Đặng Minh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Minh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1

Bài thơ Chiếc lá đầu tiên của Hoàng Nhuận Cầm là khúc hoài niệm da diết về tuổi học trò và những rung động đầu đời. Nội dung bài thơ tập trung khắc họa những kỉ niệm trong sáng, hồn nhiên gắn với mái trường, như tiếng ve, hoa phượng, lớp học, sân trường… Tất cả hiện lên vừa gần gũi vừa nhuốm màu tiếc nuối khi thời gian trôi đi không trở lại. Đặc biệt, bài thơ còn gợi lên những cảm xúc đầu đời của tình yêu tuổi học trò, vừa ngây thơ vừa sâu sắc. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do, giúp dòng cảm xúc tuôn chảy tự nhiên, linh hoạt. Ngôn ngữ thơ giàu hình ảnh, giàu sức gợi, kết hợp nhiều biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa, đặc biệt là những hình ảnh độc đáo như “tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” đã tạo nên ấn tượng mạnh. Giọng điệu bài thơ vừa tha thiết, vừa bâng khuâng, thể hiện nỗi nhớ khôn nguôi về một thời đã xa. Qua đó, bài thơ khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu và sự trân trọng đối với những kỉ niệm tuổi học trò.

Câu2

Trong tiểu thuyết Sáu người đi khắp thế gian của James Michener có câu: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật”. Câu nói gợi ra một bài học sâu sắc về hậu quả của những hành động tưởng chừng vô hại. Trước hết, câu văn phản ánh một thực tế: nhiều khi con người hành động chỉ vì vui, vì tò mò mà không ý thức được hậu quả nghiêm trọng đối với người khác. Những đứa trẻ ném đá chỉ nghĩ đó là trò chơi, nhưng với lũ ếch, đó lại là sự sống còn. Từ đó, câu nói nhắc nhở chúng ta phải biết suy nghĩ và chịu trách nhiệm về hành động của mình.

Trong cuộc sống, không ít người vô tình làm tổn thương người khác bằng lời nói hay hành động mà họ cho là “đùa”. Một câu nói trêu chọc, một hành động bộc phát có thể gây ra nỗi đau tinh thần hoặc thậm chí hậu quả nghiêm trọng. Đặc biệt trong môi trường học đường, tình trạng trêu ghẹo, bắt nạt đôi khi bị xem nhẹ, nhưng lại để lại những tổn thương lâu dài cho người bị hại. Vì vậy, mỗi người cần học cách đồng cảm, đặt mình vào vị trí của người khác để tránh gây ra những tổn thương không đáng có.

Bên cạnh đó, câu nói còn nhấn mạnh giá trị của lòng nhân ái và ý thức trách nhiệm. Con người cần biết yêu thương, tôn trọng sự sống, dù là những sinh vật nhỏ bé nhất. Đồng thời, cần suy nghĩ chín chắn trước khi hành động, không nên vì niềm vui nhất thời mà gây ra hậu quả đáng tiếc.

Tóm lại, câu nói của James Michener là lời cảnh tỉnh sâu sắc về cách ứng xử trong cuộc sống. Nó nhắc nhở chúng ta sống có trách nhiệm, biết yêu thương và tránh làm tổn thương người khác, dù chỉ là vô tình.

Câu 1. → Thể thơ: thơ tự do

Câu 2. → Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm

Câu 3. → Ít nhất 5 hình ảnh/dòng thơ: “Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say” “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay” “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” “Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ” “Sân trường đêm - rung xuống trái bàng đêm” “Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi”

→ Nhận xét: Những kỉ niệm ấy rất trong sáng, hồn nhiên, gắn với tuổi học trò (hoa phượng, tiếng ve, lớp học…). Đồng thời mang nỗi buồn man mác, lưu luyến khi chia xa.

Câu 4. Câu thơ: “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” → Biện pháp tu từ: nhân hóa + ẩn dụ (chuyển đổi cảm giác) → Tác dụng: Làm cho tiếng ve trở nên có hình khối, có sức tác động mạnh Gợi cảm giác âm thanh vang lên rõ, sắc, làm xao động không gian Thể hiện tâm trạng bồi hồi, xao xuyến của nhân vật trữ tình.

Câu 5. → Gợi ý trả lời: Em có thể chọn hình ảnh: “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước” → Vì: Hình ảnh độc đáo, giàu tính gợi Diễn tả rõ không khí mùa hè và kỉ niệm học trò Gợi cảm giác vừa trong trẻo vừa da diết, khiến người đọc nhớ mãi.

