Phạm Mai Hương
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” luôn được mọi người gìn giữ và phát huy. Em đã từng chứng kiến một sự việc nhỏ nhưng rất ý nghĩa, khiến em hiểu rõ hơn về truyền thống tốt đẹp này.
Hôm đó là dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam, lớp em tổ chức đến thăm cô giáo chủ nhiệm cũ. Dù đã không còn dạy chúng em nữa, nhưng cô vẫn luôn được cả lớp yêu quý. Khi đến nhà cô, chúng em mang theo những bó hoa tươi thắm và những lời chúc chân thành. Bạn lớp trưởng thay mặt cả lớp gửi lời cảm ơn cô vì đã tận tình dạy dỗ chúng em trong suốt năm học trước.
Cô giáo rất xúc động, ánh mắt rưng rưng khi nhận những món quà nhỏ. Cô không ngừng hỏi thăm tình hình học tập của từng bạn và nhắc nhở chúng em phải luôn chăm chỉ, ngoan ngoãn. Không khí lúc đó thật ấm áp và gần gũi, khiến em cảm thấy tình thầy trò thật thiêng liêng và đáng trân trọng.
Qua sự việc này, em hiểu rằng “Tôn sư trọng đạo” không chỉ là lời nói mà còn là hành động cụ thể, thể hiện lòng biết ơn đối với thầy cô. Em cảm thấy rất tự hào khi được sống trong một truyền thống tốt đẹp như vậy. Em tự nhủ sẽ luôn kính trọng, biết ơn và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô.
Ở sân trường, các bạn đang vui chơi rất nhộn nhịp.
Trong những câu chuyện em đã được nghe, em ấn tượng nhất là câu chuyện về Cậu bé chăn cừu. Đây là một câu chuyện đơn giản nhưng mang ý nghĩa rất sâu sắc về lòng trung thực.
Ngày xưa, có một cậu bé được giao nhiệm vụ chăn cừu trên một cánh đồng vắng. Vì buồn chán, cậu đã nghĩ ra trò đùa là hét lên “Sói đến! Sói đến!” để trêu chọc dân làng. Nghe tiếng kêu cứu, mọi người vội vàng chạy đến giúp, nhưng khi đến nơi thì không thấy con sói nào cả, chỉ thấy cậu bé cười đùa thích thú.
Không lâu sau, cậu lại tiếp tục lừa như vậy thêm vài lần nữa. Dân làng dần mất niềm tin vào cậu. Rồi một ngày, sói thật sự xuất hiện. Lần này, cậu bé hoảng sợ kêu cứu thật sự, nhưng không ai tin lời cậu nữa. Cuối cùng, đàn cừu bị sói ăn mất.
Câu chuyện khiến em hiểu rằng nói dối dù chỉ là trò đùa cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Em cảm thấy cậu bé thật đáng trách vì đã không biết giữ chữ tín. Qua đó, em tự nhủ phải luôn trung thực trong cuộc sống, vì khi đã mất niềm tin thì rất khó lấy lại.
a. Chủ ngữ là: Những đứa trẻ trong xóm;Vị ngữ là: xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.
b. Chử ngữ là những dòng sáp nóng; Vị ngữ là đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến
có tác dụng báo hiệu phần sau dùng để giải thích, làm rõ cho phần trước.
Trong cuộc sống, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” luôn được mọi người gìn giữ và phát huy. Em đã từng chứng kiến một sự việc nhỏ nhưng rất ý nghĩa, khiến em hiểu rõ hơn về truyền thống tốt đẹp này.
Hôm đó là dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam, lớp em tổ chức đến thăm cô giáo chủ nhiệm cũ. Dù đã không còn dạy chúng em nữa, nhưng cô vẫn luôn được cả lớp yêu quý. Khi đến nhà cô, chúng em mang theo những bó hoa tươi thắm và những lời chúc chân thành. Bạn lớp trưởng thay mặt cả lớp gửi lời cảm ơn cô vì đã tận tình dạy dỗ chúng em trong suốt năm học trước.
Cô giáo rất xúc động, ánh mắt rưng rưng khi nhận những món quà nhỏ. Cô không ngừng hỏi thăm tình hình học tập của từng bạn và nhắc nhở chúng em phải luôn chăm chỉ, ngoan ngoãn. Không khí lúc đó thật ấm áp và gần gũi, khiến em cảm thấy tình thầy trò thật thiêng liêng và đáng trân trọng.
Qua sự việc này, em hiểu rằng “Tôn sư trọng đạo” không chỉ là lời nói mà còn là hành động cụ thể, thể hiện lòng biết ơn đối với thầy cô. Em cảm thấy rất tự hào khi được sống trong một truyền thống tốt đẹp như vậy. Em tự nhủ sẽ luôn kính trọng, biết ơn và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô.
Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, em sẽ cảm thấy rất vui và thư thái, như mọi mệt mỏi đều tan biến. Không gian tràn ngập màu sắc và hương thơm khiến em thấy yêu thiên nhiên hơn. Em chỉ muốn ở lại đó thật lâu để tận hưởng vẻ đẹp yên bình ấy.
Khi mùa xuân đến, cây đào nhà em khoác lên mình chiếc áo hồng tươi rạng rỡ
trạng thái mùa đông, trạng thái khi xuân đến, màu sắc của lộc xoan, vẻ đẹp
những chú chim sẻ hót líu lo trên cành cây.