Phạm Bảo Trang
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh của mỗi người, ai cũng có một thầy cô để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với tôi, người mà tôi nhớ đến nhiều nhất chính là cô Nguyễn Bích Hạnh cô giáo dạy văn mà tôi vừa “sợ” vừa vô cùng yêu quý.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô Hạnh là sự nghiêm khắc. Cô khá “gớm” như cách chúng tôi vẫn hay nói đùa với nhau. Mỗi khi bước vào lớp, ánh mắt cô nghiêm nghị khiến cả lớp lập tức im lặng. Những bạn chưa làm bài hay mất trật tự đều không thể qua mắt cô. Giọng cô khi nhắc nhở không lớn nhưng đủ khiến ai cũng phải tự giác. Chính vì vậy, lúc đầu tôi cảm thấy hơi sợ cô, thậm chí có chút lo lắng mỗi khi đến giờ học văn.
Nhưng rồi, càng học với cô lâu, tôi càng nhận ra phía sau vẻ nghiêm khắc ấy là một tấm lòng vô cùng ấm áp. Cô rất thương học sinh. Những lúc chúng tôi không hiểu bài, cô không hề cáu gắt mà nhẹ nhàng giảng lại từng chút một. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe từng câu hỏi, dù là nhỏ nhất. Có lần tôi làm bài chưa tốt, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng góp ý, chỉ ra chỗ sai và động viên tôi cố gắng hơn. Chính cách cư xử ân cần ấy khiến tôi cảm thấy được quan tâm và có thêm động lực học tập.
Không chỉ vậy, cô Hạnh còn rất gần gũi với học sinh. Ngoài giờ học, cô sẵn sàng trò chuyện, chia sẻ cùng chúng tôi như một người bạn lớn. Cô hỏi han về việc học, về cuộc sống, đôi khi còn kể những câu chuyện vui khiến cả lớp cười rộn ràng. Nhờ cô, khoảng cách giữa thầy và trò dường như được thu hẹp lại, khiến chúng tôi cảm thấy lớp học như một gia đình nhỏ.
Những bài giảng của cô cũng để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn truyền cho chúng tôi tình yêu với môn văn, với cuộc sống. Qua từng câu chuyện, từng bài thơ, cô giúp chúng tôi hiểu hơn về con người, về tình cảm và cách sống tốt đẹp. Tôi nhận ra rằng, sự nghiêm khắc của cô không phải để làm chúng tôi sợ, mà là để chúng tôi trưởng thành hơn.
Đối với tôi, cô Nguyễn Bích Hạnh không chỉ là một cô giáo mà còn là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong quãng đời học sinh. Dù có thể sau này không còn học cô nữa, tôi vẫn sẽ luôn nhớ đến hình ảnh một người cô vừa nghiêm khắc, vừa dịu dàng, luôn hết lòng vì học sinh. Tôi biết rằng, chính những người thầy cô như cô đã góp phần làm nên những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.