Câu1

Trong cuộc sống, mỗi con người là một cá thể riêng biệt với suy nghĩ, tính cách và hoàn cảnh khác nhau, vì thế việc tôn trọng sự khác biệt của người khác có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp chúng ta xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp, bởi khi được thấu hiểu và chấp nhận, con người sẽ cảm thấy được trân trọng và gần gũi hơn. Bên cạnh đó, sự khác biệt còn làm cho cuộc sống trở nên đa dạng, phong phú; nếu ai cũng giống nhau, xã hội sẽ trở nên đơn điệu và kém phát triển. Việc tôn trọng người khác cũng thể hiện sự văn minh, trưởng thành trong suy nghĩ của mỗi cá nhân. Ngược lại, nếu chúng ta áp đặt suy nghĩ, phán xét hay kỳ thị những điều khác biệt, điều đó không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến chính ta trở nên hạn hẹp, bảo thủ. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, cảm thông và chấp nhận sự khác biệt như một điều tất yếu của cuộc sống, từ đó hoàn thiện bản thân và góp phần tạo nên một xã hội nhân văn, tiến bộ hơn.

Câu2

Bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư là một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng. Qua những hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, tác giả đã thể hiện nỗi nhớ thương da diết đối với người mẹ đã khuất.

Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê khi “nắng mới” vừa lên. Ánh nắng ấy gợi sự tươi sáng, ấm áp nhưng lại làm dấy lên trong lòng người con nỗi buồn man mác: “lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng”. Tiếng gà trưa, ánh nắng mới đều là những hình ảnh gần gũi, nhưng chính sự quen thuộc ấy lại khơi dậy ký ức xưa cũ, khiến nỗi nhớ mẹ trở nên da diết hơn. Nỗi buồn không ồn ào mà lặng lẽ, thấm sâu, thể hiện sự tinh tế trong cảm xúc của tác giả.

Ở những câu thơ tiếp theo, dòng hồi tưởng đưa người đọc trở về với tuổi thơ của tác giả – khi mẹ còn sống. Hình ảnh “mỗi lần nắng mới reo ngoài nội” gắn với hình bóng người mẹ tảo tần “áo đỏ người đưa trước giậu phơi”. Những chi tiết giản dị ấy đã khắc họa rõ nét một người mẹ hiền hậu, chịu thương chịu khó, luôn gắn bó với công việc đời thường. Qua đó, tình cảm yêu thương, kính trọng của người con dành cho mẹ được bộc lộ một cách chân thành.

Đặc biệt, những câu thơ cuối đã khắc sâu hình ảnh người mẹ trong ký ức: “nét cười đen nhánh sau tay áo”. Dù thời gian trôi qua, hình dáng mẹ vẫn “chửa xóa mờ”, vẫn sống mãi trong tâm trí người con. Nụ cười ấy vừa gần gũi, ấm áp, vừa gợi lên nỗi xót xa vì không thể gặp lại. Cảm xúc hoài niệm hòa quyện với nỗi tiếc thương đã tạo nên chiều sâu cho bài thơ.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh, giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết. Các hình ảnh đời thường như nắng mới, tiếng gà, giậu phơi… được chọn lọc tinh tế, góp phần làm nổi bật cảm xúc nhớ thương sâu sắc.

Tóm lại, Nắng mới không chỉ là nỗi nhớ riêng của tác giả mà còn chạm đến trái tim của nhiều người đọc. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ – một tình cảm thiêng liêng và không gì có thể thay thế.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.

Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): hào phóng ↔ keo kiệt ưa bay nhảy ↔ thích ở nhà

Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Mỗi người có hoàn cảnh, tính cách khác nhau. Những gì ta thấy chỉ là bề ngoài, không đủ để đánh giá đúng. Việc phán xét vội vàng dễ dẫn đến sai lầm và định kiến.

Câu 4. Ý kiến: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Nguy hiểm nhất không phải là bị người khác đánh giá, mà là tự mình tin và sống theo định kiến. Khi đó, ta mất đi suy nghĩ độc lập, bị chi phối, không còn là chính mình.

Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Hãy sống cởi mở, tôn trọng sự khác biệt. Biết lắng nghe bản thân, tránh bị chi phối bởi định kiến của xã hội.

Câu1:

Đoạn thơ trong bài “Phía sau làng” của Trương Trọng Nghĩa gợi lên những cảm xúc bâng khuâng, tiếc nuối về sự đổi thay của làng quê. Hình ảnh “tôi đi về phía tuổi thơ” như một hành trình trở về quá khứ, nơi lưu giữ những ký ức thân thương. Thế nhưng, thực tại lại hiện lên đầy xót xa khi “những đứa bạn đã rời làng kiếm sống”, “đất không đủ cho sức trai cày ruộng”, cho thấy sự khó khăn của đời sống nông thôn khiến con người phải ly hương. Những nét đẹp truyền thống như tiếng hát dân ca, hình ảnh thiếu nữ tóc dài hay lũy tre làng cũng dần biến mất, nhường chỗ cho sự đô thị hóa với “nhà cửa chen chúc mọc”. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi buồn, sự tiếc nuối trước những giá trị xưa cũ đang phai nhạt. Về nghệ thuật, đoạn thơ sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, kết hợp các hình ảnh đối lập giữa xưa và nay, tạo nên chiều sâu cảm xúc. Đặc biệt, giọng điệu trầm lắng, da diết đã góp phần làm nổi bật tình yêu quê hương và nỗi niềm hoài niệm của tác giả.

