm vào lòng ông bà sau bao tháng ngày xa cách khiến em thấy ấm áp vô cùng. Những ngày ở quê tuy không có tivi màn hình lớn hay trò chơi điện tử, nhưng lại tràn ngập tiếng cười.

Kỉ niệm đáng nhớ nhất là buổi chiều em theo ông ra đồng. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Ông chỉ cho em cách phân biệt lúa non với lúa đã trổ bông, cách quan sát bầu trời để đoán thời tiết. Đôi bàn tay ông sạm nắng, chai sần vì năm tháng lao động khiến em vừa thương vừa kính trọng. Lần đầu tiên, em được tự tay cấy thử vài cây lúa xuống ruộng. Bùn lấm lem cả quần áo, em suýt ngã mấy lần nhưng ông luôn ở bên động viên. Ông cười hiền và nói: “Làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cháu ạ.” Câu nói ấy đến giờ em vẫn nhớ mãi.

Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị với rau vườn và cá đồng do ông bắt được. Không khí đầm ấm, tiếng nói cười rộn rã khiến em cảm nhận rõ ràng thế nào là hạnh phúc. Sau bữa cơm, bà kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, còn em thì nằm bên cạnh, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Khoảnh khắc ấy bình yên đến lạ.

Chuyến đi chỉ kéo dài vài ngày nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Em hiểu hơn về sự vất vả của ông bà, về những hi sinh thầm lặng của gia đình để em có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Em cũng nhận ra rằng hạnh phúc không phải là những điều to lớn, mà đôi khi chỉ là những phút giây được ở bên người thân, cùng nhau chia sẻ và yêu thương.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến về quê năm ấy, lòng em vẫn tràn đầy xúc động. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một trải nghiệm giúp em trưởng thành hơn, biết yêu thương và trân trọng gia đình mình nhiều hơn.


câu 1 :

Bài thơ “Cây đa” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều rung động sâu sắc về hình ảnh làng quê Việt Nam bình dị mà thân thương. Cây đa hiện lên với dáng vẻ cổ kính, tán lá xòe rộng như cánh tay ôm trọn xóm làng, trở thành biểu tượng quen thuộc của quê hương. Dưới bóng cây đa mát rượi ấy là cả một thế giới tuổi thơ hồn nhiên với tiếng cười đùa, những trò chơi dân dã và những buổi chiều êm ả. Không chỉ vậy, cây đa còn gắn liền với những câu chuyện cổ tích, với lời ru của bà, lời kể của mẹ, làm cho hình ảnh ấy càng thêm thiêng liêng, gần gũi.

Qua giọng thơ trong trẻo, giàu cảm xúc, tác giả đã khiến cây đa như có linh hồn, biết chứng kiến và lưu giữ bao kỉ niệm vui buồn của con người. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ tình yêu tha thiết mà nhà thơ dành cho quê hương, đồng thời cũng thấy lòng mình bồi hồi, xao xuyến khi nghĩ về nơi chôn nhau cắt rốn. Hình ảnh cây đa vì thế không chỉ là một nét đẹp của làng quê mà còn là biểu tượng của truyền thống, của sự bền bỉ và gắn bó. Bài thơ nhắc nhở em biết trân trọng những điều bình dị xung quanh, thêm yêu quê hương, đất nước và gìn giữ những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng của mình.

câu 2 :

Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Với em, trải nghiệm khiến em nhớ mãi là chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi tuy giản dị nhưng chứa đựng biết bao yêu thương và bài học ý nghĩa.

Quê em ở một vùng nông thôn yên bình, cách thành phố hơn hai giờ đi xe. Hôm đó, cả nhà dậy từ rất sớm. Không khí buổi sáng trong lành, mát dịu khiến em vô cùng háo hức. Trên đường đi, bố kể cho em nghe những câu chuyện về tuổi thơ của bố ở chính mảnh đất ấy: những buổi chăn trâu, thả diều, tắm sông cùng bạn bè. Nghe bố kể, em càng mong chờ được tận mắt nhìn thấy nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ của bố.

Khi xe vừa dừng trước cổng, ông bà đã đứng chờ sẵn. Thấy em, bà nở nụ cười hiền hậu, còn ông xoa đầu em đầy trìu mến. Cảm giác được ôm vào lòng ông bà sau bao tháng ngày xa cách khiến em thấy ấm áp vô cùng. Những ngày ở quê tuy không có tivi màn hình lớn hay trò chơi điện tử, nhưng lại tràn ngập tiếng cười.

Kỉ niệm đáng nhớ nhất là buổi chiều em theo ông ra đồng. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Ông chỉ cho em cách phân biệt lúa non với lúa đã trổ bông, cách quan sát bầu trời để đoán thời tiết. Đôi bàn tay ông sạm nắng, chai sần vì năm tháng lao động khiến em vừa thương vừa kính trọng. Lần đầu tiên, em được tự tay cấy thử vài cây lúa xuống ruộng. Bùn lấm lem cả quần áo, em suýt ngã mấy lần nhưng ông luôn ở bên động viên. Ông cười hiền và nói: “Làm việc gì cũng cần kiên nhẫn, cháu ạ.” Câu nói ấy đến giờ em vẫn nhớ mãi.

Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị với rau vườn và cá đồng do ông bắt được. Không khí đầm ấm, tiếng nói cười rộn rã khiến em cảm nhận rõ ràng thế nào là hạnh phúc. Sau bữa cơm, bà kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, còn em thì nằm bên cạnh, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Khoảnh khắc ấy bình yên đến lạ.

