BÙI MINH THƯ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của BÙI MINH THƯ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong bài thơ Tống biệt hành, Thâm Tâm đã khắc họa hình tượng li khách như một biểu tượng giàu sức ám ảnh. Li khách là con người ra đi trong hoàn cảnh chia ly đầy bịn rịn, mang theo nỗi buồn sâu kín nhưng vẫn lựa chọn bước tiếp không ngoảnh lại. Đó là dáng vẻ của một con người cô độc, trầm lặng, chấp nhận rời xa những gì thân thuộc để dấn thân vào con đường phía trước, dù biết rằng tương lai còn mờ mịt và nhiều gian nan. Hình tượng li khách không chỉ đại diện cho một cá nhân cụ thể mà còn tượng trưng cho con người trong những bước ngoặt lớn của đời sống. Đằng sau sự dứt khoát bên ngoài là nỗi đau âm thầm, là tình cảm bị nén chặt để nhường chỗ cho ý chí và trách nhiệm. Qua đó, Thâm Tâm thể hiện vẻ đẹp của con người biết hy sinh tình riêng vì chí hướng, sống có bản lĩnh, có lý tưởng. Li khách trong Tống biệt hành vì thế vừa buồn bã, cô đơn, vừa cao đẹp và đáng trân trọng. Hình tượng này gợi cho người đọc suy ngẫm về giá trị của sự lựa chọn, về bản lĩnh sống và tinh thần dấn thân của con người trước những cuộc chia ly không thể tránh khỏi trong đời.

Thông điệp ý nghĩa nhất đối với cuộc sống hôm nay có thể là mỗi người cần ý thức sâu sắc về mối nguy hại của bệnh vô cảm để phòng chống căn bệnh này.

Trong bài thơ "Tống biệt hành" của Thâm Tâm, hình ảnh "tiếng sóng" không phải là âm thanh thực tế của sóng biển hay sóng sông, vì nhân vật trữ tình khẳng định "Đưa người, ta không đưa qua sông". Thay vào đó, "tiếng sóng" là hình ảnh ẩn dụ cho những suy tư, cảm xúc mãnh liệt, những nỗi niềm chất chứa, không yên ả trong lòng người ở lại khi tiễn biệt người ra đi. Đó là sự giằng xé giữa tình cảm lưu luyến với người thân và sự ủng hộ lý tưởng, chí lớn của "Li khách".


Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường trong hai câu thơ trên là sự kết hợp từ bất thường giữa "hoàng hôn" (danh từ chỉ sự vật, cảnh vật) với hành động "đầy" và vị trí "trong mắt trong" (danh từ chỉ bộ phận cơ thể người, nơi chứa đựng cảm xúc).

Không gian: bên dòng sông

Thời gian: buổi chiều

Nhân vật trữ tình: Ta

Câu 1. * Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận. Câu 2. Cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1) là: * "tấn tiện phán xét người khác" >< "phụng phí" (có thể hiểu là làm mất đi, không trân trọng) * "hào phóng đánh giá" >< "kẹo kiệt" Câu 3. * Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì: "Chúng ta nghe những điều đó mỗi ngày, đến khi mệt mỏi, đến khi nhận ra rằng đôi khi phải phớt lờ tất cả những gì người khác nói và rút ra một kinh nghiệm là đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng." (Phán xét dễ dàng có thể dẫn đến những nhận định sai lầm, gây mệt mỏi và không mang lại giá trị thực.) Câu 4. * Quan điểm "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó" có nghĩa là: Con người không ngừng bị định kiến chi phối, ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động. Khi chấp nhận "buông mình" vào lưới định kiến, chúng ta sẽ mất đi sự tự chủ, không còn khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và bị những quan niệm sai lầm, lối mòn dẫn dắt cuộc sống. Điều này dẫn đến sự trì trệ, không thể phát triển bản thân và mắc kẹt trong những suy nghĩ tiêu cực, phiến diện. Câu 5. * Thông điệp rút ra cho bản thân từ văn bản: * Hãy nhìn nhận con người và sự việc một cách khách quan, đa chiều, không nên vội vàng phán xét dựa trên vẻ bề ngoài hay những thông tin phiến diện. * Cần học cách lắng nghe bản thân và tin vào những giá trị của chính mình, thay vì để những định kiến xã hội hoặc những lời phán xét từ người khác chi phối cuộc sống. * Luôn mở lòng đón nhận những điều mới mẻ, không ngừng học hỏi và thay đổi để tránh mắc kẹt trong "tấm lưới định kiến".