Đào Mạnh Huy
Giới thiệu về bản thân
+) Mặt phẳng (SAB) chứa đường thẳng AB song song với mặt phẳng (P) nên mặt phẳng (SAB) cắt mặt phẳng (P) theo giao tuyến song song với AB. Vẽ EF // AB (F thuộc SB) thì EF là giao tuyến của (P) và (SAB).
+) Mặt phẳng (SAD) chứa đường thẳng AD song song với mặt phẳng (P) nên mặt phẳng (SAD) cắt mặt phẳng (P) theo giao tuyến song song với AD. Vẽ EG // AD (G thuộc SD) thì EG là giao tuyến của (P) và (SAD).
+) Trong mặt phẳng (SCD), qua G vẽ đường thẳng song song với CD cắt SC tại H.
Ta có: GH // CD và CD // AB nên GH // AB, do đó GH nằm trong mặt phẳng (P).
Vì G thuộc SD nên G thuộc mặt phẳng (SCD) và H thuộc SC nên H thuộc mặt phẳng (SCD), do đó GH nằm trong mặt phẳng (SCD).
Vậy GH là giao tuyến của (P) và (SCD).
+) Nối H với F, ta có H thuộc SC nên H thuộc mặt phẳng (SBC). Vì F thuộc SB nên F thuộc mặt phẳng (SBC). Do đó, HF nằm trong mặt phẳng (SBC).
Lại có H và F đều thuộc (P) nên HF nằm trong mặt phẳng (P).
Vậy HF là giao tuyến của (P) và (SBC).
+) Ta có: EF // AB và GH // AB nên EF // GH, do vậy tứ giác EFHG là hình thang.
Câu 1:
Đoạn trích "Người trong bao" khắc họa Bê-li-cốp như một điển hình của lối sống thu mình, sợ hãi sự thay đổi và luôn tìm cách trốn tránh thực tại. Nhân vật này mang đến một cái nhìn sâu sắc về sự ảnh hưởng tiêu cực của tư tưởng bảo thủ, giáo điều đối với xã hội.Bê-li-cốp hiện lên với những biểu hiện kỳ dị, từ trang phục kín mít đến cách sống khép kín, luôn lo sợ những điều bất trắc có thể xảy ra. Hắn ta ám ảnh bởi những quy tắc, thông tư, chỉ thị, và luôn tìm cách áp đặt chúng lên người khác. Sự sợ hãi và ám ảnh này không chỉ giới hạn trong cuộc sống cá nhân mà còn lan tỏa, kìm hãm sự phát triển của cả một cộng đồng. Bê-li-cốp trở thành biểu tượng của sự trì trệ, bảo thủ, một "cái bao" khổng lồ trùm lên tư tưởng và hành động của mọi người.Qua nhân vật Bê-li-cốp, nhà văn Chekhov đã lên án mạnh mẽ lối sống hèn nhát, thụ động, đồng thời cảnh báo về sự nguy hiểm của những tư tưởng bảo thủ, giáo điều có thể kìm hãm sự phát triển của xã hội. Bê-li-cốp không chỉ là một nhân vật văn học mà còn là một hình ảnh mang tính biểu tượng, gợi nhắc chúng ta về những "người trong bao" vẫn còn tồn tại trong xã hội hiện đại.
Câu 2
Vùng an toàn là trạng thái quen thuộc, thoải mái mà mỗi người tự tạo ra cho mình. Tuy nhiên, việc quá lâu ở trong vùng an toàn có thể kìm hãm sự phát triển cá nhân. Bước ra khỏi vùng an toàn là một hành động cần thiết để khám phá tiềm năng, đối mặt với thử thách và trưởng thành hơn.
Khi bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta buộc phải đối mặt với những điều mới mẻ, những thử thách chưa từng trải qua. Quá trình này giúp chúng ta khám phá ra những khả năng tiềm ẩn mà trước đây chưa từng biết đến. Việc vượt qua những giới hạn bản thân sẽ mang lại sự tự tin và động lực để tiếp tục chinh phục những mục tiêu lớn hơn.Vùng an toàn thường đồng nghĩa với sự lặp lại và thiếu tính sáng tạo. Khi bước ra khỏi đó, chúng ta có cơ hội tiếp xúc với những môi trường mới, những kiến thức mới và những kỹ năng mới. Việc học hỏi và thích nghi với những điều mới mẻ giúp chúng ta trở nên linh hoạt, sáng tạo và có khả năng giải quyết vấn đề tốt hơn.
Bước ra khỏi vùng an toàn cũng đồng nghĩa với việc mở rộng mối quan hệ, giao lưu với những người có nền văn hóa, quan điểm khác nhau. Điều này giúp chúng ta có cái nhìn đa chiều hơn về thế giới, hiểu rõ hơn về bản thân và những người xung quanh. Việc mở rộng tầm nhìn và thế giới quan sẽ giúp chúng ta trở nên khoan dung, cởi mở và dễ dàng thích nghi với những thay đổi của cuộc sống. Bước ra khỏi vùng an toàn đòi hỏi sự can đảm để đối mặt với những nỗi sợ hãi. Khi vượt qua được những nỗi sợ hãi này, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ, tự tin và trưởng thành hơn. Quá trình này giúp chúng ta nhận ra rằng những điều mình từng lo sợ không đáng sợ như mình nghĩ, và rằng mình có khả năng đối phó với mọi thử thách.
Việc bước ra khỏi vùng an toàn là một hành trình đầy thử thách nhưng cũng đầy ý nghĩa. Nó giúp chúng ta khám phá tiềm năng bản thân, phát triển kỹ năng và kiến thức, mở rộng tầm nhìn và thế giới quan, vượt qua nỗi sợ hãi và trưởng thành hơn. Hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn để sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn.
