Nguyễn Dương Khánh Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Dương Khánh Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản Hoa rừng là tự sự , kết hợp với miêu tả và biểu cảm. Câu 2. Nhân vật Phước hái hoa để trang trí cho lễ kết nạp đoàn viên mới của đơn vị vào buổi tối, vì nơi đơn vị của cô ở không có hoa. Câu 3. Nhân vật Phước được khắc họa với nhiều phẩm chất đáng quý: Dũng cảm, kiên cường: một mình xuyên rừng trong mưa bão và bom đạn để dẫn đường cho bộ đội. Có trách nhiệm, tận tụy với nhiệm vụ: dẫn đường cho các chiến sĩ vượt qua quãng đường nguy hiểm. Giản dị, khiêm tốn và giàu tình cảm: sẵn sàng mang ba lô giúp đồng đội, mời sắn Thăng ăn, không hề giận khi bị hiểu lầm. Hồn nhiên, lạc quan: vẫn hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên. Câu 4. Văn bản được kể theo ngôi kể thứ ba. Tác dụng: giúp người kể quan sát và kể lại câu chuyện một cách khách quan, đồng thời có thể miêu tả hành động, suy nghĩ và cảm xúc của nhiều nhân vật, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp của nhân vật Phước. Câu 5 : Từ văn bản, em rút ra bài học rằng khi đánh giá một người, chúng ta không nên vội vàng hay chỉ nhìn vào bề ngoài. Nhiều khi vì chưa hiểu hoàn cảnh hoặc việc làm của người khác mà ta dễ có những suy nghĩ sai lầm. Cần biết quan sát, lắng nghe và đặt mình vào hoàn cảnh của họ trước khi nhận xét. Đồng thời, mỗi người cũng nên sống khiêm tốn, bao dung như nhân vật Phước. Khi biết thấu hiểu và tôn trọng người khác, các mối quan hệ trong cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Câu 1 : Văn bản Hoa rừng của Dương Thị Xuân Quý đã khắc họa vẻ đẹp đáng quý của người con gái giao liên Phước trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ. Trước hết, tác phẩm làm nổi bật hình ảnh Phước là một cô gái dũng cảm, kiên cường và giàu trách nhiệm. Cô đã không quản mưa bão, bom đạn, xuyên rừng suốt đêm để dẫn đường cho bộ đội đến nơi an toàn. Dù rất mệt mỏi, cô vẫn tiếp tục nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn chiến sĩ khác mà không hề than vãn. Không chỉ vậy, Phước còn là một người giản dị, khiêm tốn và giàu lòng vị tha. Khi bị các chiến sĩ hiểu lầm và có những lời nói thiếu tôn trọng, cô không hề giận mà vẫn cư xử chân thành, tự nhiên. Hình ảnh cô gái vừa ăn sắn luộc, vừa nhặt lá khô rít vào vết vắt cắn cho thấy sự chịu đựng thầm lặng và tinh thần lạc quan của cô. Đặc biệt, chi tiết Phước hái hoa để trang trí cho lễ kết nạp đoàn viên đã thể hiện tâm hồn trong sáng, yêu đời giữa hoàn cảnh chiến tranh khắc nghiệt. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp bình dị mà cao quý của những con người âm thầm cống hiến cho đất nước.

