Nguyễn Thị Diễm Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Diễm Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bi kịch trong văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” không phải là một biến cố lớn mà nằm ngay trong bữa ăn thường ngày của một gia đình nghèo. Cái đói xuất hiện âm thầm nhưng lại có sức tàn phá ghê gớm. Những đứa trẻ đáng lẽ vô tư thì ở đây lại luôn trong trạng thái chờ ăn, mong ăn đến khắc khoải. Chỉ một tiếng gọi dọn mâm cũng đủ khiến chúng bật dậy, vui mừng như nắm được hi vọng. Nhưng trớ trêu thay, thứ chờ đợi chúng lại là một cái bát trống không. Khoảnh khắc ấy không chỉ là sự hụt hẫng mà còn là nỗi đau. Người mẹ chứng kiến tất cả mà không thể làm gì, nỗi thương con biến thành sự bất lực. Còn người cha, thay vì là chỗ dựa, lại góp phần đẩy gia đình vào bi kịch khi ích kỉ, chỉ lo cho bản thân. Qua đó, có thể thấy cái đói không chỉ làm con người khổ về thể xác mà còn bóp méo cả tình cảm gia đình, khiến yêu thương trở nên mong manh và dễ vỡ. Câu 2: Nếu phải chọn một hình ảnh để nhớ về tuổi thơ, em sẽ không chọn những điều lớn lao mà chỉ nhớ đến khoảng sân nhỏ trước nhà – nơi tưởng chừng rất bình thường nhưng lại chứa đựng cả một trời kỉ niệm. Khoảng sân ấy không rộng, nền xi măng đã cũ, có vài chỗ nứt, nhưng lại là nơi em gắn bó nhiều nhất từ những ngày còn bé. Mỗi buổi sáng, sân đón ánh nắng đầu tiên trong ngày. Ánh nắng không quá gắt mà nhẹ nhàng, trải xuống mặt sân một màu vàng dịu. Những lúc như vậy, em thường ngồi một mình, cảm nhận không khí trong lành và sự yên tĩnh hiếm có. Đến trưa, sân trở nên nóng hơn, nhưng cũng là lúc em và mấy đứa bạn tụ tập chơi đùa. Những trò đơn giản như nhảy dây, đá cầu hay vẽ ô ăn quan cũng đủ làm cả buổi trưa trở nên vui vẻ. Chiều xuống là lúc khoảng sân trở nên đẹp nhất. Gió thổi mát, ánh nắng dịu lại, mọi thứ như chậm hơn. Em thường giúp mẹ quét sân, tưới nước cho mấy chậu cây nhỏ đặt ở góc. Có những hôm, em chỉ ngồi im nhìn bầu trời chuyển màu, từ xanh sang cam rồi dần tối hẳn. Những khoảnh khắc đó không ồn ào nhưng lại khiến em nhớ rất lâu. Khoảng sân nhỏ ấy không chỉ là nơi vui chơi mà còn chứng kiến nhiều thay đổi của em theo thời gian. Từ một đứa trẻ chỉ biết chạy nhảy, em dần lớn lên, biết suy nghĩ nhiều hơn. Nhưng dù có thay đổi thế nào, mỗi khi bước ra khoảng sân ấy, em vẫn cảm thấy mình như quay về những ngày xưa cũ, đơn giản và nhẹ nhàng. Đối với em, vẻ đẹp của thiên nhiên không nhất thiết phải là những nơi nổi tiếng hay rộng lớn. Đôi khi, chỉ cần một góc nhỏ quen thuộc cũng đủ để trở thành một phần không thể thiếu của tuổi thơ. Và khoảng sân trước nhà chính là nơi như vậy – bình dị nhưng đầy ý nghĩa, giản đơn nhưng khó có thể thay thế.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản “Trẻ con không được ăn thịt chó” là tự sự. Câu 2: Người mẹ sổ tóc ra cho các con bắt chấy nhằm đánh lạc hướng sự chú ý của chúng, giúp các con tạm quên đi cơn đói. Câu 3: Hình ảnh “cái bát không” ở cuối văn bản có ý nghĩa rất sâu sắc. Trước hết, nó thể hiện sự ích kỉ và tàn nhẫn của người cha, vì sĩ diện và miếng ăn mà không nghĩ đến vợ con đang đói. Đồng thời, “cái bát không” còn là biểu tượng cho sự nghèo đói cùng cực của gia đình. Hình ảnh này làm nổi bật bi kịch đau đớn khi niềm hi vọng của lũ trẻ bị dập tắt và người mẹ rơi vào tuyệt vọng. Câu 4: Diễn biến tâm lí của những đứa trẻ được thể hiện rõ ràng. Khi nghe tiếng bố gọi, chúng từ mệt mỏi vì đói trở nên vui mừng, háo hức chờ ăn. Khi mâm được bê xuống, chúng tranh nhau, cười đùa vì tin rằng sắp được ăn. Nhưng khi thấy cái bát trống không, tất cả chuyển sang thất vọng, đau đớn, có đứa bật khóc. Diễn biến này cho thấy cái đói đã chi phối mạnh mẽ cảm xúc của trẻ nhỏ, đồng thời làm nổi bật sự đáng thương của chúng. Câu 5: Theo em, nghèo đói ảnh hưởng rất lớn đến hạnh phúc gia đình. Nó không chỉ khiến con người khổ về vật chất mà còn làm tình cảm giữa các thành viên dễ bị rạn nứt. Khi cái ăn không đủ, con người dễ trở nên ích kỉ, vô tâm và làm tổn thương nhau. Gia đình vì thế không còn ấm áp mà trở nên nặng nề, đầy lo toan. Vì vậy, mỗi người cần cố gắng học tập và làm việc để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn.

