Đỗ Thị Quỳnh Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Quỳnh Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ của Vũ Quần Phương là một lát cắt đầy xúc động về tình mẫu tử và sự đợi chờ của con trẻ. Giữa khung cảnh làng quê khi chiều muộn với "nửa vầng trăng non" và "căn nhà tranh trống trải", hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ hiện lên thật nhỏ bé và đơn côi. Sự chờ đợi ấy thấm đẫm trong từng chi tiết: từ ánh mắt dõi theo cánh đồng tối mịt đến việc lắng nghe từng tiếng "đom đóm bay".Điểm chạm cảm xúc mạnh nhất nằm ở âm thanh "bàn chân mẹ lội bùn ì oạp". Đó là âm thanh của sự nhọc nhằn, tảo tần nhưng cũng là tiếng gọi của hy vọng, xua tan cái tĩnh mịch của đêm vắng. Hình ảnh kết thúc bài thơ: "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ" cực kỳ tinh tế; nó cho thấy ngay cả trong giấc ngủ, sự mong cầu hơi ấm từ mẹ vẫn vẹn nguyên. Bài thơ khép lại bằng sắc trắng lung linh của hoa mận dưới trăng, như một biểu tượng cho tình yêu mẫu tử thuần khiết, bình yên và đầy che chở.

Đọc bài thơ "Mây và sóng" của R. Tagore, lòng tôi dâng trào một cảm xúc ấm áp về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không chỉ là thế giới tưởng tượng kỳ ảo của trẻ thơ mà còn là bài ca về sức mạnh của tình yêu thương trước những cám dỗ rực rỡ ngoài kia. Ngay từ đầu, tôi bị cuốn vào những lời mời gọi hấp dẫn của những người "trên mây" và "trong sóng". Thế giới ấy có bình minh vàng, vầng trăng bạc và những chuyến du ngoạn khắp nhân gian. Thế nhưng, điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự từ chối đầy bản năng và kiên định của em bé: "Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Câu hỏi ấy cho thấy trong trái tim non nớt, không có kỳ quan nào rực rỡ bằng nụ cười của mẹ, không có cuộc vui nào hạnh phúc bằng việc được ở bên người thân yêu nhất.

Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng đầy xúc động về tình mẫu tử. Hình ảnh mẹ "thức đợi quả chín" khiến tôi nhận ra sự hy sinh thầm lặng: mẹ tự bào mòn sức khỏe, chắt chiu từng giọt mồ hôi để nuôi dưỡng chúng con trưởng thành. Tôi đặc biệt ám ảnh bởi nỗi "hoảng sợ" của người con khi thấy mình vẫn là "thứ quả non xanh" trong lúc "bàn tay mẹ mỏi". Đó là lời cảnh tỉnh về sự vô tâm của con cái trước tốc độ già đi của cha mẹ. Bài thơ giúp tôi hiểu rằng mỗi bước chân vững vàng của con đều đổi bằng cả đời tần tảo của mẹ, từ đó nhắc nhở tôi phải sống trách nhiệm và hiếu thảo hơn.