Lâm Chí Nghiệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 2 :
Mỗi người chúng ta ai cũng có một mảnh trời tuổi thơ để thương, để nhớ. Với tôi, đó không phải là những tòa nhà cao tầng hay phố thị sầm uất, mà là cánh đồng lúa bao la – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi bằng hương vị phù sa và những kỷ niệm ngọt ngào.
Cánh đồng quê tôi nằm trải dài ngay sát con lộ chính dẫn vào làng. Nhìn từ xa, nó giống như một tấm thảm khổng lồ thay đổi màu sắc theo chu kỳ của thời gian. Vào vụ xuân, khi những mầm mạ non vừa được cắm xuống, cả cánh đồng khoác lên mình màu xanh non tơ, tràn đầy nhựa sống. Thế nhưng, đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Lúc này, không gian như được nhuộm bởi một màu vàng óng ả, rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Gió thổi qua, những bông lúa nặng trĩu hạt rì rào xô vào nhau, tạo nên những làn sóng vàng nhấp nhô đến tận chân trời. Mùi hương lúa chín thơm nồng nàn, hòa quyện với mùi bùn đất ngai ngái, tạo nên một phong vị rất riêng mà chỉ những người con của đất mới cảm nhận hết được.
Cánh đồng không chỉ là nơi sản xuất, mà còn là thiên đường của lũ trẻ chúng tôi ngày ấy. Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều lộng gió, cả đám trẻ trong xóm rủ nhau ra đê thả diều. Những cánh diều đủ màu sắc bay cao tít tắp, chở theo bao ước mơ thơ dại giữa không gian khoáng đạt. Có những hôm, chúng tôi lại thi nhau bắt chấu chấu, hay đơn giản là nằm dài trên thảm cỏ ven đồng để ngắm nhìn đàn cò trắng thong thả bay lượn. Những câu chuyện của bà, của mẹ về sự vất vả "một nắng hai sương" để làm ra hạt gạo trắng trong đã thấm sâu vào suy nghĩ của tôi ngay trên chính cánh đồng này.
Xét về khía cạnh kinh tế, cánh đồng chính là "hũ gạo" nuôi sống cả làng. Từng hạt thóc vàng là kết tinh của mồ hôi, công sức và cả những hi vọng về một cuộc sống ấm no của người nông dân. Cánh đồng còn có vai trò điều hòa khí hậu, tạo nên không gian xanh mát cho làng quê. Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, nhiều diện tích đất canh tác đang dần bị thu hẹp bởi các dự án công nghiệp. Điều này khiến tôi không khỏi trăn trở về việc bảo vệ cảnh quan thiên nhiên và giữ gìn bản sắc văn hóa nông nghiệp của quê hương.
Thời gian có thể trôi đi, tôi rồi sẽ lớn lên và đi đến những vùng đất mới, nhưng hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng vẫn mãi là một phần máu thịt trong tâm hồn tôi. Nó không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên mà còn là biểu tượng của sự bình yên và lòng biết ơn. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng và bảo vệ vẻ đẹp giản dị ấy, để thế hệ mai sau vẫn còn được thấy những cánh diều bay cao trên thảm lúa vàng rực rỡ.
Câu 1 :
Trong truyện ngắn "Trẻ con không được ăn thịt chó", Nam Cao đã tái hiện một bi kịch gia đình đau đớn nảy sinh từ cái đói và sự tha hóa nhân cách. Bi kịch ấy trước hết nằm ở sự đối lập tàn nhẫn giữa một bên là người cha ích kỷ và một bên là người mẹ cùng lũ con đang chết mòn vì đói. Người cha vì thỏa mãn cơn thèm ăn của bản thân mà sẵn sàng giết cả con chó gắn bó với gia đình, rồi thản nhiên ăn sạch mâm cỗ với bạn bè, không để lại dù chỉ một chút mẩu thừa cho vợ con. Hình ảnh "cái bát không" ở cuối truyện chính là đỉnh điểm của bi kịch: nó không chỉ là sự trống rỗng về vật chất mà còn là sự đổ vỡ của tình thân. Cái nghèo đói đã biến người chồng, người cha thành một "ông bạo chúa" độc ác, tước đi quyền được sống và được yêu thương của những đứa trẻ vô tội. Qua đó, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội cũ bất công mà còn xót xa trước cảnh cái đói tàn phá giá trị đạo đức, biến mái ấm thành nơi đầy rẫy sự lạnh lẽo và nước mắt.