câu 1

Đoạn trích này để lại ấn tượng với em chủ yếu ở cách Nguyễn Du xây dựng nhân vật và dùng lời thơ rất tinh tế. Trước hết, thể thơ lục bát quen thuộc nhưng được sử dụng rất linh hoạt, đọc lên thấy nhịp nhàng và dễ cảm nhận cảm xúc. Hình ảnh Từ Hải được khắc họa khá “ngầu”, mang dáng vẻ của một người anh hùng mạnh mẽ, tự do qua những từ ngữ lớn lao như “đội trời đạp đất”. Ngược lại, Thúy Kiều lại hiện lên nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng không hề yếu đuối, đặc biệt qua cách nói chuyện rất khéo và có chiều sâu. Em thấy đoạn đối thoại giữa hai nhân vật là điểm hay nhất, vì chỉ qua vài câu nói mà đã thể hiện rõ tính cách và sự đồng cảm giữa họ. Ngoài ra, tác giả còn dùng nhiều hình ảnh và điển tích làm cho lời thơ trở nên trang trọng, giàu ý nghĩa hơn. Nhìn chung, đoạn trích không chỉ hay ở nội dung mà còn rất cuốn hút ở cách thể hiện, khiến người đọc dễ bị lôi cuốn theo cảm xúc của nhân vật.

câu 2

Trong cuộc sống, ai cũng từng nghe rằng phải sống tử tế, phải biết giúp đỡ người khác. Nhưng mình thấy câu nói: “Lòng tốt của con người có thể chữa lành các vết thương nhưng lòng tốt cũng cần đôi phần sắc sảo, nếu không chẳng khác nào con số không tròn trĩnh” nghe vừa đúng mà cũng khá “đánh thức” suy nghĩ. Tức là tốt bụng thôi chưa đủ, còn phải biết cách tốt.

Thật ra, lòng tốt rất quan trọng. Có những lúc chỉ cần một hành động nhỏ thôi cũng có thể làm người khác đỡ buồn hơn. Ví dụ như khi một bạn trong lớp bị điểm kém, đang buồn mà mình lại gần hỏi han, động viên vài câu, có khi bạn đó thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hoặc đơn giản là giúp bạn chép bài khi bạn nghỉ học, chỉ vậy thôi nhưng cũng là một cách để gắn kết với nhau. Những việc nhỏ như vậy mình thấy rất quen thuộc, nhưng chính nó lại làm cho cuộc sống dễ chịu hơn.

Nhưng mà, không phải lúc nào giúp đỡ cũng là tốt nếu mình không suy nghĩ kĩ. Mình từng thấy có bạn trong lớp hay nhờ bạn khác làm bài hộ. Lúc đầu thì do không hiểu bài thật, nhưng vì được giúp nhiều quá nên dần dần ỷ lại, không chịu học nữa. Người giúp thì nghĩ là mình đang tốt, nhưng thật ra lại làm hại bạn kia. Hoặc như có những trường hợp ngoài xã hội, nhiều người cứ thấy ai xin tiền là cho, nhưng không biết là có người lợi dụng lòng tốt đó để kiếm tiền mà không chịu làm việc. Như vậy thì lòng tốt đó không còn ý nghĩa nữa.

Vậy nên mình nghĩ “sắc sảo” ở đây là biết suy nghĩ trước khi giúp. Không phải ai nhờ gì cũng làm, mà phải xem việc đó có thật sự tốt cho họ không. Ví dụ thay vì làm bài giúp bạn, mình có thể giảng lại bài cho bạn hiểu. Như vậy vừa giúp mà lại không làm bạn phụ thuộc. Hoặc nếu muốn giúp người khó khăn, có thể góp đồ, góp sách, hoặc tham gia những hoạt động từ thiện rõ ràng, chứ không phải giúp theo kiểu cảm tính. Tuy nhiên, mình cũng nghĩ không nên vì sợ “giúp sai” mà trở nên lạnh lùng. Nếu cứ suy tính quá nhiều, đôi khi lại không dám giúp ai nữa. Quan trọng nhất vẫn là giữ được sự chân thành, nhưng thêm một chút suy nghĩ để việc mình làm có ích thật sự.

Tóm lại, lòng tốt là điều rất cần trong cuộc sống, nhưng nếu chỉ tốt mà không biết suy nghĩ thì đôi khi lại thành vô nghĩa. Theo mình, tốt nhất là vừa có tấm lòng, vừa có sự tỉnh táo. Như vậy thì lòng tốt mới thật sự giúp được người khác và cũng khiến bản thân mình thấy việc mình làm là đúng đắn.

Câu 1:Thể thơ: Lục

Câu 2:Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh (lầu hồng)

Câu 3: Qua những câu thơ trên

- Thúy Kiều hiện lên là người khiêm tốn và ý thức rõ thân phận nhỏ bé của mình.

- Nàng còn là người khéo léo, tinh tế trong lời nói.

- Đồng thời, Thúy Kiều cũng thể hiện sự trân trọng và biết ơn đối với Từ Hải.

Câu 4:

- Qua đoạn trích, Từ Hải được khắc họa là người anh hùng có chí lớn và tài năng hơn người.

- Chàng mang vẻ phóng khoáng, ngang tàng, sống tự do.

- Ngoài ra, Từ Hải là người trọng tình và tinh đời, biết nhận ra Thúy Kiều là tri kỷ.

Câu 5:

- Văn bản đã gợi cho em sự cảm phục đối với Từ Hải – một người anh hùng tài giỏi và nghĩa khí.

- Đồng thời, em cảm thấy thương cảm và trân trọng Thúy Kiều – người phụ nữ tài sắc nhưng nhiều bất hạnh.

- Đoạn trích cũng đem lại sự xúc động trước cuộc gặp gỡ đẹp đẽ giữa hai con người tri kỷ.