Hoàng Tuyết Mai

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Tuyết Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi học sinh, có lẽ ai cũng giữ cho riêng mình một bóng một người thầy, người cô đặc biệt-người không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn là "người lái đò" đưa chúng ta đến những bến bờ ước mơ. Với em, người để lại ấn tượng sâu đậm và tình cảm yêu mến nhất chính là cô Linh, cô giáo chủ nhiệm năm lớp 3 của em.

Cô Linh có một vẻ ngoài rất dịu dàng. Em vẫn nhớ như in đôi mắt sáng, hiền từ sau cặp kính cận và nụ hôn luôn nở trên môi mỗi khi cô bước vào lớp. Giọng nói của cô ấm áp như tiếng mẹ hiền, khiến những bài học Tiếng Việt 4 khô khan trở nên sinh động và tràn đầy cảm xúc. Khi cô đọc thơ, cả lớp như được đắm chìm mình trong một thế giới khác, nơi có cánh cò bay lả và những bài học làm người sâu sắc.

Những điều khiến em yêu quý cô nhất không chỉ là những bài giảng hay, mà chính là sự tận tâm và thấu hiểu. Có một lần, vì mải chơi nên em đã bị điểm kém trong bài kiểm tra. Khi ấy, em vừa lo sợ vừa xấu hổ. Nhưng cô không hề trách phạt gay gắt. Cô đã gọi em lại sau giờ học, nhẹ nhàng hỏi han và nhắc nhở"điểm số 0 định nghĩa con người em, nhưng thái độ học tập sẽ quyết định tương lai của em". Câu nói ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, giúp em thức tỉnh. Nhờ có sự động viên của cô, em đã nỗ lực hơn và đạt kết quả cao trong những kỳ thi sau đó.

Cô giống như một người bạn lớn, luôn lắng nghe và tâm sự nhỏ to của chúng em. Mỗi khi có bạn trong lớp gặp khó khăn hay ốm đau, cô đều là người đầu tiên hỏi thăm, chăm sóc. Những cử chỉ ân cần ấy đã gắn kết cả lớp lại thành một gia đình nhỏ hạnh phúc.

Thời gian trôi đi, dù sau này em có học thêm nhiều thầy cô khác, nhưng hình bóng cô Linh vẫn mãi viện nguyên trong trái tim em. Cô đã gieo vào lòng em những hạt mầm tri thức và cả lòng nhân hậu. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt đã không phụ lòng mong mỏi của cô, để một ngày nào đó trở về, em có thể tự hào thưa với cô"em đã làm được rồi, cô ơi!"


Trong cuộc đời mỗi học sinh, có lẽ ai cũng có một "người lái đò" đặc biệt là mình mãi ghi nhớ. Với em, người đó chính là cô Linh-cô giáo dạy chủ nhiệm năm lớp 3.

Em vẫn nhớ như in ngày đầu tiên bước vào lớp, hình ảnh cô hiện lên thật dịu dàng. Cô có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài luôn thoang thoảng mùi hương bồ kết. Ánh mắt cô hiền từ, như lúc nào cũng dõi theo và kích lại chúng em.

Những giờ học của cô không bao giờ nhàm chán. Giọng cô ấm áp, truyền cảm, khi bỗng khi trầm đưa chúng em vào thế giới của những bài ca dao, những câu chuyện cổ tích đầy Nhân văn. Có những lần em mệt mỏi hay lơ đãng, chỉ cần chạm vào ánh mắt trìu mến của cô là em như được tiếp thêm động lực để tập trung hơn.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần em bị điểm kém bài kiểm tra giữa kì. Lúc đó em rất thất vọng và bật khóc. Cô đã nhẹ nhàng đến bên, đặt tay lên vai em và nói "thất bại không đáng sợ,quan trọng là em học được từ nó". Cô tin em làm được."loài động viên giảm đơn ấy đã trở thành điểm tựa giúp em nỗ lực và đạt kết quả cao trong kỳ thi cuối cấp.

Đối với em, cô không chỉ là người truyền dạy kiến thức mà còn là người mẹ thứ hai, người bạn lớn luôn lắng nghe và thấu hiểu. Dù mai này có đi xa, hình bóng cô và những bài học làm người quý giá vẫn sẽ mãi nằm trong một góc trang trọng nhất trong trái tim em.

Em tắm rửa sex của Hoàng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô. Cảm ơn cô-người đã thắp sáng ngọn lửa tri thức và tình yêu thương trong em.

Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là vị lãnh tụ kính yêu, người cha già dân tộc vĩ đại. Mỗi khi nhắc về người, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả, đặc biệt là khi nghĩ về giây phút người rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước vào mùa hè năm 1911.

Hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành với đôi bàn tay trắng, bước xuống con tàu Amiral Latouche -Treville ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ đã trở thành một biểu tượng bất diệt và lòng yêu nước . Trong bối cảnh đất nước đang chìm trong đêm tối của ách nô lệ, người đã không chọn con đường vinh hoa phú quý cho riêng mình mà chọn dấm thân vào gian khổ. Tôi cảm thấy vô cùng khâm phục ý chí sắt đá và tầm nhìn xa trông rộng của người. Khi ấy, người ra đi chị với một mục tiêu duy nhất "tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho tổ quốc tôi".

Nghĩ về năm tháng bôn ba nơi xứ người, làm đủ mọi nghề từ phụ bếp, quyết Tuyết đến viết báo... Tôi càng thêm xót xa và biết ơn sâu sắc. Những vất vả ấy không làm tròn lòng người chiến sĩ trẻ, bởi trong tim người luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước. Cuộc chia ly với quê hương, gia đình ngày ấy hẳn đã để lại trong lòng người biết bao nỗi niềm đau đớn. Nhưng chính sự hi sinh tình riêng vì nghĩa lớn ấy đã mở ra ánh sáng hi vọng cho cả một dân tộc.

Sự kiện đến Nhà Rồng không chỉ là một hành trình cá nhân, mà là bước ngoặt vĩ đại của lịch sử Việt Nam. Nhờ có quyết định dũng cảm ngày ấy, chúng ta mới có được độc lập, tự do như ngày hôm nay.

Bác đã đi xa, nhưng hình ảnh người và chí hướng cứu nước vĩ đại luôn sống mãi. Là một học sinh, tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức đã xứng đáng với sự hi sinh của bác, góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, có những tác phẩm không cần dùng những lời lẽ đau búa lớn nhưng vẫn đủ sức lay động lòng người. Tản văn "người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương là một tác phẩm như thế. Hình ảnh gì Bảy với sự hi sinh thầm lặng, bàn bị suốt cả một đời người đã để lại trong tôi những niềm xúc động và sự ngưỡng mộ khôn nguôi

Đọc tác phẩm, tôi không khỏi xót xa trước hoàn cảnh của gì Bảy. Dì kết hôn chị mới được một tháng thì chồng phải lên đường ra Bắc tập kết. Kể từ giây phút ấy, cuộc đời gì gắn liền với hai chữ "chờ đợi". Sự hi sinh của dì trước hết nằm ở việc gì đã dành trọn vẹn tuổi thanh xuân đẹp nhất của người con gái để đổi lấy một lời hứa, một niềm tin và ngày đoàn tụ. 20 năm đằng đẵng, dì vẫn ngồi đó, trước hiên nhà, nhìn ra con đường phía trước với hi vọng mong manh

Điều khiến tôi cảm phục nhất chính là sự kiên trì, thủy chung son sắc của gì. Trong suốt những năm tháng ấy, không thiếu những lời dạm hỏi, những cơ hội để dì tìm kiếm một hạnh phúc mới, một chỗ dựa cho tuổi già. Thế nhưng, dì đã khước từ tất cả, bởi nó không chỉ là việc chịu đựng gian khổ và vật chất, mà còn là sự trống trải, héo ngon và tâm hồn qua từng ngày tháng.

Khi nhận được tin chồng đã hy sinh, sự hi sinh của gì Bảy lại càng trở nên đau đớn và thầm lặng hơn bao giờ hết. Gì không khóc lóc ầm ĩ, gì đón nhận nỗi đau một cách lặng lẽ như chính cách gì đã chờ đợi. Dì tiếp tục sống, tiếp tục thờ phụng chồng và coi gia đình chồng như gia đình mình. Hình ảnh gì Bảy lúc về già, vẫn ngồi trước hiên nhà như một thói quen, gọi lên trong tôi một nỗi buồn man mách nhưng cũng đầy sự kính trọng. Gì chính là biểu tượng cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam là nhẫn nại, hy sinh và đầy lòng vị tha

Gấp lại trang sách, hình ảnh gì vậy ngồi bên hiên nhà vẫn còn ám ảnh mãi trong tâm trí tôi. Qua nhân vật này, tôi càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và sự tự do mà chúng ta đang có hôm nay-một nền Hòa Bình được đổi bằng cả cuộc đời và nước mắt của những người phụ nữ như gì vậy. Dì đã dạy cho tôi bài học về lòng thủy chung và sự hi sinh cao thương trong cuộc đời.