Câu 1 : Trong truyện ngắn "Trẻ con không được ăn thịt chó", Nam Cao đã tái hiện một bi kịch gia đình đau đớn nảy sinh từ cái đói và sự tha hóa nhân cách. Bi kịch ấy trước hết nằm ở sự đối lập tàn nhẫn giữa một bên là người cha ích kỷ và một bên là người mẹ cùng lũ con đang chết mòn vì đói. Người cha vì thỏa mãn cơn thèm ăn của bản thân mà sẵn sàng giết cả con chó gắn bó với gia đình, rồi thản nhiên ăn sạch mâm cỗ với bạn bè, không để lại dù chỉ một chút mẩu thừa cho vợ con. Hình ảnh "cái bát không" ở cuối truyện chính là đỉnh điểm của bi kịch: nó không chỉ là sự trống rỗng về vật chất mà còn là sự đổ vỡ của tình thân. Cái nghèo đói đã biến người chồng, người cha thành một "ông bạo chúa" độc ác, tước đi quyền được sống và được yêu thương của những đứa trẻ vô tội. Qua đó, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội cũ bất công mà còn xót xa trước cảnh cái đói tàn phá giá trị đạo đức, biến mái ấm thành nơi đầy rẫy sự lạnh lẽo và nước mắt.
Câu 2 :
Mỗi người chúng ta ai cũng có một mảnh trời tuổi thơ để thương, để nhớ. Với tôi, đó không phải là những tòa nhà cao tầng hay phố thị sầm uất, mà là cánh đồng lúa bao la – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi bằng hương vị phù sa và những kỷ niệm ngọt ngào.
Cánh đồng quê tôi nằm trải dài ngay sát con lộ chính dẫn vào làng. Nhìn từ xa, nó giống như một tấm thảm khổng lồ thay đổi màu sắc theo chu kỳ của thời gian. Vào vụ xuân, khi những mầm mạ non vừa được cắm xuống, cả cánh đồng khoác lên mình màu xanh non tơ, tràn đầy nhựa sống. Thế nhưng, đẹp nhất có lẽ là vào mùa lúa chín. Lúc này, không gian như được nhuộm bởi một màu vàng óng ả, rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời. Gió thổi qua, những bông lúa nặng trĩu hạt rì rào xô vào nhau, tạo nên những làn sóng vàng nhấp nhô đến tận chân trời. Mùi hương lúa chín thơm nồng nàn, hòa quyện với mùi bùn đất ngai ngái, tạo nên một phong vị rất riêng mà chỉ những người con của đất mới cảm nhận hết được.
Cánh đồng không chỉ là nơi sản xuất, mà còn là thiên đường của lũ trẻ chúng tôi ngày ấy. Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều lộng gió, cả đám trẻ trong xóm rủ nhau ra đê thả diều. Những cánh diều đủ màu sắc bay cao tít tắp, chở theo bao ước mơ thơ dại giữa không gian khoáng đạt. Có những hôm, chúng tôi lại thi nhau bắt chấu chấu, hay đơn giản là nằm dài trên thảm cỏ ven đồng để ngắm nhìn đàn cò trắng thong thả bay lượn. Những câu chuyện của bà, của mẹ về sự vất vả "một nắng hai sương" để làm ra hạt gạo trắng trong đã thấm sâu vào suy nghĩ của tôi ngay trên chính cánh đồng này.
