Đinh Thị Diễm Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Diễm Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

c1 Trong truyện ngắn "Nhà nghèo" của Nam Cao, nhân vật bé Gái là hiện thân của sự hồn nhiên bị tước đoạt bởi cái nghèo bủa vây. Dù sống trong cảnh túng quẫn, bé Gái vẫn mang những nét tính cách đáng quý của một đứa trẻ ngoan ngoãn và giàu tình thương. Qua ngòi bút hiện thực sắc sảo, tác giả đã khắc họa em với vẻ ngoài gầy gò, rách rưới nhưng lại có tâm hồn vô cùng nhạy cảm. Bé Gái biết lo toan, phụ giúp mẹ và luôn nhường nhịn các em, thể hiện một sự trưởng thành sớm đầy xót xa. Chi tiết em thèm thuồng miếng ăn nhưng vẫn cố kìm nén hay nỗi sợ hãi trước sự gắt gỏng của người lớn cho thấy cái nghèo không chỉ bào mòn thể xác mà còn đè nặng lên tâm hồn non nớt ấy. Nhân vật bé Gái không chỉ khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc nơi người đọc về thân phận con người trước Cách mạng mà còn là tiếng cáo khổ đanh thép về một xã hội bất công đã cướp đi tuổi thơ của những đứa trẻ vô tội.

c2EM Gia đình vốn được coi là "tổ ấm", là bến đỗ bình yên và là cái nôi hình thành nên nhân cách của mỗi con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại, một thực trạng đau lòng vẫn đang âm thầm diễn ra và tàn phá cái nôi ấy chính là bạo lực gia đình. Những trận đòn roi, những lời mắng nhiếc không chỉ để lại vết sẹo trên thân thể mà còn gây ra những tổn thương sâu sắc, lệch lạc trong sự phát triển của trẻ em – thế hệ tương lai của đất nước. Trước hết, bạo lực gia đình gây ra những hệ lụy nghiêm trọng về sức khỏe và thể chất. Trẻ em là đối tượng yếu thế, chưa có khả năng tự vệ. Những hành vi bạo hành như đánh đập, bỏ rơi hay bắt lao động quá sức khiến trẻ phải chịu đựng những cơn đau thể xác, thậm chí là thương tật vĩnh viễn hoặc tử vong. Sự phát triển tự nhiên về cơ thể của trẻ bị kìm hãm, khiến trẻ luôn trong trạng thái mệt mỏi và suy nhược. Tuy nhiên, đáng sợ hơn cả là những vết sẹo tâm lý không bao giờ lành. Một đứa trẻ lớn lên trong tiếng cãi vã, trong sự sợ hãi cùng cực trước những cơn thịnh nộ của người lớn thường rơi vào trạng thái sang chấn tâm lý. Trẻ có xu hướng trở nên trầm cảm, lo âu, mất lòng tin vào con người và cuộc sống. Các em luôn sống trong vỏ bọc, ngại giao tiếp và thiếu tự tin. Ngược lại, một số trẻ khác lại hình thành tâm lý nổi loạn, cộc cằn và dễ dùng bạo lực để giải quyết vấn đề vì cho rằng đó là cách hành xử bình thường từ những gì các em chứng kiến hằng ngày. Bên cạnh đó, bạo lực gia đình còn trực tiếp ảnh hưởng đến việc học tập và tương lai của trẻ. Khi tâm trí bị bủa vây bởi nỗi sợ, trẻ không thể tập trung học hành. Kết quả học tập sa sút, xu hướng bỏ học, sa đà vào các tệ nạn xã hội là điều khó tránh khỏi. Nghiêm trọng nhất, bạo lực gia đình tạo ra một "vòng lặp bạo lực" nguy hiểm: những đứa trẻ bị bạo hành hôm nay có nguy cơ cao trở thành kẻ gây ra bạo lực trong tương lai khi các em lập gia đình riêng. Nguyên nhân của thực trạng này xuất phát từ nhiều phía. Một phần do nhận thức lạc hậu "yêu cho roi cho vọt", phần khác do áp lực cuộc sống khiến cha mẹ thiếu kiềm chế, hoặc do sự thờ ơ của xã hội khi coi bạo lực gia đình là "chuyện riêng của mỗi nhà". Để bảo vệ trẻ em, chúng ta cần những giải pháp quyết liệt. Pháp luật cần có những hình phạt nghiêm khắc hơn đối với hành vi bạo hành. Nhà trường và xã hội cần tăng cường giáo dục kỹ năng sống, tạo ra các kênh hỗ trợ tâm lý kịp thời. Nhưng quan trọng nhất vẫn là nhận thức của cha mẹ: gia đình phải là nơi tràn ngập yêu thương và sự tôn trọng, chứ không phải nơi thực thi quyền lực bằng nắm đấm. Tóm lại, bạo lực gia đình như một loại "thuốc độc" gặm nhấm tâm hồn và tương lai của trẻ thơ. Mỗi chúng ta hãy lên tiếng phản đối bạo lực, chung tay xây dựng môi trường sống an toàn cho các em. Đừng để những ký ức tuổi thơ của trẻ chỉ là những nỗi đau, hãy để các em được lớn lên trong sự yêu thương chân thành để trở thành những người có ích cho xã hội.



c2

cau 1:

  • Thể loại của văn bản là Truyện ngắn.
  • Dấu hiệu: Văn bản có cốt truyện, nhân vật (người bố, đứa con), bối cảnh và người kể chuyện. Tác giả Tô Hoài cũng là một cây bút truyện ngắn nổi tiếng.

câu 2Phương thức biểu đạt chính là Tự sự (kể lại diễn biến sự việc người bố tìm thấy và bế xác đứa con về). Ngoài ra, đoạn trích còn kết hợp yếu tố miêu tả và biểu cảm.

câu3

  • Biện pháp tu từ: Ẩn dụ thông qua hình ảnh "cảnh xế muộn chợ chiều".
  • Tác dụng:
    • Về nội dung: Chỉ hoàn cảnh của hai nhân vật khi đến với nhau không còn ở độ tuổi thanh xuân, rực rỡ nhất (có thể đã quá lứa lỡ thì hoặc từng trải qua biến cố). Hình ảnh này tạo nên sự gần gũi, bình dị nhưng cũng đầy xót xa cho số phận con người.
    • Về nghệ thuật: Giúp câu văn trở nên giàu hình ảnh, gợi cảm và tăng sức biểu đạt cho tình cảm chân thành, tự nhiên giữa hai người dù trong hoàn cảnh khó khăn.

câu 4

  • Trả lời: Đoạn trích miêu tả bi kịch đau thương và nỗi lòng đau đớn của người cha trước cái chết của đứa con nhỏ vì đói khát, nghèo khổ. Qua đó, tác giả tố cáo gián tiếp xã hội cũ đã đẩy những gia đình nghèo vào bước đường cùng, đồng thời thể hiện niềm thương cảm sâu sắc đối với số phận con người.

câu 5

  • Chi tiết: "Trong người nó có bao nhiêu xương sườn giơ hết cả ra."
  • Lý do: Đây là một chi tiết miêu tả thực tế đến tàn khốc về hậu quả của cái đói. Nó cho thấy đứa trẻ đã phải trải qua một thời gian dài thiếu thốn, kiệt quệ trước khi lìa đời. Chi tiết này gây xúc động mạnh, khơi gợi lòng trắc ẩn nơi người đọc và làm nổi bật chủ đề nhân đạo của tác phẩm.