Phùng Thị Lan Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Thị Lan Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, việc góp ý, nhận xét là điều cần thiết để mỗi người hoàn thiện bản thân, phát triển tốt hơn. Nhận xét, góp ý giúp chúng ta nhận thức rõ hơn về điểm mạnh, điểm yếu của bản thân, từ đó có những điều chỉnh phù hợp. Đồng thời, góp ý cũng là cách để chúng ta thể hiện sự quan tâm, giúp đỡ người khác.

Tuy nhiên, việc góp ý, nhận xét trước đám đông lại là một vấn đề nhạy cảm. Bởi lẽ, khi đưa ra nhận xét, chúng ta có thể vô tình làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, gây mất hòa khí trong tập thể. Do đó, việc góp ý, nhận xét trước đám đông cần phải được thực hiện một cách tế nhị, khéo léo.

Trước hết, cần lựa chọn thời điểm và địa điểm phù hợp. Không nên góp ý, nhận xét khi người khác đang căng thẳng, mệt mỏi hoặc trong những nơi đông người, ồn ào. Nên lựa chọn những nơi yên tĩnh, riêng tư để trao đổi một cách cởi mở, chân thành.

Thứ hai, cần chú ý đến thái độ và cách nói. Nên sử dụng ngôn ngữ lịch sự, tôn trọng, tránh dùng những lời lẽ nặng nề, khiếm nhã. Thay vì chỉ trích, nên tập trung vào những điểm tích cực của người khác, đồng thời đưa ra những lời khuyên, góp ý một cách nhẹ nhàng, khéo léo.

Cuối cùng, cần đặt mình vào vị trí của người được góp ý, nhận xét. Hãy thử tưởng tượng nếu bản thân mình là người được góp ý, mình sẽ cảm thấy như thế nào? Từ đó, chúng ta sẽ có cách ứng xử phù hợp, tránh làm tổn thương người khác.

Việc góp ý, nhận xét trước đám đông là điều cần thiết nhưng cũng rất nhạy cảm. Để việc góp ý, nhận xét đạt hiệu quả, cần phải được thực hiện một cách tế nhị, khéo léo, thể hiện sự tôn trọng và quan tâm đến người khác.

Trong dòng chảy không ngừng của thời đại, mỗi thế hệ mới ra đời đều mang theo những đặc điểm riêng biệt và thường phải đối mặt với sự khắt khe từ các thế hệ đi trước. Hiện nay, Gen Z – những người sinh từ năm 1997 đến 2012 – đang trở thành tâm điểm của những cuộc tranh luận với hàng loạt định kiến tiêu cực về lối sống và cách làm việc. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một người trong cuộc, tôi cho rằng những "nhãn dán" ấy thường phiến diện và thiếu sự thấu hiểu sâu sắc.

Định kiến phổ biến nhất là coi Gen Z là thế hệ "lười biếng" và "thiếu kiên nhẫn". Người ta thường chỉ trích việc người trẻ hay "nhảy việc" hoặc đòi hỏi sự cân bằng giữa cuộc sống và công việc là biểu hiện của sự thiếu trách nhiệm. Thế nhưng, thực tế là Gen Z đang định nghĩa lại giá trị của lao động. Thay vì cống hiến mù quáng cho những giá trị cũ, họ ưu tiên hiệu quả, sự sáng tạo và môi trường làm việc tôn trọng cá nhân. Sự "nhảy việc" đôi khi không phải là bỏ cuộc, mà là nỗ lực tìm kiếm một không gian nơi họ thực sự có thể đóng góp và phát triển bản thân.