Xét về khía cạnh kinh tế, cánh đồng chính là "hũ gạo" nuôi sống cả làng. Từng hạt thóc vàng là kết tinh của mồ hôi, công sức và cả những hi vọng về một cuộc sống ấm no của người nông dân. Cánh đồng còn có vai trò điều hòa khí hậu, tạo nên không gian xanh mát cho làng quê. Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại, nhiều diện tích đất canh tác đang dần bị thu hẹp bởi các dự án công nghiệp. Điều này khiến tôi không khỏi trăn trở về việc bảo vệ cảnh quan thiên nhiên và giữ gìn bản sắc văn hóa nông nghiệp của quê hương.
Thời gian có thể trôi đi, tôi rồi sẽ lớn lên và đi đến những vùng đất mới, nhưng hình ảnh cánh đồng lúa chín vàng vẫn mãi là một phần máu thịt trong tâm hồn tôi. Nó không chỉ là cảnh đẹp thiên nhiên mà còn là biểu tượng của sự bình yên và lòng biết ơn. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng và bảo vệ vẻ đẹp giản dị ấy, để thế hệ mai sau vẫn còn được thấy những cánh diều bay cao trên thảm lúa vàng rực rỡ.
Câu 1 :
Phương thức biểu đạt chính là : tự sự
Câu 2 :
Để đánh lạc hướng và giúp các con tạm quên đi cơn đói, người mẹ đã:
-An ủi, dỗ dành các con ráng nhịn, đợi trên nhà ăn xong có thừa thì ăn.—xổ tóc ra cho các con xúm vào bắt chấy . Bà biến việc bắt chấy thành một trò chơi để lũ trẻ mải mê tìm kiếm, đùa nghịch
Câu 3 :
Khắc hoạ tính cách ng cha : Cho thấy sự ích kỷ, tàn nhẫn và vô trách nhiệm đến cực cùng. Ông ta ăn sạch sành sanh, không để lại chút gì cho vợ con dù biết họ đang đói khát.
-bi kich gia đinhf Phản ánh hiện thực phũ phàng và bi thảm của những gia đình nghèo trước Cách mạng tháng Tám. Đó là sự nghèo đói không chỉ về vật chất mà còn làm xói mòn cả tình nghĩa gia đình, nơi người cha trở thành "bạo chúa" ngay trong chính ngôi nhà mình.
Câu 4 :
Diễn biến: Khi nghe tiếng bố gọi dọn mâm: Các con đột nhiên "tươi tỉnh lại", tràn đầy hy vọng và háo hức. Gái "vâng" thật to, mấy đứa em thì ngồi chổm chổm đợi chờ.
Khi nhìn thấy mâm bát (cái bát không): Hy vọng sụp đổ hoàn toàn. Thằng cu Con "khóc oà lên", vật vã như người giãy chết; Gái, Nhớn, Nhỡ cũng khóc theo trong sự thất vọng ê chề.
-Ý nghĩa: Diễn biến này thể hiện sự ngây thơ, đáng thương của trẻ nhỏ. Cơn đói đã đẩy sức chịu đựng của chúng đến giới hạn, khiến một hy vọng nhỏ nhoi cũng trở thành lẽ sống, để rồi khi bị dập tắt, nỗi đau đớn trở nên dữ dội và ám ảnh.
câu 5 :
Cái đói và cái nghèo trong tác phẩm của Nam Cao không chỉ là sự thiếu thốn về vật chất mà còn là một "con quái vật" tàn phá tâm hồn và hạnh phúc gia đình. Khi con người bị đẩy vào đường cùng của sự sinh tồn, những bản năng thấp kém dễ dàng trỗi dậy, làm lu mờ đi tình thương và trách nhiệm. Người cha vì miếng ăn mà trở nên ích kỷ, tàn nhẫn; người mẹ bất lực trong đau khổ; những đứa trẻ thì phải chịu tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần. Qua đó, ta thấy nghèo đói chính là kẻ thù của đạo đức và hạnh phúc, nó có thể biến mái ấm thành địa ngục và chia cắt sợi dây tình thân thiêng liêng nhất.