Phạm Tấn Tường
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phân tích bi kịch gia đình trong "Trẻ con không được ăn thịt chó" Bi kịch trong "Trẻ con không được ăn thịt chó" là bi kịch của sự lệch pha thế hệ và sự cô độc trong tư tưởng. Gia đình không chỉ là nơi gắn kết mà trở thành không gian ngột ngạt khi những giá trị truyền thống cũ kỹ xung đột với nhận thức nhân văn hiện đại. Người lớn, đại diện cho những định kiến cũ, ép buộc đứa trẻ phải tuân theo tập tục mà họ coi là bình thường, nhưng đối với nhân vật "tôi", đó lại là sự tra tấn tinh thần. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi tiếng nói của đứa trẻ không được lắng nghe, dẫn đến sự đứt gãy trong giao tiếp và thấu hiểu. Qua đó, tác giả ngầm phê phán tư duy bảo thủ, đồng thời khẳng định rằng khi sự yêu thương bị biến thành sự áp đặt, gia đình sẽ vô tình trở thành nơi gây tổn thương sâu sắc cho thế hệ trẻ.
Câu 2: Nghị luận về cảnh quan thiên nhiên gắn liền với tuổi thơ (Dòng sông quê hương) Mỗi con người khi lớn lên đều giữ riêng cho mình một "vùng trời bình yên" trong ký ức. Với tôi, đó là dòng sông nhỏ chảy sau nhà, nơi ghi dấu những ngày tuổi thơ trong vắt. Dòng sông không chỉ là cảnh quan thiên nhiên với làn nước xanh mát, rặng tre già soi bóng hay tiếng sóng vỗ rì rào mỗi buổi chiều tan học. Đó còn là "người bạn" gắn bó, chứng kiến tôi tập bơi, bắt cá và cùng bạn bè thả những chiếc thuyền giấy mơ ước. Khi đối diện với dòng sông ấy, tâm hồn tôi như được gột rửa, trút bỏ hết mọi muộn phiền của cuộc sống. Dưới góc độ nghị luận, thiên nhiên đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành nhân cách. Những đứa trẻ lớn lên trong sự bao bọc của thiên nhiên thường có tâm hồn nhạy cảm, biết yêu thương và trân trọng sự sống. Chính sự gắn kết này đã hình thành trong tôi ý thức bảo vệ môi trường từ sớm – hiểu rằng bảo vệ dòng sông chính là bảo vệ nguồn sống, bảo vệ ký ức của chính mình. Ngày nay, khi quá trình đô thị hóa đang làm thu hẹp dần những khoảng xanh, việc giữ gìn cảnh quan tự nhiên không chỉ là giữ lại vẻ đẹp mà là giữ lại "hồn cốt" của quê hương. Tôi tự hứa sẽ luôn là một "người giữ rừng, giữ sông", để thiên nhiên luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi cho những thế hệ mai sau
Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự
Câu 2: Việc người mẹ làm để đánh lạc hướng lũ trẻ Để đánh lạc hướng cơn đói của lũ trẻ, người mẹ đã sổ tóc ra cho chúng xúm vào bắt chấy. Hành động này thể hiện tình thương bao la và sự bất lực đắng cay của người mẹ khi không có gì cho con ăn, chỉ có thể tìm cách đánh lạc hướng bằng những trò chơi đơn giản.
Câu 3: Ý nghĩa "cái bát không cái bát không" ở cuối đoạn trích có ý nghĩa vô cùng sâu sắc: Đối với người cha: Khắc họa sự vô tâm, ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Người cha chỉ biết thỏa mãn thú vui cá nhân (nhậu nhẹt) mà quên đi sự đói khổ, nhọc nhằn của vợ con. Đối với bi kịch gia đình: Đây là đỉnh điểm của sự nghèo đói và túng quẫn. Nó làm tan vỡ niềm hy vọng nhỏ nhoi của những đứa trẻ, đẩy bi kịch lên cao trào, phơi bày sự thiếu hụt cả về vật chất lẫn tình thương trong gia đình này.
Câu 4: Diễn biến tâm lý của những đứa trẻ Diễn biến tâm lý của lũ trẻ đi từ hy vọng đến hụt hẫng tột cùng: Khi nghe tiếng người bố gọi dọn mâm: Chúng bỗng nhiên "tươi tỉnh lại", vui mừng và tràn đầy hy vọng sẽ được ăn no. Sự hào hứng thể hiện qua hành động chạy lên, nâng mâm, tranh giành nhau vì quá đói. Khi nhìn thấy cái bát không: Tâm lý chuyển sang hụt hẫng, đau đớn và phẫn uất. Đỉnh điểm là sự khóc oà, lăn lộn, gào thét của thằng cu Con và tiếng khóc theo của các anh chị. Điều này thể hiện: Nỗi ám ảnh kinh hoàng của cái đói. Nó bào mòn không chỉ thể xác mà còn tác động mạnh mẽ đến tâm hồn thơ ngây của trẻ nhỏ, khiến chúng phải đối diện với thực tế tàn khốc của sự nghèo khổ.
Câu 5: Tác hại của sự nghèo đói đối với hạnh phúc gia đình Sự nghèo đói là "kẻ thù" đáng sợ nhất phá hủy hạnh phúc gia đình. Nó không chỉ tước đi những nhu cầu cơ bản nhất (ăn, mặc) khiến thể xác con người héo mòn, mà còn bào mòn nhân tính, làm rạn nứt tình cảm vợ chồng, cha con. Trong cái đói, người ta dễ trở nên vô tâm, ích kỷ, dẫn đến những mâu thuẫn gia đình gay gắt. Nghèo đói không chỉ gây ra nỗi khổ về vật chất mà còn gieo rắc sự tổn thương tâm hồn, khiến hạnh phúc trở nên xa xỉ và mong manh.