Hoàng Gia Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Gia Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tạ Quang Bửu không hổ danh là “nhà thông thái trong thời đại Hồ Chí Minh”. Ông là người đặt nền móng cho sự phát triển khoa học kĩ thuật và công nghệ nước nhà. Ông đã trở thành nhà chính trị tài ba của nước ta khi nước ta giành độc lập năm 1945. Đến năm 1972, khi thực dân Pháp đánh phá, ông đã trực tiếp tham gia nghiên cứu khí tài phá bom chặn đứng sự viện trợ quốc tế cho cuộc đấu tranh chính nghĩa của dân ta. Bên cạnh sự nghiệp cách mạng, ông còn đóng góp không nhỏ vào sự nghiệp giáo dục của nước nhà. Trên tinh thần tự chủ, tự lực, ông xa lìa với kiến thức lý thuyết suông, ông phế phán gay gắt thói hư danh, giả tạo. Ông không ngừng học hỏi, lĩnh hội kiến thức để thực hành chứ không phục vụ thi cử. Ông làm tấm gương sáng với nhiều tài năng trên mọi lĩnh vữ từ toán học, nghệ thuật đến ngoại ngữ. Ông không ngừng đọc sách, làm việc cả ngày lẫn đêm đến sinh bệnh. Vào đêm ngày 14/08/1986, ông “ngừng làm việc” do bị dối loạn tuần hoàn não. Dù ông ra đi nhưng để lại vô vàn sự kính trọng, niềm tiếc thương vô hạn cho một bậc anh tài, kiệt suất của đất nước.

Em rất ngưỡng mộ Hai Bà Trưng. Họ gồm có bà Trưng Trắc và Trưng Nhị. Họ là chị em ruột, con gái Lạc tướng ở huyện Mê Linh. Khi quân Đông Hán ở phương Bắc sang xâm lược nước ta. Chồng của bà Trưng Trắc là Thi Sách tham gia chống lại quân giặc. Ông đã bị tướng giặc là Tô Định giết chết. Nợ nước thù nhà, hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị đã phất cờ khởi nghĩa vào mùa xuân năm 40 tại Hát Môn (nay là xã Hát Môn, Phúc Thọ, Hà Nội). Cuộc khởi nghĩa được nhân dân khắp nơi ủng hộ. Cuối cùng, khởi nghĩa thắng lợi, Tô Định phải tháo chạy về nước. Hai Bà Trưng là những vị anh hùng dũng cảm, đáng ngưỡng mộ. tích mình nhé


Chiều nào cũng vậy, sau khi đi làm về, mẹ em lại nhanh chóng đeo tạp dề và bước vào căn bếp quen thuộc để chuẩn bị bữa tối. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, thon gọn, thoăn thoắt đi lại giữa bếp và bàn ăn. Đôi bàn tay mẹ lúc thì vo gạo, lúc thì thái rau, ướp cá, trông thật khéo léo và điêu luyện. Khi bật bếp, ngọn lửa xanh bập bùng hòa cùng tiếng dầu sôi "xèo xèo" tạo nên một bản nhạc ấm áp. Mẹ tập trung cao độ, lật từng miếng cá vàng ươm, rồi nhanh tay nêm nếm gia vị cho nồi canh thêm đậm đà. Khuôn mặt mẹ, dù lấm tấm mồ hôi vì nóng và trán đọng những giọt nhỏ, vẫn rạng rỡ, xinh đẹp và tràn đầy tình yêu thương. Mùi thơm của các món ăn tỏa ra khắp không gian, khiến ai cũng thấy đói bụng. Nhìn mẹ nấu ăn, em cảm nhận được sự chăm sóc ân cần và tình yêu bao la mẹ gửi gắm trong từng món ăn, khiến em cảm thấy gia đình mình thật hạnh phúc. 


Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của Đặng Hiểnlà một bài ca cảm động về tình mẫu tử, khắc họa nỗi nhớ mẹ da diết của các con khi mẹ đi vắng đúng ngày bão về. Bài thơ sử dụng thể thơ 5 chữ giản dị, ngôn ngữ trong sáng, giàu hình ảnh, tái hiện chân thực khung cảnh gia đình vắng bóng mẹ. Qua đó, tác giả ca ngợi sự hy sinh thầm lặng của người mẹ và sự trưởng thành, gắn kết của các con.  Bài thơ mở đầu bằng một sự trùng hợp đầy cảm xúc: “Mấy ngày mẹ về quê / Là mấy ngày bão nổi”. Cơn bão không chỉ là hiện tượng thiên nhiên dữ dội với “nhà chao đảo”, “cây đổ” mà còn là bão tố trong lòng người, nỗi nhớ và sự lo lắng cho người mẹ nơi xa. Hình ảnh “ba bố con nằm chung / Vẫn thấy trống phía trong” là một chi tiết đắt giá, thể hiện nỗi trống trải, hụt hẫng vô bờ khi thiếu vắng bàn tay chăm sóc của mẹ. Dù có bố ở bên, nhưng tình mẹ vẫn là sự ấm áp không gì thay thế được.  Điểm sáng của tác phẩm là sự trưởng thành của các con: chị Hai chăm em, anh Ba giúp bố, những đứa trẻ vốn được nuông chiều nay biết lo toan, vun vén cho mái nhà nhỏ. Bố cũng vụng về làm thay việc mẹ, tạo nên một bức tranh gia đình đoàn kết, cùng vượt qua khó khăn. Bài thơ khép lại đầy ấm áp: “Mẹ về như nắng mới / Sáng ấm cả gian nhà”. Hình ảnh so sánh tuyệt đẹp này khẳng định vai trò trụ cột của mẹ, mẹ chính là ngọn lửa, là nắng vàng mang lại sự bình yên và yêu thương cho cả gia đình. "Mẹ vắng nhà ngày bão" không chỉ là một bài thơ, mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn và trân trọng tình cảm gia đình, tình mẫu tử thiêng liêng. tích mình đi


Nụ cười của mẹ là điều tuyệt vời nhất, mang đến cho em cảm giác ấm áp và bình yên. Đó là nụ cười hiền hậu, dịu dàng, luôn tỏa sáng như ánh mặt trời ban mai. Mỗi khi mẹ cười, đôi mắt mẹ nheo lại, in hằn những vết chân chim của bao nỗi vất vả, lo toan. Đôi môi mẹ mỏng, thoáng lộ ra hàm răng trắng sáng, rạng rỡ và duyên dáng. Nụ cười ấy có thể xua tan mọi mệt mỏi sau một ngày học tập căng thẳng của em. Đó không chỉ là niềm vui mà còn là tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho gia đình. Khi nhìn thấy nụ cười ấy, em cảm thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời. Dù cuộc sống có khó khăn thế nào, nụ cười của mẹ vẫn luôn là nguồn động lực to lớn. Em luôn thầm hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để giữ mãi nụ cười rạng rỡ ấy trên môi mẹ. Với em, nụ cười của mẹ là báu vật vô giá không gì sánh bằng.

Mẹ em là một người phụ nữ đảm đang, luôn tất bật chăm lo cho gia đình. Mỗi buổi chiều đi làm về, mẹ lại nhanh chóng vào bếp nấu những bữa cơm ngon lành cho cả nhà. Đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt thái rau, lật cá vàng ươm tỏa mùi thơm phức. Sau bữa tối, mẹ lại cẩn thận dọn dẹp, lau chùi nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Dù công việc vất vả nhưng mẹ vẫn luôn tươi cười, chăm chút từng giấc ngủ cho em. Em rất yêu và biết ơn những hoạt động tần tảo của mẹ mỗi ngày. 


Từ ngay giây phút chào đời em đã có một người thân hết mực yêu thương em đó chính là mẹ. Mẹ đã sinh em ra, chăm sóc cho em từng bữa ăn, giấc ngủ, là người dạy dỗ cho em biết bao điều hay lẽ phải. Mẹ của em năm nay mới chỉ ba mươi hai tuổi, và em mới là đứa con gái đầu lòng của ba mẹ. Mẹ có dáng người cao, thanh mảnh, nhìn vóc dáng của mẹ bây giờ nhiều người còn tưởng em với mẹ là chị em gái. Mẹ em có mái tóc ngắn ngang vai nhuộm màu nâu như màu của cà phê. Màu tóc rất hợp làm cho làn da của mẹ trắng hơn và cũng giúp mẹ trông trẻ trung, xinh đẹp hơn. Em rất thích ngắm nhìn mẹ trong những bộ váy mà mẹ mặc khi đi làm. Trông mẹ khi ấy rất duyên dáng, hiền dịu. Mẹ em là một người phụ nữ rất đảm đang và giỏi giang. Ngoài thời gian đi làm tại công ty khi mẹ về nhà sẽ làm hết mọi việc từ nấu cơm, lau nhà, dọn dẹp và giúp em tắm rửa. Em rất thương mẹ, luôn muốn giúp đỡ mẹ mọi việc nhưng vì còn quá nhỏ nên em rất vụng về, những lần như vậy mẹ lại khẽ xoa đầu em rồi khen “Con gái mẹ ngoan lắm!”.

Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/viet-doan-van-ta-me-cua-em-lop-5-a179014.html

Sáng sớm, bác gà trống oai vệ đứng trên đống rơm khô cao nhất trong vườn. Bộ lông của bác óng ánh sắc đỏ tía và xanh đen, trông như một chiếc áo khoác sang trọng. Cái đuôi dài cong vút, kiêu hãnh như một vị tướng quân đang duyệt binh. Bác cất tiếng gáy "ò...ó...o" vang xa, như một người nhắc nhở xóm làng thức dậy đón bình minh. Cả ngày, bác lững thững đi dạo và ân cần nhường những chú giun ngon nhất cho các cô gà mái". 

Phú Yên, mảnh đất miền Trung nắng gió, luôn khiến em tự hào với vẻ đẹp hoang sơ và bình yên đến lạ. Nổi bật nhất trong lòng em chính là tuyệt tác Gành Đá Đĩa - nơi những khối đá đen huyền bí, xếp chồng lên nhau như những chiếc đĩa khổng lồ giữa biển trời xanh ngắt. Buổi sáng, khi ánh nắng chiếu xuống, gành đá óng ánh, hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ cát trắng, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm dịu. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá của ngư dân thấp thoáng, gợi lên một khung cảnh ấm no, yên bình. Không chỉ có biển, Phú Yên còn có Tháp Nhạn cổ kính nằm trên núi, soi bóng xuống dòng sông Đà Rằng hiền hòa, biểu tượng cho nét văn hóa lâu đời của quê hương. Em yêu từng rặng phi lao, từng đồi cát trắng và cả con người chân chất, thật thà nơi đây. Phú Yên thực sự là một bức tranh sơn thủy hữu tình, luôn níu chân du khách và là nơi chốn bình yên để trở về. 

Bài văn tả cô giáo em yêu quý (Cô Lan - Giáo viên chủ nhiệm) đề 3 Trong suốt những năm học dưới mái trường tiểu học, em đã được học với rất nhiều thầy cô giáo. Ai cũng yêu thương học trò, nhưng người để lại cho em nhiều tình cảm tốt đẹp nhất chính là cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp 5 của em.  Facebook·Video bài giảng Tiểu học Cô Lan năm nay khoảng gần bốn mươi tuổi, dáng người cao, thon gọn và rất dịu dàng. Cô thường mặc những bộ áo dài truyền thống với họa tiết đơn giản khi lên lớp, trông cô thật uyển chuyển và đằm thắm. Khuôn mặt cô hiền hậu với làn da trắng hồng và nụ cười luôn rạng rỡ, tỏa sáng như ánh mặt trời, khiến chúng em cảm thấy rất gần gũi.  Điểm em yêu nhất ở cô là đôi mắt đen láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Mỗi khi chúng em đạt điểm cao, đôi mắt ấy lại ánh lên sự vui sướng, tự hào. Còn những lúc lớp nghịch ngợm, đôi mắt ấy thoáng buồn, nghiêm khắc nhưng đầy bao dung. Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, truyền cảm, mỗi khi cô giảng bài, chúng em đều chăm chú lắng nghe, như bị cuốn vào thế giới của tri thức. Đôi bàn tay cô tuy thon dài nhưng đã chai sần vì bụi phấn, đôi tay ấy đã nắn nót từng nét chữ cho chúng em, dìu dắt chúng em nên người.  Không chỉ dạy giỏi, cô Lan còn rất quan tâm đến học sinh. Cô ân cần chỉ bảo những bạn yếu, động viên chúng em cố gắng. Cô như người mẹ hiền thứ hai, luôn che chở và dạy bảo chúng em những bài học đạo đức làm người quý giá.  Em rất yêu quý cô Lan. Dù sau này có lên lớp trên, em sẽ mãi không bao giờ quên những kỉ niệm và tình cảm mà cô đã gửi gắm. Em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mong mỏi của cô.