Câu 2 : Trong văn bản Hoa rừng, các chiến sĩ ban đầu đã hiểu lầm và có thái độ thiếu tôn trọng đối với Phước vì cho rằng cô dửng dưng trước sự mệt mỏi của họ. Tuy nhiên, khi biết được những gì cô đã trải qua trước đó, họ mới nhận ra sự dũng cảm và tận tụy của cô. Từ câu chuyện ấy, ta có thể thấy một vấn đề đáng suy ngẫm trong cuộc sống: sự thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận và đánh giá những người xung quanh. Cảm thông là khả năng thấu hiểu và chia sẻ với hoàn cảnh, cảm xúc của người khác. Khi có sự cảm thông, con người sẽ biết đặt mình vào vị trí của người khác để suy nghĩ và hành động. Ngược lại, thiếu cảm thông khiến chúng ta dễ vội vàng phán xét, hiểu sai hoặc có những thái độ không đúng với người xung quanh. Trong thực tế cuộc sống, hiện tượng thiếu cảm thông vẫn diễn ra khá phổ biến. Nhiều người chỉ nhìn vào một hành động hoặc biểu hiện bên ngoài mà vội vàng đưa ra nhận xét. Chẳng hạn, có người cho rằng bạn bè lạnh lùng khi họ im lặng, nhưng không biết rằng họ đang gặp khó khăn. Có người phê phán cha mẹ nghiêm khắc mà không hiểu rằng đó là cách cha mẹ lo lắng cho tương lai của con. Những suy nghĩ phiến diện như vậy dễ làm tổn thương người khác và gây ra những hiểu lầm không đáng có. Nguyên nhân của tình trạng này có thể xuất phát từ sự nóng vội, thiếu kiên nhẫn hoặc thói quen chỉ nhìn nhận sự việc theo cảm xúc cá nhân. Đôi khi con người quá chú ý đến cái tôi của mình mà quên đi việc lắng nghe và thấu hiểu người khác. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình sự cảm thông và tôn trọng đối với mọi người. Trước khi đánh giá ai đó, hãy bình tĩnh tìm hiểu hoàn cảnh và suy nghĩ của họ. Đồng thời, cần học cách lắng nghe, chia sẻ và nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau. Khi biết cảm thông, chúng ta không chỉ tránh được những hiểu lầm mà còn góp phần xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống. Câu chuyện trong Hoa rừng nhắc nhở chúng ta rằng đằng sau mỗi con người đều có những câu chuyện và sự hi sinh thầm lặng. Vì thế, hãy luôn sống với sự thấu hiểu và lòng cảm thông, để cuộc sống trở nên nhân ái và ý nghĩa hơn.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản Hoa rừng là tự sự , kết hợp với miêu tả và biểu cảm

Câu 2. Nhân vật Phước hái hoa để trang trí cho lễ kết nạp đoàn viên mới của đơn vị vào buổi tối, vì nơi đơn vị của cô ở không có hoa.

Câu 3. Nhân vật Phước được khắc họa với nhiều phẩm chất đáng quý: Dũng cảm, kiên cường: một mình xuyên rừng trong mưa bão và bom đạn để dẫn đường cho bộ đội. Có trách nhiệm, tận tụy với nhiệm vụ: dẫn đường cho các chiến sĩ vượt qua quãng đường nguy hiểm. Giản dị, khiêm tốn và giàu tình cảm: sẵn sàng mang ba lô giúp đồng đội, mời sắn Thăng ăn, không hề giận khi bị hiểu lầm. Hồn nhiên, lạc quan: vẫn hái hoa để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên.

Câu 4. Văn bản được kể theo ngôi kể thứ ba. Tác dụng: giúp người kể quan sát và kể lại câu chuyện một cách khách quan, đồng thời có thể miêu tả hành động, suy nghĩ và cảm xúc của nhiều nhân vật, từ đó làm nổi bật vẻ đẹp của nhân vật Phước.

