Dương Đức Trường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong cuộc sống đầy rẫy những biến động và áp lực, sự tử tế chính là "ngọn lửa" ấm áp sưởi ấm tâm hồn mỗi người. Sự tử tế không phải là điều gì quá lớn lao, nó bắt đầu từ những hành động nhỏ bé như một lời hỏi thăm chân thành, một cánh tay đưa ra giúp đỡ người già qua đường, hay đơn giản là sự thấu hiểu và bao dung trước lỗi lầm của người khác. Vai trò của sự tử tế là vô cùng quan trọng; nó chính là sợi dây vô hình gắn kết con người, giúp xóa tan khoảng cách và sự vô cảm trong xã hội. Đối với người trao đi, sự tử tế giúp tâm hồn trở nên nhẹ nhàng, bình yên và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đối với người nhận, một cử chỉ tử tế đúng lúc có thể là nguồn động lực to lớn, giúp họ có thêm niềm tin để vượt qua nghịch cảnh. Hơn thế nữa, sự tử tế có sức lan tỏa mạnh mẽ, tạo nên một cộng đồng nhân văn và văn minh hơn. Tuy nhiên, tử tế không đồng nghĩa với sự nhu nhược; nó cần đi kèm với sự tỉnh táo và đặt đúng chỗ. Tóm lại, hãy sống tử tế mỗi ngày, bởi "sống là đâu chỉ nhận riêng mình", khi ta gieo mầm hạt giống tốt lành, ta sẽ gặt hái được một vườn hoa hạnh phúc. Câu 2: Vũ Quần Phương là một nhà thơ có phong cách tinh tế, sâu sắc với những rung cảm nhẹ nhàng về tình người và cuộc sống. Bài thơ "Đợi mẹ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông, chạm đến trái tim người đọc bởi hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ bên hiên nhà. Tác phẩm không chỉ đơn thuần kể về một buổi chiều đợi mẹ mà còn là bài ca xúc động về tình mẫu tử và sự thấu cảm của con trẻ trước nỗi vất vả của mẹ cha. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không gian và thời gian của sự đợi chờ hiện lên đầy tĩnh lặng và có phần hiu quạnh: "Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non" Khung cảnh làng quê lúc chạng vạng với hình ảnh "nửa vầng trăng non" gợi lên một sự chờ đợi dài đằng đẵng. Đứa trẻ ngồi đó, đối diện với bóng tối đang dần bao trùm, đôi mắt thơ ngây dõi nhìn ra ruộng lúa – nơi mẹ đang làm việc. Sự lặp lại của các hình ảnh "nhìn ra ruộng lúa", "nhìn đom đóm bay" cho thấy một tâm trạng ngóng trông đầy tập trung. Mỗi chuyển động nhỏ của thiên nhiên đều khiến em bé liên tưởng đến mẹ. Cái hay của bài thơ nằm ở chỗ tác giả đã khéo léo đan cài nỗi vất vả của người mẹ qua dòng suy tưởng của đứa con: "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm ...Bàn chân mẹ lội bùn i oạp phía đồng xa" Hình ảnh người mẹ "lẫn" vào cánh đồng, vào đêm tối cho thấy sự lam lũ, nhọc nhằn của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. Âm thanh "i oạp" của tiếng bước chân lội bùn vang vọng trong không gian tĩnh mịch không chỉ là âm thanh thực, mà còn là âm thanh của tình yêu thương, của nỗi lo âu mà em bé dành cho mẹ. Đứa trẻ không chỉ đợi mẹ về để được vỗ về, mà dường như em còn "đợi" cả sự bình yên cho mẹ sau một ngày dài làm việc cực nhọc. Về mặt nghệ thuật, Vũ Quần Phương sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu chậm rãi, như nhịp thở của sự chờ đợi. Việc lặp lại cấu trúc ở hai khổ thơ đầu tạo nên một hiệu ứng xoáy sâu vào cảm xúc, làm nổi bật sự kiên trì và tình yêu bền bỉ của đứa trẻ. Những hình ảnh như "đom đóm bay", "vườn hoa mận trắng" không chỉ làm đẹp thêm bức tranh làng quê mà còn gợi lên vẻ đẹp tinh khôi, trong sáng trong tâm hồn trẻ thơ. Đoạn kết bài thơ mang đến một cái kết đầy dư vị: "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ" Câu thơ cuối cùng cực kỳ giàu sức gợi. Dù mẹ đã về, dù em đã nằm trong vòng tay ấm áp, nhưng cái "nỗi đợi" ấy vẫn len lỏi vào cả giấc mơ. Điều này chứng tỏ sự chờ đợi đã thấm sâu vào tâm thức, cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa mẹ và con. Tóm lại, "Đợi mẹ" là một bài thơ hay và giàu tính nhân văn. Qua ngòi bút tài hoa của Vũ Quần Phương, tình mẫu tử hiện lên thật giản dị nhưng cũng thật thiêng liêng. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của gia đình và lòng biết ơn đối với sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là Nghị luận. Câu 2: Theo đoạn trích, điều khiến ta tự dựng lên bức thành lũy đó là: Sự sợ hãi, cảnh giác và thờ ơ trước khó khăn, đau khổ của người khác. Câu 3: Dấu gạch ngang được sử dụng trong câu đầu tiên có công dụng: Giải thích, chú thích cho cụm từ "tự dựng lên bức thành lũy đầy mặc cảm trong tâm hồn" chính là một phần của sự phản vệ bản năng. Câu 4: Sự tử tế là bản tính sẵn có: Mỗi con người khi sinh ra đều có mầm mống của lòng tốt và sự thiện lương. Cần sự chủ động: Lòng tốt không tự nhiên phát huy tác dụng mà cần chúng ta phải chủ động mở lòng, vượt qua sự ích kỷ và nỗi sợ hãi của bản thân để hành động. Hành động thực tế: Tử tế không chỉ nằm trong suy nghĩ mà phải được hiện thực hóa bằng những việc làm cụ thể. Câu 5: Thông điệp về sự chủ động sống tử tế: Giúp ta nhận ra rằng lòng tốt giúp cuộc sống ý nghĩa hơn và mang lại hạnh phúc cho chính bản thân mình. Thông điệp về việc phá bỏ "thành lũy mặc cảm": Nhắc nhở chúng ta đừng để sự vô cảm lấn át, hãy biết quan tâm và sẻ chia với nỗi đau của người khác để tâm hồn không bị chai sạn.