Một định kiến khác gắn mác Gen Z là "thế hệ bông tuyết" – dễ tổn thương và quá nhạy cảm. Đúng là người trẻ hôm nay cởi mở hơn về sức khỏe tâm thần và cảm xúc cá nhân. Nhưng sự nhạy cảm này chính là tiền đề cho một xã hội nhân văn hơn, nơi con người không còn phải giấu kín những nỗi đau sau vẻ ngoài cứng nhắc. Gen Z sinh ra và lớn lên trong sự bùng nổ của kỷ nguyên số, họ phải đối mặt với những áp lực khổng lồ từ mạng xã hội và sự kỳ vọng của xã hội hiện đại. Việc họ lên tiếng về những bất ổn tâm lý không phải là yếu đuối, mà là sự dũng cảm để đối diện và chữa lành.

Đừng chỉ nhìn vào những điểm khác biệt để quy chụp. Hãy nhìn vào cách Gen Z tận dụng công nghệ để khởi nghiệp, lan tỏa những thông điệp tích cực về môi trường và bình đẳng giới. Họ là thế hệ của sự đa dạng, không ngừng phá vỡ những rào cản cũ kỹ để kiến tạo những giá trị mới.

Thay vì gắn mác tiêu cực, xã hội cần một cái nhìn bao dung và cởi mở hơn. Định kiến chỉ tạo ra khoảng cách, trong khi sự thấu hiểu mới là chìa khóa để các thế hệ cùng đồng hành. Gen Z không hoàn hảo, nhưng họ đang nỗ lực mỗi ngày để chứng minh bản thân là một thế hệ đầy tiềm năng, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm xây dựng tương lai. Hãy ngừng áp đặt những định kiến lỗi thời để người trẻ có đủ không gian tự do khẳng định chính mình.

Trong một thế giới đầy biến động, ranh giới giữa sự an toàn và nguy cơ thường rất mong manh. Câu chuyện về “Hội chứng Ếch luộc” là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về cái bẫy của sự ổn định. Con ếch không chết vì nồi nước sôi ngay lập tức mà chết vì sự ấm lên từ từ khiến nó mất đi khả năng phản kháng. Đối với người trẻ, câu hỏi đặt ra không chỉ là chọn lối sống nào, mà là làm sao để không bị "luộc chín" bởi chính sự an nhàn của bản thân.

“Hội chứng Ếch luộc” là phép ẩn dụ về những người chìm đắm trong vùng an toàn, ngại thay đổi và lười phát triển. Khi cuộc sống quá ổn định, ta dễ nảy sinh tâm lý tự mãn, hưởng thụ mà quên mất rằng xã hội ngoài kia đang vận động không ngừng. Sự nguy hiểm nhất không phải là khó khăn đột ngột, mà là sự trì trệ tích tụ dần dần khiến ta đánh mất năng lực thích nghi.

Lựa chọn lối sống an nhàn, ổn định có vẻ là đích đến của nhiều người, nhưng đối với tuổi trẻ, đó thường là một "ngoõ cụt". Sự ổn định quá sớm sẽ làm thui chột ý chí, khiến ta sợ hãi trước những thử thách mới. Ngược lại, lối sống sẵn sàng thay đổi, chủ động tìm kiếm môi trường mới chính là chìa khóa để phát triển bản thân. Thay đổi không chỉ là chuyển chỗ ở hay đổi công việc, mà là sự thay đổi trong tư duy, không ngừng học hỏi và làm mới mình mỗi ngày.

Thực tế cho thấy, những người thành công luôn biết cách tự tạo ra "nước sôi" cho mình để rèn luyện sự nhạy bén. Nếu không tự thay đổi, chúng ta sẽ sớm bị đào thải bởi quy luật khắc nghiệt của cuộc đời. Tuy nhiên, thay đổi không đồng nghĩa với mạo hiểm mù quáng, mà là sự bứt phá có mục tiêu và chuẩn bị kỹ lưỡng.