Câu 1 :
- Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là: Tự sự.
Câu 2
Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp.
Câu 3
- Đoạn trích được kế theo ngôi thứ nhất.
- Tác dụng:
+ Tăng tính chân thực, khách quan:
Người kể là nhân vật trực tiếp chứng kiến và sống cùng Bê-li-cốp nên câu chuyện có độ tin cậy cao.
+ Thể hiện rõ thái độ, cảm xúc của người kể (vừa châm biếm, vừa phê phán, vừa ngán ngẩm).
+ Góp phần làm nổi bật bầu không khí ngột ngạt, sợ hãi bao trùm cả trường học và thành phố.
Câu 4
- Những chi tiết miêu tả chân dung Bê-li-cốp:
Đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông.
Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu; và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao ấy cũng đặt trong bao; cả bộ mặt hắn ta nữa dường như cũng ở trong bao vì lúc nào hắn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên.
+
Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông.
- Nhan đề đoạn trích được đặt là Người trong bao vì:
+ Tất cả những đồ vật của Bê-li-cốp đều được đặt trong những cái bao kín.
+ Ngay cả chính bản thân Bê-li-cốp cũng tự ẩn mình vào trong những cái "bao", cắt đi mọi giao cảm với đời.
+ Chiếc bao là ấn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình.
Câu 5 :
- Bài học rút ra từ đoạn trích: Phải sống dũng cảm, hết mình, dám chấp nhận tổn thương.
- Vì: Nếu cứ giấu mình, chúng ta sẽ không bao giờ có thể phát triển, và rộng ra, cả xã hội sẽ bị chậm lại theo.
Chi tiết miêu tả con người
- "Ngẩn ngơ trông": Hành động "ngẩn ngơ trông" thể hiện sự đắm chìm, say mê của con người trước vẻ đẹp của mùa xuân. Nó cũng gợi lên một chút bâng khuâng, xao xuyến trong lòng người.
- "Khách xa": Sự xuất hiện của "khách xa" cho thấy sự giao hòa giữa con người và cuộc sống, nhưng đồng thời cũng gợi lên cảm giác cô đơn, lạc lõng của nhân vật trữ tình giữa khung cảnh mùa xuân tươi đẹp.
- "Xuân về": Sự cảm nhận "Xuân về" cho thấy sự hòa nhập của con người vào nhịp điệu của thiên nhiên, cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy.
Nhận xét về tâm trạng nhân vật trữ tình
Qua những chi tiết trên, ta thấy nhân vật trữ tình trong bài thơ "Mùa xuân chín" mang một tâm trạng phức tạp:
- Yêu đời, say mê vẻ đẹp của mùa xuân: Nhân vật trữ tình cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của mùa xuân, từ những chi tiết nhỏ nhất như "sóng cỏ xanh tươi" đến bức tranh toàn cảnh của "ánh xuân".
- Cô đơn, bâng khuâng: Sự xuất hiện của "khách xa" và hành động "ngẩn ngơ trông" cho thấy nhân vật trữ tình có một nỗi cô đơn, bâng khuâng trong lòng. Có lẽ, giữa khung cảnh mùa xuân tươi đẹp, nhân vật trữ tình cảm thấy lạc lõng, cô đơn hoặc có những nỗi niềm riêng khó chia sẻ.
- Nhạy cảm, tinh tế: Nhân vật trữ tình có khả năng cảm nhận tinh tế những biến chuyển của thiên nhiên và những cảm xúc trong lòng người. Điều này cho thấy một tâm hồn nhạy cảm, giàu cảm xúc.
Những từ ngữ, hình ảnh thể hiện trạng thái "chín" của mùa xuân:
- "Mùa xuân chín": Tên bài thơ đã gợi lên một mùa xuân đạt đến độ rực rỡ, viên mãn nhất.
- "Trong làn nắng ửng": Ánh nắng xuân ấm áp, tươi mới, lan tỏa khắp không gian.
- "Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi":Hình ảnh những cô gái rời bỏ những trò vui ngày xuân để theo chồng, gợi sự trưởng thành, chín chắn.
- "Hội lim đôi ta": Hội làng là nơi gặp gỡ, giao duyên, thể hiện sự gắn kết cộng đồng và tình yêu đôi lứa.
- "Khách xa": Sự xuất hiện của "khách xa" mang đến sự mới mẻ, khác lạ cho bức tranh làng quê.
- "Áo đỏ": Màu áo đỏ nổi bật giữa không gian xanh tươi của mùa xuân, tượng trưng cho niềm vui, sự may mắn.
- "Ngồi trên lưng trâu": Hình ảnh bình dị, quen thuộc của làng quê Việt Nam, gợi sự thanh bình, yên ả.
Cảm nhận về thiên nhiên thôn quê mùa xuân qua bài thơ:
Qua bài thơ "Mùa xuân chín", thiên nhiên thôn quê hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, tươi mới và tràn đầy sức sống. Đó là một bức tranh rực rỡ với ánh nắng ấm áp, cây cối đâm chồi nảy lộc, và những hoạt động sinh hoạt đời thường của con người. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp bên ngoài của thiên nhiên mà còn thể hiện sự gắn bó sâu sắc giữa con người và cảnh vật. Mùa xuân trong thơ Hàn Mặc Tử là mùa xuân của tình yêu, của sự sống, của niềm hy vọng.
1,Thi Ca
2, Khát Vọng
3, Thơ Ca Pháp
4, Chấm Dứt
5, Tượng Trưng
6,Tự Nhiên
7, Cá Nhân
1,Quảng Bình
2,Quy Nhơn
3, Bệnh Phong
4,Độc Đáo
5,Mãnh Liệt
6,Phóng Khoáng
7,Gái Quê