Võ Lan Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 2
Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về cột mốc 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mỗi người Việt Nam đều trào dâng niềm tự hào. Tuy nhiên, lòng tự hào ấy không chỉ nằm ở những lá cờ đỏ sao vàng rợp bóng, mà còn phải được thể hiện qua hành vi ứng xử của mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Văn hóa ứng xử nơi công cộng của giới trẻ hiện nay là một bức tranh đa sắc, nhưng vẫn còn đó những "mảng tối" đáng suy ngẫm.Thật đáng tự hào khi thấy những nhóm bạn trẻ cùng nhau dọn rác ở bờ hồ, hay những nụ cười lễ phép của sinh viên tình nguyện hỗ trợ khách du lịch. Đó là biểu hiện cao đẹp nhất của một thế hệ tri thức và trách nhiệm. Thế nhưng, chúng ta cũng không khỏi chạnh lòng khi bắt gặp hình ảnh một vài bạn trẻ ăn mặc không phù hợp tại các khu di tích lịch sử, hay chen lấn, xô đẩy khi tham gia các sự kiện lớn. Những hành vi này không chỉ thể hiện sự thiếu tôn trọng cộng đồng mà còn cho thấy một lỗ hổng trong tư duy về lòng biết ơn đối với quá khứ.
Câu 1
Trong đoạn trích, diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi" khi gặp lại dì Lam là một hành trình cảm xúc từ bất ngờ, xót xa đến thấu hiểu và an yên. Ban đầu, trước sự xuất hiện đột ngột của một người phụ nữ "mảnh khảnh, hai gò má nhô cao", nhân vật "tôi" rơi vào trạng thái "thảng thốt" khi nhận ra đó chính là dì Lam. Sự ngỡ ngàng ấy nhanh chóng chuyển thành niềm xúc động xen lẫn xót xa khi quan sát sự thay đổi của dì qua thời gian: dì không còn coi Lâm là đứa bé để vỗ về như xưa, và dì đã có một đứa con gái tên Cải. Lâm cảm nhận được sự nhọc nhằn của dì qua cái tên con nghe "buồn quá", nhưng đồng thời cũng nhận ra niềm hạnh phúc bình dị của dì khi nhìn dì vui bên con.Đặc biệt, tâm trạng của nhân vật "tôi" trở nên sâu sắc hơn khi chứng kiến cuộc đoàn tụ giữa mẹ và dì. Lâm ngạc nhiên, bối rối trước những giọt nước mắt của mẹ – người vốn can trường trước bao nhọc nhằn. Từ sự quan sát ấy, nhân vật "tôi" đi đến một sự thấu cảm trưởng thành: Lâm tin rằng sau bao sóng gió, tâm hồn dì Lam đã thực sự "an". Sự bình thản của dì trước những biến cố cuộc đời đã truyền cho nhân vật "tôi" một niềm tin mãnh liệt vào bản lĩnh và ý chí bền bỉ của con người trước thời gian. Qua đó, ta thấy Lâm là một người có tâm hồn nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và biết trân trọng những giá trị nhân văn sâu sắc.
Câu 1Dấu hiệu để xác định ngôi kể là việc sử dụng đại từ nhân xưng “tôi” xuyên suốt đoạn trích. Nhân vật “tôi” xưng kể, trực tiếp kể lại câu chuyện và những cảm xúc, suy nghĩ của mình.
Câu 2Người làng từ những người nông dân chỉ biết cấy lúa, trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án.Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn.Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè.Những ngôi nhà trong làng đã khang trang, không khí khác trước nhiều lắm.
Câu 3Biện pháp tu từ được sử dụng là điệp ngữ (“tháng năm có thể khiến...”, “nhưng tháng năm lại khiến...”) và phép đối giữa hai vế của hai câu.Nhấn mạnh tác động của thời gian lên con người: thời gian có thể làm con người tiều tụy, yếu mòn về thể xác, nhưng cũng chính thời gian ấy lại tôi luyện cho con người ý chí can trường, bền bỉ về tinh thần.
câu 4 Đoạn trích được kể theo điểm nhìn của nhân vật “tôi” (ngôi thứ nhất), giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc.Nhờ điểm nhìn này, người đọc dễ dàng cảm nhận được những biến đổi của làng quê, những trăn trở, suy tư và tình cảm sâu sắc của nhân vật đối với gia đình, quê hương, đặc biệt là với mẹ và dì Lam.Điểm nhìn trần thuật này cũng giúp tác giả thể hiện chủ đề về sự đổi thay của làng quê, về giá trị của tình thân, về sức mạnh vượt qua nghịch cảnh của con người một cách tự nhiên
Câu 5