Tóm lại, sự ổn định chỉ thực sự có giá trị khi nó là nền tảng để ta vươn cao hơn, chứ không phải là sợi dây xích trói buộc tiềm năng. Đừng để mình trở thành "con ếch" bị ru ngủ trong nồi nước ấm của sự lười biếng. Hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, chấp nhận thay đổi để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, bởi lẽ: "Thuyền ở trong cảng thì an toàn, nhưng đó không phải là lý do người ta đóng tàu".

câu 1:Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng", diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi" là một hành trình đi từ sự ngỡ ngàng, thảng thốt đến sự thấu cảm và xót thương sâu sắc. Ban đầu, khi đối diện với dì Lam sau nhiều năm tháng cách biệt, nhân vật "tôi" không khỏi bàng hoàng trước sự thay đổi của thời gian đã khiến con người trở nên tiều tụy, yếu mòn. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài hao gầy ấy là một ánh mắt "bình thản và an vui", khiến "tôi" nhận ra sức mạnh của một tâm hồn can trường, bền bỉ. Cao trào của cảm xúc là khi nhân vật "tôi" chứng kiến sự tĩnh tại trong tâm hồn dì: dù cuộc đời đầy giông bão, dì vẫn chọn cách sống an nhiên. Hành động "dỗ em Cải, bế em ra ngoài vườn" ở cuối đoạn trích không chỉ là sự vỗ về một đứa trẻ mà còn là biểu hiện của sự thức tỉnh và tiếp nối. Nhân vật "tôi" lúc này đã thực sự thấu hiểu lời ông ngoại dặn về một "cái tâm an yên", từ đó tâm trạng chuyển sang trạng thái thanh thản, nhẹ lòng, tràn đầy tình yêu thương và sự trân trọng đối với những giá trị tinh thần cao đẹp của gia đình và làng quê.

câu 2:Hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025), cả dân tộc đang sống trong không khí tự hào và biết ơn sâu sắc. Tuy nhiên, giữa những rừng cờ hoa rực rỡ, ta vẫn bắt gặp những hình ảnh chưa đẹp về cách ứng xử của một bộ phận giới trẻ nơi công cộng. Điều này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc nhìn nhận lại văn hóa ứng xử của thế hệ trẻ hôm nay.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng là những chuẩn mực trong giao tiếp, hành động giữa cá nhân với cộng đồng tại những nơi chung. Đó là biểu hiện của sự tôn trọng bản thân và mọi người xung quanh. Một hành động đẹp không chỉ làm đẹp không gian chung mà còn cho thấy trình độ văn minh của một con người. Thực tế, thế hệ trẻ hiện nay đã có nhiều chuyển biến tích cực. Trong các dịp đại lễ, hình ảnh những bạn tình nguyện viên thức trắng đêm để dọn rác, hay những nhóm trẻ tự nguyện đứng ra hướng dẫn giao thông cho khách du lịch đã lan tỏa năng lượng tích cực. Tuy nhiên, mặt tối của vấn đề vẫn tồn tại nhức nhối. Đó là tình trạng chen lấn, xô đẩy khi tham gia lễ hội, là những câu nói tục chửi thề vang lên nơi linh thiêng, hay việc xả rác bừa bãi ngay dưới chân những tượng đài lịch sử. Một bộ phận coi việc thể hiện cái "tôi" ngông cuồng, bất chấp quy tắc là sự cá tính, nhưng thực chất đó là sự thiếu hụt về ý thức và nền tảng giáo dục. Nhìn nhận vấn đề ở chiều hướng ngược lại (Phản đề), chúng ta cũng cần công tâm thấy rằng không phải mọi hành vi phá vỡ khuôn mẫu cũ đều là thiếu văn hóa. Đôi khi, sự tự do, phá cách của người trẻ trong việc thể hiện quan điểm cá nhân nơi công cộng bị những cái nhìn khắt khe, cũ kỹ coi là "vô lễ" hay "thiếu chuẩn mực". Một bạn trẻ nhuộm tóc màu nổi bật hay mặc trang phục phá cách đi xem pháo hoa không có nghĩa là bạn đó thiếu văn hóa, miễn là thái độ và hành động vẫn giữ đúng sự tôn trọng với cộng đồng. Bên cạnh đó, cũng không nên đổ lỗi hoàn toàn cho giới trẻ. Nếu không gian công cộng thiếu biển chỉ dẫn, thiếu thùng rác hoặc hạ tầng quá tải, thì những "hành vi lệch chuẩn" đôi khi là hệ quả của sự thiếu sót trong quản lý và quy hoạch đô thị. Tuy nhiên, mọi sự giải thích đều không thể bao biện cho thái độ sống ích kỷ. Nguyên nhân cốt lõi vẫn nằm ở ý thức tự giác. Để khắc phục, gia đình cần chú trọng dạy con trẻ từ những việc nhỏ nhất, nhà trường cần thực chất hơn trong việc giáo dục đạo đức. Và quan trọng nhất, chính mỗi người trẻ cần hiểu rằng: tự do cá nhân luôn phải nằm trong khuôn khổ của sự tôn trọng cộng đồng. Từ trải nghiệm của bản thân, tôi hiểu rằng văn hóa ứng xử chính là tấm danh thiếp của mỗi người. Trong dịp kỷ niệm 50 năm giải phóng miền Nam sắp tới, mỗi chúng ta hãy thể hiện lòng yêu nước bằng những hành động văn minh: một nụ cười thân thiện, một cái xếp hàng ngay ngắn hay một bàn tay nhặt rác thải.

