Nguyễn Hà Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hà Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy cô để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng. Với em, người em luôn kính trọng và yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm – người đã đồng hành cùng em không chỉ trong học tập mà còn trong những bước trưởng thành đầu đời.


Cô có dáng người giản dị, nụ cười hiền và giọng nói ấm áp. Mỗi khi cô bước vào lớp, không khí như trở nên gần gũi hơn. Những bài giảng của cô không hề khô khan mà luôn sinh động, dễ hiểu, khiến chúng em cảm thấy việc học không còn là áp lực. Cô dạy rất tận tâm, luôn kiên nhẫn giảng lại cho những bạn chưa hiểu bài, không bỏ sót bất kì ai phía sau.


Nhưng điều khiến em cảm động nhất chính là sự quan tâm thầm lặng của cô. Cô nhớ rõ từng học sinh trong lớp, biết ai mạnh, ai yếu để kịp thời giúp đỡ. Khi chúng em mắc lỗi, cô không trách phạt gay gắt mà nhẹ nhàng phân tích, giúp chúng em hiểu và sửa sai. Có lần em làm bài chưa tốt, cảm thấy rất buồn và tự ti, chính cô đã động viên, khích lệ để em lấy lại tinh thần và cố gắng hơn. Những lời nói giản dị của cô lại có sức mạnh lớn lao, khiến em cảm thấy được tin tưởng và không muốn phụ lòng cô.


Em còn nhớ những giờ sinh hoạt lớp, cô không chỉ nhận xét mà còn lắng nghe chúng em chia sẻ. Cô giống như một người mẹ thứ hai – luôn bao dung, kiên nhẫn và âm thầm dõi theo từng bước tiến của học trò. Tình cảm cô dành cho chúng em không ồn ào, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc theo thời gian.


Đối với em, cô giáo không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người truyền cảm hứng sống. Cô dạy em biết cố gắng, biết sống có trách nhiệm và biết quan tâm đến người khác. Em luôn cảm thấy may mắn khi được học với cô.


Mai này, dù có rời xa mái trường, em vẫn sẽ mãi nhớ về cô với tất cả sự biết ơn và kính trọng. Cô chính là người đã thắp lên trong em niềm tin và ước mơ, giúp em vững bước hơn trên con đường phía trước.

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, Hồ Chí Minh hiện lên không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một con người mang trái tim đầy yêu thương và khát vọng. Nghĩ về Bác, em đặc biệt xúc động trước khoảnh khắc Người rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước – một quyết định lặng lẽ mà làm thay đổi vận mệnh cả dân tộc.


Năm 1911, với tên gọi Nguyễn Tất Thành, Người đứng trước Bến Nhà Rồng, mang theo hành trang giản dị nhưng chứa đựng một lý tưởng lớn lao. Đó không chỉ là bước chân của một người thanh niên rời quê, mà là bước chân của một trái tim mang nặng nỗi đau mất nước. Em tưởng tượng giây phút ấy: phía sau là quê hương thân yêu, là gia đình, là những ký ức tuổi thơ; phía trước là biển cả mênh mông, là tương lai mịt mờ. Vậy mà Bác vẫn bước đi – dứt khoát nhưng không lạnh lùng, kiên cường mà đầy trăn trở.


Điều làm em xúc động sâu sắc chính là sự hi sinh thầm lặng trong quyết định ấy. Bác chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi hạnh phúc riêng để đi tìm con đường cho cả dân tộc. Suốt hành trình dài nơi đất khách, Bác đã trải qua biết bao gian khổ, làm những công việc nặng nhọc, sống trong thiếu thốn. Nhưng có lẽ, điều khó khăn nhất không phải là cái đói, cái rét, mà là nỗi cô đơn và nỗi nhớ quê hương da diết. Dẫu vậy, Bác vẫn bền bỉ tiến bước, bởi trong tim Người luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: dân tộc Việt Nam nhất định phải được tự do.


Hình ảnh Bác ra đi từ bến cảng năm ấy khiến em nhận ra: có những sự ra đi không phải để rời bỏ, mà là để trở về theo một cách lớn lao hơn. Chính bước chân lặng lẽ của Người đã mở ra con đường giải phóng dân tộc, đem lại ánh sáng cho đất nước sau những năm tháng tối tăm.


Nghĩ về Bác, em không chỉ thấy tự hào mà còn cảm thấy biết ơn sâu sắc. Từ sự hi sinh của Người, em hiểu rằng tình yêu Tổ quốc không chỉ là lời nói, mà còn là hành động, là sự dấn thân và hi sinh. Bác Hồ đã trở thành ngọn đuốc soi đường, để thế hệ hôm nay như em biết sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hòa bình và cố gắng học tập để xứng đáng với những gì Người đã đánh đổi.

Trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, hình ảnh dì Bảy hiện lên thật bình dị nhưng lại để lại trong em một nỗi xúc động rất sâu. Dì không phải là người đặc biệt, chỉ là một người phụ nữ thôn quê quen thuộc, nhưng chính sự lặng lẽ trong cách sống và cách yêu thương của dì lại khiến em nhớ mãi.


Dì Bảy gắn liền với hình ảnh ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ chờ đợi. Cái dáng ngồi ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm: đó là sự mong ngóng, là nỗi lo lắng, là tình thương dành cho những người thân yêu. Dì không nói nhiều, cũng không thể hiện tình cảm một cách rõ ràng, nhưng qua từng hành động nhỏ, ta vẫn cảm nhận được một tấm lòng bao dung và ấm áp. Dì sống chậm rãi, nhẫn nại, chấp nhận hi sinh mà không một lời than thở.


Điều làm em xúc động nhất chính là sự hi sinh thầm lặng của dì. Dì dành cả cuộc đời để lo toan cho gia đình, đặt hạnh phúc của người khác lên trên bản thân mình. Có lẽ, những tháng ngày của dì trôi qua trong âm thầm, nhưng chính sự âm thầm ấy lại làm nên vẻ đẹp đáng quý. Dì giống như một ngọn lửa nhỏ, không rực rỡ nhưng luôn bền bỉ sưởi ấm, luôn hiện diện để chở che và yêu thương.


Hình ảnh dì Bảy khiến em chợt nghĩ đến những người thân trong gia đình mình – cũng lặng lẽ hi sinh, cũng yêu thương mà không cần được đáp lại. Đôi khi, ta vô tình quên đi sự hiện diện của họ, chỉ đến khi đọc những trang văn như thế này mới giật mình nhận ra giá trị của những điều bình dị.


Khép lại tản văn, hình ảnh dì Bảy vẫn còn đọng lại trong em như một nỗi thương nhớ nhẹ nhàng. Dì giúp em hiểu rằng: những hi sinh thầm lặng chính là điều làm nên vẻ đẹp bền lâu của con người, và cũng là điều khiến cuộc sống trở nên ấm áp hơn.