Nguyễn Thị Thanh Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài làm:Bi kịch của gia đình trong "Trẻ con không được ăn thịt chó" bắt nguồn từ sự nghèo đói cùng cực và sự vô trách nhiệm của người cha, tạo nên sự đau khổ, tuyệt vọng vô cùng tận cho người mẹ và những đứa con. Sự nghiện rượu của người cha và việc ông ta ích kỷ chè chén với bạn bè trong khi gia đình mình đang đói khát, đã làm nổi bật hẳn lên sự thiếu đồng cảm và việc từ bỏ nghĩa vụ làm cha của ông ta. Cơn đói của những đứa trẻ là điều có thể cảm nhận rõ rệt, dẫn đến những nỗ lực trong tuyệt vọng để tìm kiếm sự an ủi trong trò chơi và cuối cùng là cảnh tượng đau lòng khi người mẹ không thể cung cấp dù chỉ là những thức ăn thừa ít ỏi, một trong những đứa trẻ thậm trí đã cào rách tay bà. Tình huống này nhấn mạnh tác động tàn khốc của bất bình đẳng xã hội và những sai lầm cá nhân đối với hạnh phúc gia đình, khiến mẹ và các con rơi vào tình trạng khó khăn và tuyệt vọng triền miên, giống như:"những kẻ hạ thần dưới ách của một bạo chúa."

Câu 2: Bài làm:

Trong cái nắng trưa giữa tháng 3, em đã tự hỏi mình một câu hỏi ngớ ngẩn: Liệu khung cảnh quen thuộc ngày ấy vẫn hiện hữu ở thực tại hay có gì đã đổi thay? Nói là ngớ ngẩn vì mắt thấy rõ mà vẫn hỏi, tâm đã nhìn thấu từ mấy năm nay mà vẫn làm như lạ lắm.

Thiên nhiên quanh ta vừa giản dị, gần gũi lại thân thiết, vừa đẹp đẽ và lung linh đến lạ. Với em, cái khung cảnh đồng ruộng xanh mơn lúc trước vừa rõ ràng vừa mờ nhạt, một phần vì đã lâu không thấy, một phần lại vì ký ức vẫn vẻn vẹn nay lại mờ nhạt quá mức. Cánh diều vẫn phấp phới khi những đứa trẻ con cười đùa chạy nhảy cùng nhau trên bãi cỏ đầu làng , em ngồi ở dưới gốc cây đa già nhìn về phía hồ nước xanh biếc ngay dưới chân, ở giữa hồ , bức tượng Phật lại được lau chùi lại, những người dân đến phiên dọn dẹp sân chùa nói cười rộn rã.

Nắng dịu dần, sắp chiều thì phải, ngồi mãi nhìn mãi đã gần tới đầu giờ chiều. Có lẽ vì lâu chẳng về, nhiều thứ đột nhiên trở lên xa lạ quá...Emcó chút nhớ ngày xưa , khi còn chưa hiểu chưa biết gì, cái thuở vẫn nghĩ rằng:"Mình sẽ mãi ở nơi này."

Câu 1: PTBĐ: Tự sự Câu 2: Người mẹ đã xoã(sổ) tóc ra cho đám trẻ bắt chấy với mong muốn chúng sẽ tạm thời quên đi cơn đói. Câu 3: Hình ảnh cái bát không ở cuối đoạn trích đã khắc họa sự vô tâm, vô trách nhiệm của người cha cũng như bi kịch của người mẹ và những đứa trẻ khi phải chịu cái đói mà người cha lại chỉ nghĩ cho bản thân, vì sĩ diện mà chẳng thèm mảy may nghĩ tới người vợ và con cái của gã Câu 4:Tâm lí của những đứa trẻ chuyển biến từ vui mừng sang tuyệt vọng, vốn chúng chỉ vừa mới tươi tỉnh lên một chút đã lần nữa bị kéo vào vực sâu của sự thất vọng và đau đớn trong cái đói

Câu 5: Bài làm: Cái đói khiến con người ta trở nên 'mất trí', khiến hạnh phúc của những gia đình tan vỡ, tình cảm dù có sâu nặng đến đâu cũng chưa chắc hơn được một chữ "đói".