Kết lại, văn hóa ứng xử không chỉ là câu chuyện của cá nhân mà là bộ mặt của quốc gia. Thế hệ trẻ – những người sinh ra khi đất nước đã hòa bình – cần biết trân trọng giá trị tự do bằng cách sống có trách nhiệm và văn minh hơn, để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông cách đây nửa thế kỷ.

Câu 1:Dấu hiệu xác định ngôi kể trong đoạn tríc:ngôi kể thứ nhất xưng “tôi”

Câu 2:Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật “tôi” sống.

Trả lời:

  • Người làng từ những người nông dân chỉ biết cấy lúa, trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án.
  • Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn.
  • Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè.
  • Những ngôi nhà trong làng đã khang trang, không khí khác trước nhiều lắm

Câu 3:Biện pháp tu từ được sử dụng là điệp ngữ (“tháng năm“)

  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh tác động của thời gian lên con người: thời gian có thể làm con người tiều tụy, yếu mòn về thể xác, nhưng cũng chính thời gian ấy lại tôi luyện cho con người ý chí can trường, bền bỉ về tinh thần.
    • Làm nổi bật sự đối lập giữa thể xác và tinh thần, giữa mất mát và trưởng thành, qua đó thể hiện triết lí nhân sinh sâu sắc về sức mạnh nội tâm của con người trước thử thách của cuộc đời.

Câu 4:Đoạn trích được kể theo điểm nhìn của nhân vật “tôi” (ngôi thứ nhất), giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc.

  • Nhờ điểm nhìn này, người đọc dễ dàng cảm nhận được những biến đổi của làng quê, những trăn trở, suy tư và tình cảm sâu sắc của nhân vật đối với gia đình, quê hương, đặc biệt là với mẹ và dì Lam.
  • Điểm nhìn trần thuật này cũng giúp tác giả thể hiện chủ đề về sự đổi thay của làng quê, về giá trị của tình thân, về sức mạnh vượt qua nghịch cảnh của con người một cách tự nhiên, chân thành và sâu sắc.

Câu 5:Cuộc sống ở nhiều vùng nông thôn đang thay đổi nhanh chóng, đời sống vật chất được nâng cao, cơ sở hạ tầng phát triển, người dân có nhiều cơ hội việc làm hơn. Tuy nhiên, bên cạnh những đổi thay tích cực, cũng xuất hiện không ít vấn đề như mất đi nét đẹp truyền thống, môi trường sống bị ảnh hưởng, các giá trị văn hóa dần phai nhạt. Theo em, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn những giá trị tốt đẹp của quê hương, đồng thời thích nghi với sự phát triển để xây dựng một cuộc sống hiện đại mà vẫn đậm đà bản sắc truyền thống.