Câu 5 : Từ văn bản, em rút ra bài học rằng khi đánh giá một người, chúng ta không nên vội vàng hay chỉ nhìn vào bề ngoài. Nhiều khi vì chưa hiểu hoàn cảnh hoặc việc làm của người khác mà ta dễ có những suy nghĩ sai lầm. Cần biết quan sát, lắng nghe và đặt mình vào hoàn cảnh của họ trước khi nhận xét. Đồng thời, mỗi người cũng nên sống khiêm tốn, bao dung như nhân vật Phước. Khi biết thấu hiểu và tôn trọng người khác, các mối quan hệ trong cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Câu 1 : Sau khi đọc bài thơ Mùa cỏ nở hoa của Hồng Vũ, em cảm nhận được một tình mẫu tử vô cùng ấm áp, dịu dàng và thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ ví mình như “cánh đồng” còn con là “cỏ nở hoa trong lòng mẹ” đã gợi lên sự bao dung, rộng lớn của tình mẹ. Dù cánh đồng ấy không “rộng dài như sông bể” nhưng vẫn đủ chở che, nuôi dưỡng và nâng đỡ con trưởng thành. Qua những hình ảnh đẹp đẽ như nắng, sao, sương sớm hay cỏ xanh nở hoa, bài thơ đã khắc họa tình yêu thương bền bỉ, âm thầm mà sâu sắc của người mẹ dành cho con. Mẹ mong con được lớn lên hồn nhiên, mạnh mẽ và mang lại vẻ đẹp cho cuộc đời, giống như cỏ xanh phủ kín cánh đồng. Đặc biệt, câu thơ “Niềm hạnh phúc giản đơn và bé nhỏ / Được bên con mãi mãi đến vô cùng” khiến em vô cùng xúc động. Hóa ra, niềm hạnh phúc lớn lao của mẹ đôi khi chỉ giản dị là được ở bên con. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn trong cuộc sống.

Câu 2 : Tình mẫu tử từ lâu đã được xem là một trong những tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất của con người. Bài thơ Mùa cỏ nở hoa đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương bền bỉ, bao dung dành cho con. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay vẫn có không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không coi trọng cha mẹ – một thực trạng đáng buồn cần được suy ngẫm.

Cha mẹ là những người đã sinh thành, nuôi dưỡng và hi sinh rất nhiều để con cái có thể trưởng thành. Từ khi con còn nhỏ, cha mẹ đã dành cho con tất cả tình yêu thương, sự chăm sóc và cả những vất vả, nhọc nhằn. Tình yêu ấy giống như cánh đồng trong bài thơ, âm thầm nuôi dưỡng “cỏ” lớn lên từng ngày. Vì vậy, việc con cái yêu thương, kính trọng và hiếu thảo với cha mẹ không chỉ là đạo lý truyền thống mà còn là bổn phận tự nhiên của mỗi con người.

Thế nhưng trong xã hội hiện nay, vẫn có những người con sống ích kỉ, vô tâm, chỉ biết quan tâm đến bản thân mà quên đi công lao của cha mẹ. Có người thờ ơ trước sự vất vả của cha mẹ, không quan tâm, chia sẻ hay giúp đỡ khi cha mẹ già yếu. Thậm chí, một số người còn có thái độ hỗn hào, thiếu tôn trọng với cha mẹ. Những hành động ấy không chỉ làm tổn thương tình cảm gia đình mà còn đi ngược lại những giá trị đạo đức tốt đẹp của dân tộc

. Nguyên nhân của thực trạng này có thể xuất phát từ lối sống thực dụng, sự ảnh hưởng của những giá trị vật chất hoặc sự thiếu giáo dục về lòng biết ơn. Nhiều người trẻ mải mê với cuộc sống riêng mà quên mất rằng cha mẹ luôn cần sự quan tâm, yêu thương của con cái.

Để khắc phục tình trạng này, mỗi người cần nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của tình mẫu tử. Chúng ta nên thể hiện lòng hiếu thảo bằng những hành động cụ thể như kính trọng cha mẹ, quan tâm, chia sẻ với cha mẹ và cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người tốt. Đôi khi chỉ một lời hỏi han, một hành động nhỏ cũng đủ làm cha mẹ cảm thấy ấm lòng.

Tình mẫu tử là món quà vô giá mà cuộc đời ban tặng cho mỗi con người. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và gìn giữ tình cảm ấy khi còn có thể, để không phải hối tiếc khi thời gian đã trôi qua.


Câu 1. Bài thơ Mùa cỏ nở hoa được viết theo thể thơ tự do

Câu 2. Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ đang trò chuyện, bày tỏ tình yêu thương và những mong ước dành cho con.

Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong các từ ngữ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát khúc mùa xuân”. Tác giả đã gán cho cỏ những đặc điểm, hành động của con người như thơm thảo, hát. Tác dụng: làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, gần gũi; thể hiện niềm vui, sức sống của thiên nhiên và cũng là niềm hạnh phúc, niềm tự hào của người mẹ khi thấy con lớn lên, trưởng thành.

Câu 4. Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con được lớn lên hồn nhiên, khỏe mạnh, sống tốt đẹp và mang lại những điều tươi mới cho cuộc đời, giống như cỏ xanh phủ khắp cánh đồng, làm cho đất mẹ trở nên xanh tươi, tràn đầy sức sống.

Câu 5. Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử thiêng liêng, mỗi chúng ta cần luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Chúng ta nên chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Ngoài ra, cần giúp mẹ những công việc trong gia đình như dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn hoặc chăm sóc em nhỏ. Khi mẹ mệt mỏi, hãy quan tâm, hỏi han và chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Những hành động nhỏ nhưng chân thành sẽ giúp tình cảm giữa mẹ và con ngày càng bền chặt và ấm áp.

Bài thơ Khi mùa mưa đến của Lê Cảnh Nhạc gợi lên cảm hứng sâu sắc về mùa mưa và cuộc sống quê hương. Trong cảm nhận của em, cảm hứng chủ đạo của nhà thơ là niềm vui và sự xúc động trước vẻ đẹp của thiên nhiên khi mùa mưa về. Mưa không chỉ làm cho cảnh vật trở nên tươi tốt, tràn đầy sức sống mà còn khơi dậy trong lòng người niềm hi vọng về những mùa màng no đủ. Những hình ảnh như “làng ta tươi tốt một triền đê”, “hương đất bãi”, hay “bãi nâu ngô thắm” gợi lên một bức tranh quê hương mộc mạc, giàu sức sống và đầy tình yêu thương. Đặc biệt, câu thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện khát vọng được gắn bó, cống hiến và vun đắp cho quê hương như phù sa bồi đắp cho bãi bờ. Qua đó, bài thơ bộc lộ tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với thiên nhiên, quê hương và cuộc sống lao động của con người

“Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện khát vọng sống đẹp, sống cống hiến và hi sinh thầm lặng để mang lại giá trị tốt đẹp cho cuộc đời và cho người khác.


