Phạm Bảo Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Bảo Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong quãng đời học sinh của mỗi người, ai cũng có một thầy cô để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với tôi, người mà tôi nhớ đến nhiều nhất chính là cô Nguyễn Bích Hạnh cô giáo dạy văn mà tôi vừa “sợ” vừa vô cùng yêu quý.


Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô Hạnh là sự nghiêm khắc. Cô khá “gớm” như cách chúng tôi vẫn hay nói đùa với nhau. Mỗi khi bước vào lớp, ánh mắt cô nghiêm nghị khiến cả lớp lập tức im lặng. Những bạn chưa làm bài hay mất trật tự đều không thể qua mắt cô. Giọng cô khi nhắc nhở không lớn nhưng đủ khiến ai cũng phải tự giác. Chính vì vậy, lúc đầu tôi cảm thấy hơi sợ cô, thậm chí có chút lo lắng mỗi khi đến giờ học văn.


Nhưng rồi, càng học với cô lâu, tôi càng nhận ra phía sau vẻ nghiêm khắc ấy là một tấm lòng vô cùng ấm áp. Cô rất thương học sinh. Những lúc chúng tôi không hiểu bài, cô không hề cáu gắt mà nhẹ nhàng giảng lại từng chút một. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe từng câu hỏi, dù là nhỏ nhất. Có lần tôi làm bài chưa tốt, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng góp ý, chỉ ra chỗ sai và động viên tôi cố gắng hơn. Chính cách cư xử ân cần ấy khiến tôi cảm thấy được quan tâm và có thêm động lực học tập.


Không chỉ vậy, cô Hạnh còn rất gần gũi với học sinh. Ngoài giờ học, cô sẵn sàng trò chuyện, chia sẻ cùng chúng tôi như một người bạn lớn. Cô hỏi han về việc học, về cuộc sống, đôi khi còn kể những câu chuyện vui khiến cả lớp cười rộn ràng. Nhờ cô, khoảng cách giữa thầy và trò dường như được thu hẹp lại, khiến chúng tôi cảm thấy lớp học như một gia đình nhỏ.


Những bài giảng của cô cũng để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn truyền cho chúng tôi tình yêu với môn văn, với cuộc sống. Qua từng câu chuyện, từng bài thơ, cô giúp chúng tôi hiểu hơn về con người, về tình cảm và cách sống tốt đẹp. Tôi nhận ra rằng, sự nghiêm khắc của cô không phải để làm chúng tôi sợ, mà là để chúng tôi trưởng thành hơn.


Đối với tôi, cô Nguyễn Bích Hạnh không chỉ là một cô giáo mà còn là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong quãng đời học sinh. Dù có thể sau này không còn học cô nữa, tôi vẫn sẽ luôn nhớ đến hình ảnh một người cô vừa nghiêm khắc, vừa dịu dàng, luôn hết lòng vì học sinh. Tôi biết rằng, chính những người thầy cô như cô đã góp phần làm nên những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.


Trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật vĩ đại nhưng cũng vô cùng giản dị, gần gũi. Mỗi khi nhắc về Người, tôi lại không khỏi xúc động khi nhớ đến thời khắc lịch sử ngày 5 tháng 6 năm 1911 — ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng, bắt đầu hành trình vạn dặm tìm đường cứu nước. Tôi cảm thấy vô cùng khâm phục ý chí sắt đá của Bác. Ở tuổi đôi mươi, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang tìm kiếm sự ổn định, Bác đã dám từ bỏ cuộc sống bình yên để dấn thân vào hiểm nguy. Với đôi bàn tay trắng và tên gọi Văn Ba, Bác xuống tàu ra đi không phải vì tư lợi, mà vì nỗi đau đáu trước cảnh lầm than của đồng bào. Hình ảnh Bác đứng trên boong tàu, nhìn về phía quê hương đang dần xa khuất, khiến tôi cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy quyết tâm sắt đá. Hành trình của Bác là hành trình của lòng quả cảm. Bác đã đi qua ba đại dương, bốn châu lục, làm đủ mọi nghề vất vả để sống và học hỏi. Tôi tự hỏi, làm sao một người có thể chịu đựng được cái lạnh thấu xương của mùa đông Paris hay sự khắc nghiệt của những ngày lênh đênh trên biển nếu không có một tình yêu Tổ quốc mãnh liệt. Chính lòng yêu nước ấy đã trở thành ngọn đuốc soi sáng, giúp Bác tìm thấy ánh sáng của chủ nghĩa Mác-Lênin, mở ra con đường giải phóng cho cả một dân tộc. Sự ra đi của Bác năm ấy không chỉ là một chuyến đi, mà là một bước ngoặt vĩ đại của lịch sử. Nếu không có quyết định dũng cảm ngày đó, có lẽ chúng ta sẽ không có được nền độc lập, tự do như ngày hôm nay. Càng hiểu về cuộc đời của Bác, tôi càng thêm kính trọng và biết ơn sâu sắc người Cha già kính yêu của dân tộc. Bác đã đi xa, nhưng tinh thần và tình yêu quê hương của Người vẫn luôn còn mãi. Là một học sinh, tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện theo gương Bác, để góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh lớn lao mà Người đã dành cho chúng ta.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương lòng mà nó để lại vẫn còn hằn sâu trong tâm trí bao thế hệ. Đọc tản văn” người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương, tôi không khỏi xúc động trước hình ảnh dì Bảy – một người phụ nữ bình dị nhưng có sự hi sinh thầm lặng và cao cả vô cùng Dì Bảy bước vào cuộc hôn nhân với dượng Bảy khi tuổi đời còn rất trẻ. Thế nhưng, hạnh phúc chẳng tày gang, chỉ sau một tháng chung sống, dượng phải lên đường đi tập kết. Từ đó, cuộc đời dì gắn liền với hai chữ "chờ đợi". Dì hi sinh cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của người con gái để đổi lấy những năm tháng mòn mỏi ngóng trông chồng. Hình ảnh dì ngồi bên hiên nhà, mắt hướng về phía xa xăm, đã trở thành một biểu tượng của lòng thủy chung son sắt. Dù có những người ngỏ ý muốn chăm sóc, dì vẫn khước từ để giữ trọn vẹn tình nghĩa với dượng. Đau đớn thay, sự chờ đợi của dì không có ngày đoàn tụ viên mãn. Khi đất nước thống nhất, dì lại nhận được tin dữ: dượng đã hy sinh. Nỗi đau ấy quá lớn lao, nhưng dì vẫn đón nhận nó một cách lặng lẽ. Dì không than vãn, không trách cứ số phận, mà vẫn tiếp tục sống với những kỷ niệm về dượng, coi dượng như vẫn luôn hiện hữu trong ngôi nhà nhỏ. Sự hi sinh của dì Bảy không ồn ào, không phô trương nhưng lại có sức lay động mãnh liệt. Dì chính là hiện thân của những người phụ nữ Việt Nam "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang", những người đã thầm lặng cống hiến hạnh phúc riêng tư cho sự nghiệp chung của dân tộc. Gấp trang sách lại, hình ảnh dì Bảy vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí tôi. Nhân vật này giúp tôi hiểu thêm về giá trị của hòa bình và biết ơn sâu sắc những người phụ nữ đã hi sinh thầm lặng sau ánh hào quang của chiến thắng. Dì Bảy mãi là một tấm gương sáng về lòng thủy chung và đức hi sinh để thế hệ trẻ chúng tôi soi rọi và học tập.