Ngô Tuấn Anh
Giới thiệu về bản thân
Chi tiết về con người: Hình ảnh những cô thiếu nữ hiện lên qua tiếng hát "vắt vẻo", qua hành động "cười nắc nẻ" và cảnh "đang thì" đầy sức xuân. Tâm trạng nhân vật trữ tình: Qua cái nhìn thiên nhiên và con người, ta thấy tâm trạng của nhân vật trữ tình có sự chuyển biến từ say mê, rạo rực trước vẻ đẹp của sự sống sang nỗi niềm bâng khuâng, xao động khi nhận ra sự mong manh của thời gian qua câu hỏi tu từ: "Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi?". Đó là nỗi lo âu trước sự biến tan của cái đẹp và hạnh phúc.
1. Trạng thái "chín" của mùa xuân qua từ ngữ, hình ảnh: Từ ngữ: Các từ như "lấm tấm", "vàng rực", "chín rực", "sóng soài" gợi tả sự viên mãn, căng mọng. Hình ảnh: "Làn nắng ửng khói mơ tan": Sự chuyển động nhẹ nhàng, huyền ảo. "Sóng cỏ tươi gợn tới trời": Sức sống tràn trề, bao la. "Tiếng hát của các cô gái": Âm thanh tươi vui, đầy sức sống của tuổi trẻ. 2. Cảm nhận về thiên nhiên thôn quê: Vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống: Thiên nhiên không chỉ có sắc màu mà còn có âm thanh và hương vị, tạo nên một bức tranh xuân đang ở độ đẹp nhất, nồng nàn nhất. Sự giao hòa giữa cảnh và người: Con người (các cô gái) xuất hiện như một phần không thể thiếu, làm cho mùa xuân trở nên sống động và có hồn hơn. Nỗi niềm hoài niệm: Ẩn sau vẻ rực rỡ ấy là tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối của tác giả trước cái đẹp đang ở độ "chín" nhưng cũng dễ phai tàn.
1 quảng bình
2 sài gòn
3 bệnh phong
4 lạ lùng
5 điên loạn
6 phi thường
7 gái quê
Câu 1 quảng bình
Câu 2 sài gòn
Câu 3 bệnh phong
Câu 4 lạ kỳ
Câu 5 điên loạn
Câu 6 phong phú
Câu 7 gái quê