Trong nền văn học thế giới, có nhiều tác phẩm để lại trong lòng người đọc những cảm xúc sâu sắc về tình người và số phận con người. Nhà văn An-đéc-xen là một trong những tác giả nổi tiếng với những truyện cổ tích giàu tính nhân văn. Truyện ngắn Cô bé bán diêm của ông đã khiến bao thế hệ độc giả xúc động bởi câu chuyện về một em bé nghèo khổ phải sống trong cảnh cô đơn, lạnh lẽo giữa đêm đông giá rét. Qua tác phẩm, nhà văn không chỉ bày tỏ lòng thương cảm đối với những con người bất hạnh mà còn gửi gắm thông điệp về tình yêu thương trong cuộc sống. An-đéc-xen là nhà văn Đan Mạch nổi tiếng với nhiều truyện cổ tích đặc sắc dành cho thiếu nhi và người lớn. Cô bé bán diêm là một trong những truyện ngắn tiêu biểu của ông, kể về một cô bé nghèo phải đi bán diêm vào đêm giao thừa lạnh giá. Câu chuyện xoay quanh hình ảnh cô bé nhỏ bé, đáng thương trong một xã hội thờ ơ và thiếu tình người. Truyện kể rằng trong đêm giao thừa rét buốt, một cô bé nghèo đi bán diêm trên đường phố. Vì không bán được bao diêm nào nên em không dám về nhà vì sợ bị cha đánh. Em ngồi nép vào một góc tường, vừa lạnh vừa đói. Để sưởi ấm, cô bé lần lượt quẹt từng que diêm. Mỗi lần que diêm sáng lên, em lại nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ và ấm áp: lò sưởi, bàn ăn thịnh soạn, cây thông Noel rực rỡ và đặc biệt là hình ảnh người bà hiền từ đã qua đời. Cuối cùng, cô bé quẹt hết những que diêm còn lại để giữ bà ở lại bên mình. Khi ánh sáng tắt, cô bé cũng ra đi trong đêm lạnh giá. Sáng hôm sau, người ta thấy em đã chết cóng với nụ cười trên môi và những que diêm cháy dở bên cạnh. Qua câu chuyện, nhà văn đã khắc họa số phận đáng thương của cô bé bán diêm. Em phải sống trong cảnh nghèo đói, thiếu thốn và không nhận được sự quan tâm từ những người xung quanh. Hình ảnh cô bé co ro trong đêm đông lạnh giá khiến người đọc vô cùng xót xa. Những giấc mơ hiện ra khi que diêm cháy lên thể hiện khát vọng giản dị của em: được sưởi ấm, được ăn no, được vui vẻ như bao đứa trẻ khác và đặc biệt là được sống trong tình yêu thương của người thân. Điều đó cho thấy cô bé không chỉ thiếu thốn vật chất mà còn thiếu cả tình cảm. Bên cạnh nội dung cảm động, truyện còn gây ấn tượng bởi nhiều đặc sắc nghệ thuật. Tác giả xây dựng cốt truyện đơn giản nhưng đầy ý nghĩa. Nghệ thuật tương phản giữa cái lạnh giá, tối tăm của thực tại với những hình ảnh ấm áp trong tưởng tượng đã làm nổi bật số phận bất hạnh của cô bé. Ngôn ngữ truyện giản dị, giàu cảm xúc và hình ảnh, giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được nỗi đau và ước mơ của nhân vật. Nhân vật cô bé bán diêm được khắc họa rất chân thực và giàu tính nhân văn. Cô bé bán diêm là một truyện ngắn giàu giá trị nhân đạo. Qua câu chuyện, An-đéc-xen đã bày tỏ lòng thương cảm sâu sắc đối với những con người nghèo khổ, đồng thời lên án sự thờ ơ, vô cảm của xã hội trước nỗi đau của họ. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ những người kém may mắn hơn trong cuộc sống. Đọc xong truyện Cô bé bán diêm, người đọc không khỏi xúc động và suy ngẫm. Câu chuyện tuy buồn nhưng để lại bài học ý nghĩa về lòng nhân ái và sự cảm thông giữa con người với con người. Chính vì vậy, tác phẩm vẫn luôn sống mãi trong lòng bạn đọc qua nhiều thế hệ .

Bài thơ Khi mùa mưa đến của Lê Cảnh Nhạc gợi lên cảm hứng sâu sắc về mùa mưa và cuộc sống quê hương. Trong cảm nhận của em, cảm hứng chủ đạo của nhà thơ là niềm vui và sự xúc động trước vẻ đẹp của thiên nhiên khi mùa mưa về. Mưa không chỉ làm cho cảnh vật trở nên tươi tốt, tràn đầy sức sống mà còn khơi dậy trong lòng người niềm hi vọng về những mùa màng no đủ. Những hình ảnh như “làng ta tươi tốt một triền đê”, “hương đất bãi”, hay “bãi nâu ngô thắm” gợi lên một bức tranh quê hương mộc mạc, giàu sức sống và đầy tình yêu thương. Đặc biệt, câu thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện khát vọng được gắn bó, cống hiến và vun đắp cho quê hương như phù sa bồi đắp cho bãi bờ. Qua đó, bài thơ bộc lộ tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với thiên nhiên, quê hương và cuộc sống lao động của con người

“Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” diễn tả khát vọng được dâng hiến, âm thầm bồi đắp và thủy chung chờ đợi trong tình yêu, giống như phù sa lặng lẽ làm giàu cho bờ bãi.