Câu2:

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu, đặc biệt đối với giới trẻ. Sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ đã khiến các nền tảng như Facebook, TikTok, Instagram… trở thành nơi kết nối con người trên toàn thế giới. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích to lớn, mạng xã hội cũng đặt ra không ít vấn đề cần suy ngẫm.

Trước hết, không thể phủ nhận rằng mạng xã hội mang lại nhiều tiện ích. Nó giúp con người dễ dàng giao tiếp, kết nối với bạn bè, người thân dù ở bất cứ đâu. Chỉ cần một chiếc điện thoại có kết nối internet, ta có thể trò chuyện, chia sẻ cảm xúc, cập nhật thông tin nhanh chóng. Ngoài ra, mạng xã hội còn là nguồn cung cấp kiến thức phong phú, giúp người dùng học tập, giải trí và mở rộng hiểu biết. Nhiều bạn trẻ đã tận dụng mạng xã hội để học ngoại ngữ, phát triển kỹ năng, thậm chí khởi nghiệp và kiếm tiền. Không ít cá nhân đã thành công nhờ biết khai thác sức mạnh của các nền tảng này.

Tuy nhiên, mạng xã hội cũng tiềm ẩn nhiều tác hại đáng lo ngại. Việc sử dụng quá nhiều có thể khiến con người trở nên lệ thuộc, mất thời gian và ảnh hưởng đến sức khỏe cũng như việc học tập. Nhiều bạn trẻ dành hàng giờ lướt mạng mà bỏ quên nhiệm vụ quan trọng trong cuộc sống thực. Bên cạnh đó, mạng xã hội còn là nơi lan truyền thông tin sai lệch, tin giả, gây hoang mang dư luận. Đáng chú ý hơn, tình trạng bạo lực mạng, xúc phạm danh dự, đời tư cá nhân ngày càng gia tăng, gây tổn thương nghiêm trọng đến tinh thần của người khác. Một số người còn sống “ảo”, quá chú trọng đến hình ảnh trên mạng mà quên đi giá trị thực của bản thân.

Vì vậy, mỗi người cần có ý thức sử dụng mạng xã hội một cách thông minh và có trách nhiệm. Trước hết, cần biết chọn lọc thông tin, không tin tưởng và chia sẻ những nội dung chưa được kiểm chứng. Đồng thời, cần quản lý thời gian sử dụng hợp lý, tránh để mạng xã hội chi phối cuộc sống. Quan trọng hơn, mỗi người nên giữ gìn văn hóa ứng xử trên không gian mạng, tôn trọng người khác và chịu trách nhiệm với lời nói của mình.

Tóm lại, mạng xã hội là con dao hai lưỡi: nếu biết sử dụng đúng cách, nó sẽ mang lại nhiều lợi ích; ngược lại, nếu lạm dụng, nó có thể gây ra những hậu quả tiêu cực. Vì thế, mỗi chúng ta, đặc biệt là giới trẻ, cần tỉnh táo và bản lĩnh để làm chủ mạng xã hội, biến nó thành công cụ phục vụ cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

Câu 1. Thể thơ: thơ tự do

Câu 2. Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ: xanh (lá xanh) thơm (quả thơm) êm lặng, dịu dàng vô tư

Câu 3. Nội dung đoạn thơ: “Hạnh phúc đôi khi như quả thơm trong im lặng, dịu dàng” Ý Hiểu: Hạnh phúc không phải lúc nào cũng ồn ào, lớn lao mà có thể rất nhẹ nhàng, kín đáo, đến từ những điều giản dị, bình yên trong cuộc sống.

Câu 4. → Tác dụng của biện pháp so sánh: “Hạnh phúc đôi khi như sông vô tư trôi về biển cả…” Làm cho khái niệm hạnh phúc trở nên cụ thể, sinh động. Gợi cảm giác hạnh phúc tự nhiên, tự do, không gượng ép. Nhấn mạnh: hạnh phúc là sự buông bỏ, thuận theo dòng chảy cuộc sống, không cần tính toán.

Câu5

Quan niệm về hạnh phúc của tác giả trong đoạn trích rất giản dị mà sâu sắc. Theo tác giả, hạnh phúc không phải là những điều to lớn, xa vời mà có thể bắt nguồn từ những điều bình thường, gần gũi trong cuộc sống. Đó có thể là sự tươi mát như chiếc lá xanh, là sự ngọt ngào, êm dịu như quả chín trong lặng lẽ, hay là trạng thái vô tư, nhẹ nhàng như dòng sông trôi về biển cả. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm rằng con người nên biết trân trọng những điều nhỏ bé, sống giản đơn, thuận theo tự nhiên để cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa của hạnh phúc.