ĐỖ CẨM HÀ
Giới thiệu về bản thân
1:Bài thơ Quê hương của Giang Nam là một bản tình ca hòa quyện giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu đất nước. Về nội dung, tác phẩm kể về hành trình trưởng thành của nhân vật "tôi" từ một cậu bé nghịch ngợm đến khi trở thành người chiến sĩ cách mạng. Điểm nhấn xúc động nhất là sự hy sinh anh dũng của người con gái quê hương, khiến tình yêu quê hương trong tác giả thăng hoa thành lý tưởng chiến đấu thiêng liêng. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ bình dị, giàu sức biểu cảm và giọng điệu tâm tình, thủ thỉ như một lời tự sự. Hình ảnh "hoa cỏ may", "con bướm vàng" được lặp lại tạo nên sự hoài niệm, làm nền cho sự tương phản gay gắt giữa vẻ đẹp yên bình của quê hương và sự tàn khốc của chiến tranh. Qua đó, Giang Nam đã khắc họa thành công một tình yêu quê hương đau xót nhưng đầy kiêu hãnh.
2
Mạng xã hội hôm nay không còn đơn thuần là những dòng trạng thái vô thưởng vô phạt, nó đã trở thành tấm gương phản chiếu trung thực nhất trình độ văn hóa của mỗi cá nhân. Thế nhưng, thật xót xa khi nhìn vào tấm gương ấy, ta lại thấy những vết rạn nứt mang tên "phân biệt vùng miền". Những định kiến xưa cũ, những lời lẽ miệt thị nhân danh "vui đùa" đang như những liều thuốc độc âm thầm giết chết sự tử tế và tình đồng bào trong không gian số.
Tại sao chúng ta lại tự cho mình cái quyền phán xét một con người chỉ dựa trên giọng nói hay nơi họ sinh ra? Thói quen kỳ thị vùng miền trên mạng xã hội thường núp bóng dưới những cái tên rất mĩ miều như "trải nghiệm cá nhân" hay "nhận xét khách quan". Nhưng thực chất, đó là biểu hiện của một tư duy hẹp hòi, một tâm hồn nghèo nàn vốn sống. Khi bạn gõ xuống một dòng bình luận mỉa mai người miền Trung vì chất giọng nắng gió, hay chế giễu người miền Bắc, miền Nam vì những nét tính cách đặc thù, bạn không chỉ đang tấn công một cá nhân mà đang xúc phạm đến cả một vùng di sản, một dòng chảy lịch sử đã nuôi dưỡng nên tâm hồn họ.
Hậu quả của sự phân biệt vùng miền không dừng lại ở những màn "đấu tố" trên bàn phím. Nó gieo rắc sự thù ghét, làm rạn nứt khối đại đoàn kết dân tộc vốn đã được xây đắp bằng máu và nước mắt suốt hàng ngàn năm. Mạng xã hội là ảo, nhưng nỗi đau của người bị miệt thị là thật. Sự kỳ thị ấy giống như những cơn sóng dữ, có thể nhấn chìm niềm tự hào về nguồn cội của một đứa trẻ, làm nguội lạnh trái tim của một người con xa xứ đang nỗ lực đóng góp cho quê hương. Một xã hội văn minh không thể được xây dựng từ những viên gạch của sự chia rẽ.
Hãy nhìn lại mảnh đất hình chữ S này. Sự khác biệt giữa các vùng miền chính là di sản, không phải là gánh nặng. Nếu không có cái giọng trầm ấm của miền Trung, cái hào sảng của miền Nam và vẻ thanh lịch của miền Bắc, Việt Nam sẽ trở nên đơn điệu biết nhường nào? Chúng ta chung một quốc kỳ, chung một dòng máu Lạc Hồng, và khi đối mặt với bão giông hay dịch bệnh, chúng ta chưa bao giờ hỏi nhau "bạn đến từ tỉnh nào" trước khi đưa tay ra cứu giúp. Vậy tại sao khi hòa bình, khi đủ đầy, ta lại dùng ngôn từ để làm tổn thương nhau?
Để xóa bỏ vấn nạn này, chỉ kêu gọi thôi là chưa đủ, mà cần một cuộc "cách mạng" trong nhận thức. Mỗi cư dân mạng hãy là một người sử dụng Internet có trách nhiệm. Hãy học cách tôn trọng sự đa dạng như tôn trọng chính bản thân mình. Thay vì dùng bàn phím để gieo rắc định kiến, hãy dùng nó để lan tỏa vẻ đẹp của những làng nghề, những món ăn đặc sản, và những câu chuyện tử tế từ mọi miền tổ quốc.
Từ bỏ phân biệt vùng miền chính là cách chúng ta bảo vệ bản sắc văn hóa và khẳng định giá trị con người mình. Đừng để hậu thế nhìn lại thời đại chúng ta như một thời đại của những tâm hồn ngăn cách. Hãy để tình yêu thương xóa nhòa mọi ranh giới địa lý, để mạng xã hội thực sự là nơi kết nối và tôn vinh niềm tự hào Việt Nam.
Mà 