Chuyến đi chỉ kéo dài vài ngày nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Em hiểu hơn về sự vất vả của ông bà, về những hi sinh thầm lặng của gia đình để em có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Em cũng nhận ra rằng hạnh phúc không phải là những điều to lớn, mà đôi khi chỉ là những phút giây được ở bên người thân, cùng nhau chia sẻ và yêu thương.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến về quê năm ấy, lòng em vẫn tràn đầy xúc động. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một trải nghiệm giúp em trưởng thành hơn, biết yêu thương và trân trọng gia đình mình nhiều hơn.


câu 1 :

vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần chân.

câu 2:

-cây đa đã trở thành nơi che chở cho :

+cây đa gọi gió đến .

+cây đa gọi chim về.

+cây đa nuôi thêm nhiều ve.

+cây đa làm bóng cho con trâu.

+cây đa làm bóng mát cho các bác làm.

câu 3 :

Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp bình yên , thanh thản , giản dị nhưng lại vô cùng sống động.

câu 4 :

biện pháp tu từ được thể hiện trong khổ thơ thứ hai là : nhân hóa.

tác dụng :giúp cho bài thơ trở nên sinh động và gần gũi với người đọc hơn . nó còn nói lên tình cảm của tác giả đối với cây đa rất sâu .

câu 5 :

Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm giác thân thương, bình yên và đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ. Cây đa như một chứng nhân lặng lẽ của thời gian, che chở và gắn bó với bao thế hệ người dân quê. Khung cảnh làng quê mộc mạc khiến em thêm yêu những con đường đất, cánh đồng lúa và tiếng chim quen thuộc mỗi sớm mai. Tất cả làm em nhận ra quê hương luôn là nơi ấm áp nhất trong trái tim mình. Em thấy mình cần trân trọng và biết ơn những giá trị giản dị mà thiêng liêng ấy. Để giữ gìn vẻ đẹp của quê hương, em sẽ chăm sóc cây xanh, giữ gìn vệ sinh môi trường và tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ cảnh quan. Đồng thời, em cũng cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

câu 1 :

vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần chân.

câu 2:

-cây đa đã trở thành nơi che chở cho :

+cây đa gọi gió đến .

+cây đa gọi chim về.

+cây đa nuôi thêm nhiều ve.

+cây đa làm bóng cho con trâu.

+cây đa làm bóng mát cho các bác làm.

câu 3 :

Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp bình yên , thanh thản , giản dị nhưng lại vô cùng sống động.

câu 4 :

biện pháp tu từ được thể hiện trong khổ thơ thứ hai là : nhân hóa.

tác dụng :giúp cho bài thơ trở nên sinh động và gần gũi với người đọc hơn . nó còn nói lên tình cảm của tác giả đối với cây đa rất sâu .

câu 5 :

Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm giác thân thương, bình yên và đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ. Cây đa như một chứng nhân lặng lẽ của thời gian, che chở và gắn bó với bao thế hệ người dân quê. Khung cảnh làng quê mộc mạc khiến em thêm yêu những con đường đất, cánh đồng lúa và tiếng chim quen thuộc mỗi sớm mai. Tất cả làm em nhận ra quê hương luôn là nơi ấm áp nhất trong trái tim mình. Em thấy mình cần trân trọng và biết ơn những giá trị giản dị mà thiêng liêng ấy. Để giữ gìn vẻ đẹp của quê hương, em sẽ chăm sóc cây xanh, giữ gìn vệ sinh môi trường và tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ cảnh quan. Đồng thời, em cũng cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

câu 9 : khi

-câu văn đã sử dụng biện pháp tu từ là : nhân hóa.

-tác dụng là : giúp cho bài văn trở nên sinh động , gần gũi với người đọc hơn, nó còn cho thấy rằng sáo đã biết lỗi và cảm thấy rất hối hận .

câu 10 :

_ qua câu truyện "chào mào và sáo sậu" em rút ra được bài học khi mọi người gặp khó khăn chúng ta phải biết giúp đỡ , không nên sống ích kỉ như sáo . sau khi sai phải biết sửa đổi không nên trốn tránh mọi người .

câu 9 :

-câu văn đã sử dụng biện pháp tu từ là : nhân hóa.

-tác dụng là : giúp cho bài văn trở nên sinh động , gần gũi với người đọc hơn, nó còn cho thấy rằng sáo đã biết lỗi và cảm thấy rất hối hận .

câu 10 :

_ qua câu truyện "chào mào và sáo sậu" em rút ra được bài học khi mọi người gặp khó khăn chúng ta phải biết giúp đỡ , không nên sống ích kỉ như sáo . sau khi sai phải biết sửa đổi không nên trốn tránh mọi người .

câu 9 : khi

-câu văn đã sử dụng biện pháp tu từ là : nhân hóa.

-tác dụng là : giúp cho bài văn trở nên sinh động , gần gũi với người đọc hơn, nó còn cho thấy rằng sáo đã biết lỗi và cảm thấy rất hối hận .

câu 10 :

_ qua câu truyện "chào mào và sáo sậu" em rút ra được bài học khi mọi người gặp khó khăn chúng ta phải biết giúp đỡ , không nên sống ích kỉ như sáo . sau khi sai phải biết sửa đổi không nên trốn tránh mọi người .